Lý Duy Nhất thừa thắng xông lên, tiếng kiếm reo hóa thành tiếng long ngâm, chém ra một con Hoàng Long kiếm khí kéo dài hai mươi trượng về phía trước.
- Vút vút!
Dậu Sứ Hoàng Hôn xuất hiện phía sau Hoàng Phủ Tung, đánh ra một dòng sông trận pháp cản lại Hoàng Long kiếm khí.
Ngay khoảnh khắc Lý Duy Nhất chém ra Hoàng Long kiếm khí, trong bóng tối có cường giả tuyệt đỉnh bắt lấy thời cơ này ra tay đánh lén.
Cảm giác nguy hiểm đó khiến toàn thân Lý Duy Nhất dựng đứng lông tơ. Lúc này vừa dốc toàn lực xuất một kiếm, muốn thi triển thân pháp né tránh, hoặc vung kiếm đỡ đều không kịp nữa rồi.
Hắn chỉ có thể dựa vào cảm nhận xoay người lại.
- Phụt!
Một mũi tên lôi điện và huyết quang đan xen vào nhau, bắn xuyên qua pháp khí hộ thể, lại đánh nát áo giáp linh quang, bay sượt qua ngực Lý Duy Nhất.
Nếu cơ thể hắn không xoay tròn, mũi tên này sẽ bắn trúng lưng hắn.
Với uy lực của mũi tên này, cho dù mặc mấy lớp phòng ngự cũng phải trọng thương.
- Ầm ầm!
Mũi tên rơi xuống mặt đất cách đó vài trượng, tạo thành một cái hố sâu lôi điện khổng lồ.
Tiếng tù và vang lên.
Hoàng Hôn, Hoàng Phủ Tung, cùng với Ngân Thi kiềm chế Triệu Đường, lập tức bay nhanh rút lui.
Giọng nói của Hoàng Phủ Tung kéo dài liên miên, truyền đi rất xa:
- Lý Duy Nhất, sau khi ngươi bước vào Trường Sinh cảnh, anh tài trong thiên hạ đều bị ngươi đè bẹp! Theo ta thấy, ngày ngươi tiến vào tam trọng chính là lúc những kẻ như Cổ Chân Tướng, Thần Tịch Công Tử phải cúi đầu xưng thần, quỳ rạp cầu xin tha mạng. Hoàng Phủ Tung ta không cam chịu làm kẻ dưới, khi đạt tới tam trọng đỉnh phong nhất định sẽ lại đến bái phỏng.
Lý Duy Nhất không truy kích, mà là nhìn về phía đỉnh tường thành ở đằng xa.
Mũi tên hung hiểm vừa rồi chính là bay đến từ trên đỉnh tường thành. Kẻ đánh lén chỉ bắn ra một mũi tên liền rút lui.
Diêm Chỉ Nhược cảm thấy khó tin:
- Cứ thế mà rút lui rồi sao?
Triệu Đường bước nhanh đến, ánh mắt nhìn Lý Duy Nhất sáng ngời:
- Trận chiến ở bên cứ điểm cũng đã kết thúc. Lần tập kích này của Thái Âm Giáo chắc chắn có ý đồ khác, bọn họ muốn thông qua trận chiến này để nói cho các phương thế lực biết sự lợi hại của Lý Duy Nhất, là muốn mượn đao giết người. Duy Nhất huynh đệ, tu vi của ngươi chắc là Trường Sinh cảnh nhị trọng nhỉ?
Ánh mắt của Diêm Chỉ Nhược cũng rơi vào trên người Lý Duy Nhất, cảm thấy không thể tin được.
Vừa rồi Lý Duy Nhất và Hoàng Phủ Tung chỉ là giao phong mang tính thăm dò, nhưng nàng có thể nhìn ra sự áo diệu trong đó, đã có phán đoán đại khái về thực lực của Lý Duy Nhất.
Đường Vãn Châu ở nhị trọng có chiến lực này, vị trí Trạng Nguyên của Kiếm Đạo Hoàng Đình để trống chờ nàng.
Thiếu Dương Ti lại ra thêm một Lý Duy Nhất, không bị các phương nhắm vào mới là lạ.
- Chỉ là bí thuật niệm võ hợp nhất!
Lý Duy Nhất nói ra một câu như vậy, đi về phía mũi tên lông vũ màu đỏ sẫm trong cái hố sâu lôi điện.
Nghe được câu trả lời khẳng định của Lý Duy Nhất, Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược đều đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ trong lòng, thảo nào lúc ở Đạo Chủng cảnh hắn phải giả vờ như Tổ Điền bị phế, phải liên hôn với Tả Khâu Môn Đình. Chỉ dựa vào Cửu Lê Tộc mà bảo vệ được thiên kiêu cấp bậc này mới là chuyện lạ.
Lý Duy Nhất rút ra mũi tên lông vũ dài năm thước, to bằng ngón tay cái, chất liệu đặc biệt, nặng tới ngàn cân, là mũi tên cấp Thiên Tự Khí.
Chỉ một mũi tên này đã có giá trị rất lớn.
Lông vũ ở đuôi tên là lông chim khổng tước, yêu khí nồng đậm.
Diêm Chỉ Nhược biết vừa rồi hung hiểm đến cỡ nào, đổi lại là nàng có khả năng đã bị một mũi tên bắn nổ nát, bởi vì chiến y Thiên Tự Khí bình thường hoàn toàn không cản nổi.
Nàng nói:
- Mũi tên vừa rồi, cây cung được sử dụng tuyệt đối không phải là phẩm cấp thấp. Ít nhất cũng là Thiên Tự Khí thất phẩm!
Triệu Đường hỏi:
- Là Yêu tộc làm?
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu:
- Ta quả thực có một tử địch ở Yêu tộc, nhưng hắn không thể nào làm lộ liễu như vậy. Giấu đầu lòi đuôi, khả năng là Ma Quốc lớn hơn một chút.
Diêm Chỉ Nhược nói:
- Người của Ma Quốc có thể bắn ra mũi tên này chỉ có Huyết Tam Quan, Ngu Kỳ, cùng với ba vị môn sinh Thiên Tử. Trong đó, Huyết Tam Quan và Văn Nhân Thính Hải có khả năng lớn nhất!
- Lấy tu vi và tính cách của Văn Nhân Thính Hải, tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản là bắn một mũi tên lạnh từ xa như vậy.
Lý Duy Nhất thu mũi tên màu đỏ sẫm này vào trong Túi Càn Khôn.
Từ giây phút này trở đi, Huyết Tam Quan đã nằm trong danh sách phải giết của hắn.
Đường Vãn Châu chạy tới, thấy mọi người đều không bị thương, nàng đưa ra phán đoán giống Triệu Đường, cho rằng hành động này của Thái Âm Giáo là cố ý phơi bày thực lực của Lý Duy Nhất ra ngoài sáng.
Lời đồn và tận mắt nhìn thấy mang đến chấn động không giống nhau.
Đường Vãn Châu nghe Diêm Chỉ Nhược kể lại xong, hỏi Lý Duy Nhất:
- Ngươi biết nguyên nhân hung hiểm vừa rồi nằm ở đâu không?
Về mặt kinh nghiệm chiến đấu, ở đây thật sự không có ai sánh bằng Đường Vãn Châu.
Lý Duy Nhất đáp:
- Dưới tình huống cường địch theo dõi, ta nhiều nhất chỉ có thể dùng bảy phần lực lượng công phạt, để lại ba phần lực lượng ứng biến. Bởi vì thời cơ hiếm có, một kiếm ta chém về phía Hoàng Phủ Tung đã dùng chín phần lực, cho nên bị kẻ địch nắm lấy cơ hội. May mà vẫn giữ lại một phần lực lượng, ta có thể miễn cưỡng xoay người né tránh. Nếu dùng mười phần lực lượng, hậu quả khó mà lường được.
Đường Vãn Châu gật đầu:
- Ở Đông Hải, ám sát Tần Chính Dương buộc phải gấp, không được chừa lại cho mình bất kỳ đường lui nào mới có thể thành công. Nhưng với cục diện ở Xuân Thành hiện tại, ai gấp thì người đó sẽ phạm sai lầm, buộc phải chậm lại, đối với hai người chúng ta thì càng phải như vậy. Ngươi hiểu ý ta chứ?
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn về phương xa, cảm nhận được dao động chiến đấu mạnh mẽ.
Hai bóng người di chuyển với tốc độ cực nhanh từ trên trời ra khỏi thành, Trường Sinh kinh văn lấp lánh như sao đầy trời, giống như hai vị thần minh đang đấu pháp.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Là Sở Ngự Thiên?
Ở Phạn Diệp Cốc Minh Vực, Lý Duy Nhất từng cảm nhận được khí tức của Sở Ngự Thiên từ xa.
Đường Vãn Châu nói:
- Ta đoán chắc, khi chúng ta rời thành tiếp ứng ngươi và Thanh Tử Khâm, chắc chắn Thái Âm Giáo sẽ có hành động, cho nên đã nhờ một vị bằng hữu giúp trông coi cứ điểm Tiêu Linh Quân.
Khi nói ra hai chữ bằng hữu, nàng hơi dừng lại một chút, hai chữ nàng thực sự muốn nói là minh hữu.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Người có thể so tài với Sở Ngự Thiên thì không phải nhân vật bình thường nhỉ?
Đường Vãn Châu đáp:
- Đệ nhất nhân dưới trăm tuổi của Độ Ách Quan, Thần Tịch.
Lý Duy Nhất đã sớm nghe nói, Độ Ách Quan có hai vị cường giả Trường Sinh cảnh có thể tranh cử chân truyền, một là Tề Kiếm Như, Thần Tịch càng mạnh hơn.
Thiên phú võ đạo của Nghiêu Âm cao hơn, nhưng tuổi còn quá nhỏ, chưa đến hai mươi tuổi.
Cứ điểm của Tiêu Linh Quân ở Xuân Thành do tiền bối Tiêu Linh Quân để lại, tường bao cao vút, bố trí nhiều trận pháp, dễ thủ khó công.
Nghe nói nó từng là một vương phủ của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, đáng tiếc đã sớm bị hủy hoại gần như không còn gì. Ngoài tường bao bên ngoài, mọi thứ đều được xây mới.