Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy là ta gọi nhầm hai chữ tiền bối rồi sao?
Triệu Đường an ủi hắn:
- Không gọi nhầm, ngươi làm vậy là rất lễ phép.
Trở về chiếc chiến hạm Pháp khí khổng lồ, Huyết Tam Quan liền nhận được tín phù của Văn Nhân Thính Hải, sau khi xem xong nội dung trên thư, sắc mặt thay đổi hẳn, nhìn về hướng đám người Thiếu Dương Ti biến mất.
- Bắt sống Tình Tảo, chuyện này sao có thể chứ?
...
Xuân Thành là quốc đô của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lấy tên theo Tiên Thụ Đại Xuân ở trung tâm thành. Đương nhiên, Đại Xuân đã sớm bị chặt, trở thành một trong những cơ duyên phá cảnh thành Tiên của Vũ Gia.
Phế tích đô thành có một nửa bao phủ trong Minh Linh Khí, một nửa dưới ánh trăng Tuế Nguyệt, bị chia cắt bởi một vùng sóng nước dập dờn.
Tường thành được bảo tồn khá nguyên vẹn, nguy nga tráng lệ, bò đầy những dây leo xanh to bằng cánh tay.
Nhưng phía dưới tường thành có nhiều nơi âm khí đậm, xám xịt, có thể nhìn thấy tàn bia, thi hải, binh khí gãy, cùng với máu vạn năm không khô.
Nhiều năm về trước, nơi đây từng bùng nổ trận chiến diệt quốc, chôn vùi hàng ức võ tu.
Những vết máu vạn năm không khô đó là do Võ Đạo Thiên Tử rải xuống, chứa đựng lực lượng nguyền rủa của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, chỉ cần võ tu Trường Sinh cảnh dính phải sẽ gặp nạn lớn.
- Ngươi nói xem, bản cung chủ trùng kiến Lăng Tiêu Sinh Cảnh ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc có được không?
Giọng nói của Ngọc Dao Tử phát ra từ Thái Cực Ngư Đạo Tổ, chui vào tai Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đi trong cổ thành tàn phá, thầm kinh hãi, không ngờ Ngọc Dao Tử nảy sinh suy nghĩ như vậy.
Hắn truyền âm đáp lại:
- Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc hiển nhiên đã bị các phương thế lực nhắm đến, lại nằm sâu trong Vong Giả U Cảnh, không phải là lựa chọn tốt.
- Ta ngược lại thấy là lựa chọn cực tốt.
Ngọc Dao Tử nói:
- Khu vực Khô Vinh có thể làm Trường Thành hộ quốc, sau đó đả thông Viễn Cổ Nghiệp Thành và bình nguyên Thất Oan là có thể kết nối với Lăng Tiêu Sinh Cảnh, cuối cùng ngồi ngắm Đông Hải. Dựa vào sức của một mình bản cung chủ thì đương nhiên không đủ, nhưng Vụ Sư đã trở về, Lăng Tiêu Cung sẽ cường thịnh đến độ cao chưa từng có.
- Khôi phục ba trăm châu chỉ là chuyện tầm thường, đánh thủng Động Khư Quỷ Thành, tiêu diệt mảnh Vong Giả U Cảnh này, liên thông Bách Cảnh Sinh Vực liền là lãnh thổ ba ngàn châu. Sau đó, quét sạch toàn bộ yêu ma quỷ quái ở phía nam Doanh Châu, trả lại sáng sủa cho thế gian, đây mới là công tích vĩ đại chân chính, tạo phúc cho thiên hạ, mở ra thái bình cho vạn thế.
- Đến lúc đó, người trong thiên hạ sẽ không phải sống khó khăn như vậy, bóng tối vĩnh viễn lui tán, sinh mệnh chiến thắng cái chết. Mà bước đầu tiên chúng ta phải làm chính là giành lấy Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Lý Duy Nhất bị xúc động trước tương lai mà nàng vẽ ra. Không thể không nói Ngọc Dao Tử là một tu giả có lý tưởng, có khát vọng, thật sự có thể cứu giúp thiên hạ sau khi tu vi có thành tựu. Chứ không phải loại người ích kỷ dù tu vi có cao đến đâu cũng chỉ biết lo cho thân mình.
Lý Duy Nhất đến Doanh Châu đã nhiều năm, hắn thật sự cảm nhận được thế nào là mạng người như cỏ rác, sinh tồn gian nan, ác quỷ rình rập, hắc ám và quỷ dị ép từ bốn phương tám hướng khiến người nghẹt thở.
Quan tiền bối từng hỏi hắn, hiện tại hắn đang theo đuổi điều gì, Lý Duy Nhất luôn không biết nên trả lời thế nào.
Muốn trả lời là võ đạo.
Nhưng tu giả, ai mà không theo đuổi võ đạo, theo đuổi lực lượng cao hơn.
Nhưng bản thân lực lượng là không có ý nghĩa, cần có tinh thần để nâng đỡ, cần có truy cầu để thực hiện ý nghĩa trong đó, cần xây dựng giá trị quan của riêng mình trước sau như một chiếu sáng con đường phía trước.
Lý Duy Nhất lờ mờ nhìn thấy con đường phía trước, có lẽ lần sau gặp lại Quan tiền bối, hắn có thể trả lời được rồi.
Lý Duy Nhất kinh ngạc hỏi:
- Đại cung chủ vừa nói hai chữ chúng ta hả?
- Không sai, chính là chúng ta.
Giọng nói của Ngọc Dao Tử lại vang lên:
- Ngươi đi giúp bản cung chủ làm rõ, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc và Tuế Nguyệt Cổ Tộc hiện tại rốt cuộc là tình huống gì? Đến bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu thế nào gọi là mượn thế.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ý là sao?
Ngọc Dao Tử nói:
- Vì sao Nam Cung không nói cho ngươi biết sự thật? Bởi vì ngươi không đủ sức nặng, có nói cho ngươi cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Nhưng nếu ngươi đại biểu cho bản cung chủ và Vụ Sư, vậy thì hoàn toàn có thể thảo luận trực diện với cao tầng của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thảo luận cái gì?
Yên lặng một hồi lâu, giọng nói của Ngọc Dao Tử mới lại vang lên:
- Không cần vội, đợi thêm chút nữa, để ngọn lửa bốc cháy càng mãnh liệt hơn đã.
Xuân Thành không chỉ là một tòa thành, mà còn là một Minh Vực ba ngàn dặm.
Minh Linh Khí vô cùng dày đặc, mây che sương phủ.
Sau khi đám người Thiếu Dương Ti vào thành, liền tiến nhanh dọc theo vùng nước chia cắt đông tây của phế tích cổ thành.
Đường Vãn Châu đi ở phía trước nhất luôn phóng pháp khí ra ngoài, cảnh giác bốn phương, đôi mắt xinh đẹp với lông mi dài luôn quan sát trong nước, trong rừng, trên bầu trời, trạng thái tinh thần căng thẳng.
Lý Duy Nhất cảm nhận cẩn thận suốt dọc đường đi, phát hiện không ít bóng dáng có khí tức cường đại. Có kẻ đang âm thầm quan sát bọn họ, có kẻ chỉ là đi ngang qua, có kẻ đang truy kích tinh dược ngàn năm chạy trốn.
Trong đó, có không ít cường giả của Yêu tộc.
Yêu tộc chủ yếu là Vạn Tộc loại lông vũ như dị cầm linh điểu, chúng đều đã đạt tới Trường Sinh cảnh, có thể biến hình. Đương nhiên, hướng biến hóa không chỉ là hình người, cũng có một số Loan Điểu hóa hình, muốn tương lai lột xác thành Phượng Hoàng.
Chúng đến từ phía Tây Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Lăng Tiêu Sinh Cảnh gọi chúng là Tây Phương Yêu tộc.
Nhưng Nhân tộc ở hơn một trăm tòa Sinh Cảnh phía Nam Doanh Châu lại gọi nơi đó là Hồng Hoang Yêu Nguyên, rộng vô ngần, sâu thăm thẳm, ức vạn Yêu tộc tụ tập. Phi Phượng là một trong những chúa tể Yêu tộc ở đó, chứ không phải duy nhất.
Một vị Phó Tiêu Tôn và nhiều Tiêu Linh của Động Khư Doanh chuyên môn phụ trách giám sát Hồng Hoang Yêu Nguyên, thu thập tình báo.
Lý Duy Nhất hỏi Triệu Đường đi ở bên cạnh:
- Có nhiều cường giả Yêu tộc đến đây hả?
Triệu Đường nhìn ra nghi hoặc trong lòng Lý Duy Nhất, cười nói:
- Nói chính xác hơn là Yêu tộc và Ma Quốc cử nhiều cường giả đến, nếu không tại sao Văn Nhân Thính Hải lại không sợ đại quân Thệ Linh của bình nguyên Thất Oan và Viễn Cổ Nghiệp Thành? Thế lực khổng lồ cấp bậc này, cao tầng sẽ không để ý đến lợi ích được mất của cá nhân võ tu, ý chí của cấp trên quyết định tất cả.
- Ức Tộc của Ma Quốc và Yêu Vương của Yêu tộc cần Tuế Nguyệt Thạch, Minh Phách Thần Tủy, linh dược, linh tinh, còn có Vạn Tự Khí và Pháp khí chí thượng, cho dù vì vậy khiến một đám võ tu Trường Sinh cảnh chết trận cũng không tiếc.
- Không giống Tiêu Linh Quân chúng ta, số lượng ít ỏi, mỗi khi hy sinh một người đều là tổn thất to lớn. Phải nhiều lần tính toán được và mất giữa giảm thọ với nâng cao tu vi. Chúng ta đến để rèn luyện và tu luyện, không giống với mục đích của bọn chúng.
- Nếu để cho những vị Sinh Cảnh Chi Chủ và Võ Đạo Thiên Tử kia biết, Phó Tiêu Tôn phái nhiều Tiêu Linh tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chuyên môn tìm bảo vật, không màng đến sống chết của Tiêu Linh, e rằng Phó Tiêu Tôn và Tiêu Tôn đều sẽ bị gọi đi truy cứu trách nhiệm.