Lý Duy Nhất nảy sinh hứng thú, hỏi:
- Bao nhiêu năm trôi qua rồi, ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc còn có thể tìm thấy Pháp khí chí thượng sao?
Triệu Đường đáp:
- Đào ra từ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chỉ riêng là Pháp khí chí thượng được người trong thiên hạ biết đến và quen thuộc đã có ba món, còn chưa tính một số mảnh vỡ của Pháp khí chí thượng. Với sự cường thịnh ngày xưa của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cùng thực lực kinh khủng của đại quân năm đường, chắc chắn còn có Pháp khí chí thượng bị chôn vùi dưới mảnh phế thổ này.
- Nghe nói Cổ Chân Tướng tiến vào một khu Vạn Táng ở phía Tây Xuân Thành, tìm được một món Vạn Tự Khí cổ xưa. Bây giờ lại đi Xuân Thành, nói không chừng còn có thu hoạch lớn.
- Hắn không phải Đại Trường Sinh, nhưng lợi hại hơn, thực lực kinh khủng đến thế, trong các đời Trạng Nguyên của Ma Quốc đều cực kỳ hiếm thấy, có thể mượn đế uy của Thiên Tử chấn nhiếp những quỷ dị trong khu Vạn Táng đó, thu hoạch hơn xa người khác.
- Người Sở Ngự Thiên e dè nhất chính là hắn, cho nên Thái Âm Giáo ở Xuân Thành không dám làm càn...
- Ầm ầm!
Phía xa, quỷ khí và Phật quang phóng lên tận trời.
Lại có thi vân đè xuống, khiến cho Minh Linh Khí ở một khu vực lớn chấn động kịch liệt.
- Là cứ điểm của Tiêu Linh Quân! Quả nhiên Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh thừa dịp cơ hội này phát động công kích.
- Vút!
Đường Vãn Châu cầm kiếm, ánh mắt lập tức lộ ra hàn quang, kích hoạt quan bào Châu Mục, Không Gian Độn Di rời đi.
Nam Cung giao Thanh Tử Khâm đang suy yếu nằm trên lưng tọa kỵ cho Diêm Chỉ Nhược:
- Sở Ngự Thiên nhận được tin Thánh Ti phá cảnh, nhất định sẽ ra tay, không cho nàng cơ hội tu luyện tới tam trọng đỉnh phong. Ta đi giúp Thánh Ti một tay, các ngươi tự mình cẩn thận một chút!
Nàng đáp xuống lưng tọa kỵ với tư thế thướt tha, tọa kỵ bốn vó đạp Quang Minh Tịnh Hỏa bay vút lên trời.
Triệu Đường lộ ra vẻ mặt vừa kinh dị, lại lúng túng:
- Hiển nhiên Thánh Ti đã sớm dự liệu được, không cần phải lo lắng cho ba người ở lại phía sau kia.
- Ta nghĩ, chúng ta nên lo lắng cho bản thân mình trước đi.
Lý Duy Nhất cảm nhận được khí tức âm hàn khác thường, gọi Hoàng Long Kiếm ra cầm trong tay, pháp khí trong cơ thể vận chuyển, ánh mắt nhìn về phía mặt nước phẳng lặng dưới ánh trăng bên cạnh mình.
Chỉ thấy, mặt nước nhanh chóng đóng băng vì hàn khí.
Hiển nhiên có lực lượng chưa biết đang ngưng tụ trong nước.
- Đi!
Bốn người thi triển thân pháp nhanh chóng rời xa nơi này, lao vào trong rừng.
- Ầm ầm!
Trong nước có một viên Thi Đan màu bạc bay ra ngoài, xoay tròn hình thành vòng xoáy ánh sáng bạc, hàn khí bùng nổ, không ngừng đóng băng từ ven hồ về phía đám người Lý Duy Nhất.
Triệu Đường đang chạy nhanh đột nhiên quay người lại, cắm một cây Thần Mộc khắc đầy trận văn xuống mặt đất trước mặt.
Hắn không chỉ là võ tu Trường Sinh cảnh tam trọng, cũng là Thánh Linh Niệm Sư tam trọng, linh quang nơi mi tâm bắn vào Thần Mộc.
Từ trong Thần Mộc bay ra một đám trận văn, kết thành từng vòng trận bàn. Ngay cả mặt đất dưới chân Triệu Đường đều in xuống từng trận văn huyền diệu, lấp lánh tỏa sáng.
- Ầm!
Theo sự va chạm của Thi Đan màu bạc rơi xuống, xung quanh Triệu Đường ở khu vực không bị trận bàn bao phủ, cây cối ngã rạp, đá vỡ nát, tinh thể băng lan tràn.
Lý Duy Nhất đi nhanh mở đường trong rừng, linh quang bốn màu từ mi tâm tuôn ra đan xen trên người, hội tụ thành một bộ áo giáp. Áo giáp chứa đựng nhiệt lượng kinh khủng, dung hợp với thân thể, pháp khí.
Vừa vào thành, sát lục liền kéo đến, thảo nào Đường Vãn Châu khuyên hắn bế quan tu luyện. Cục diện và mức độ nguy hiểm của Xuân Thành quả thực không phải nơi khác có thể sánh bằng.
Phát giác được khí tức dao động, tay trái Lý Duy Nhất bắt ấn, một luồng sáng chỉ kình bắn về phía sâu trong rừng.
Sau khi ra tay, ánh mắt hắn mới kịp nhìn qua đó.
Chỉ thấy, trong màn sương mù Minh Linh Khí màu xanh lam cách đó khoảng trăm trượng, một bóng người mặc áo màu vàng cầm trường thương ngạo nghễ đứng đó, lúc ẩn lúc hiện.
- Bùm!
Hắn nâng cánh tay lên, giơ ngang trường thương cản lại chiêu Từ Hàng Khai Quang Chỉ của Lý Duy Nhất, mái tóc dài tung bay, không vì thế mà lùi lại nửa bước.
Sau đó, vô số kinh văn trên thân thương hiện ra, xoay nửa vòng trong không trung, cách không đâm ra một thương.
- Rào xoẹt!
Kình khí cuồng bạo tuôn ra từ mũi thương chấn nát tất cả thực vật trong vòng trăm trượng giữa hắn và Lý Duy Nhất.
Từ Hàng Khai Quang Chỉ, bởi vì là đánh trúng cách không, chỉ có thể bộc phát ra lực lượng võ đạo, không phải là lực lượng niệm võ kết hợp. Nhưng có thể dễ dàng hóa giải như vậy, đã có thể nhìn ra tu vi cao thâm khó lường của đối phương.
Lý Duy Nhất híp hai mắt lại, pháp khí trong Tổ Điền cuồn cuộn tuôn ra, quanh người hắn xuất hiện một trăm lẻ tám cột sáng lôi điện.
- Xoẹt xoẹt!
Cột sáng lôi điện xoắn xuýt hội tụ vào nhau, cản lại một thương đâm cách không của nam tử mặc áo vàng ở ngoài mười trượng. Hai luồng lực lượng va chạm, khiến cho khu vực đó sáng chói cuồng bạo.
Giọng nói của nam tử mặc áo vàng trầm thấp lại nghiêm túc, lắc người nhanh chóng đến gần ba người Lý Duy Nhất:
- Quả nhiên có thực lực! Tính cảnh giác thật cao, không thể áp sát trong vòng trăm trượng, xem ra tin tức trên tín phù không giả.
Đạo thuật thân pháp biến hóa khôn lường, khiến người ta không thể phán đoán khắc tiếp theo hắn sẽ hạ xuống ở nơi nào, sẽ phát động công kích từ hướng nào.
Diêm Chỉ Nhược nhìn ra lai lịch của hắn, giọng điệu dồn dập:
- Là Mùi Sứ Hoàng Phủ Tung! Trong Thập Nhị Thái Âm Sứ, thiên tư võ đạo của hắn thuộc hàng đầu, ở Đạo Chủng cảnh được mệnh danh là thiếu niên Thiên Tử, tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là bế quan ngay. Nay hắn xuất quan, có khả năng cao tu vi đã đạt tới tam trọng đỉnh phong.
Thập Nhị Thái Âm Sứ và Thiếu Dương Vệ giống nhau, không phải thực lực mạnh nhất thì thiên tư võ đạo ắt hẳn mạnh nhất.
Nhiều người vì tuổi còn khá nhỏ, tu vi vẫn chưa đuổi kịp.
Giống như Thường Ngọc Kiếm trong Thiếu Dương Vệ, ngoại trừ Lý Duy Nhất, không ai có thể thắng được hắn về mặt thiên tư võ đạo, nhưng tu vi chiến lực lại chỉ xếp bét. Đường Vãn Châu là Thánh Ti, nàng không nằm trong danh sách này.
Diêm Chỉ Nhược không cho rằng lấy tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất là đối thủ của Hoàng Phủ Tung. Nàng lập tức buông Thanh Tử Khâm xuống, phóng pháp khí ra, lấy tỳ bà ra, chuẩn bị đích thân nghênh chiến.
Tốc độ của Hoàng Phủ Tung nhanh vô cùng, ngón tay của Diêm Chỉ Nhược còn chưa chạm vào dây tỳ bà, vô số kình khí sắc bén đã đánh vào màn sáng của pháp khí hộ thể của nàng.
Phía sau kình khí sắc bén chính là trường thương Pháp khí mà Hoàng Phủ Tung đâm ra.
Bước chân Lý Duy Nhất di chuyển, như một luồng khói xanh thuấn di chuyển hướng, từ dưới lên trên, dốc toàn lực vung kiếm hất văng trường thương Pháp khí.
- Bùm!
Trong những gợn sóng của hai món vũ khí va chạm, Diêm Chỉ Nhược nhẹ nhàng bay ngược về phía sau, ngón tay gảy đàn.
Tiếng tỳ bà chói tai vang lên.
Một âm nhận bán trong suốt làm biến dạng không gian bay qua đỉnh đầu Lý Duy Nhất, chém về phía Hoàng Phủ Tung.
Ngoại trừ âm nhận, còn có cả ý niệm công kích trực tiếp chém vào hồn phách của Hoàng Phủ Tung.
Hoàng Phủ Tung biết sự lợi hại của Tuyệt Hồn Âm mà Diêm Chỉ Nhược tu luyện, cũng khiếp sợ trước lực lượng mạnh mẽ của Lý Duy Nhất, dưới sự bao phủ của Trường Sinh kinh văn, hắn né qua lùi lại.