Trường Sinh cảnh nhị trọng

Áo giáp linh quang trên người Lý Duy Nhất bị luồng trọng quyền kia đánh cho suýt vỡ nát. Nhờ tu vi niệm lực của hắn gần đây có tăng lên, linh quang áo giáp trở nên dày nặng hơn, mới có thể chịu đựng được.

Lục phủ ngũ tạng bên trong cơ thể chấn động, pháp khí tán loạn.

May mắn thay, do mặc bốn lớp phòng ngự nên hắn không bị thương.

Khoảnh khắc này, hắn rốt cuộc cũng hiểu được cảm nhận ban đầu của Tình Tảo khi bị bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi bao vây tấn công.

Năm cường giả Biên Quân đó, bất luận là kẻ nào, Lý Duy Nhất đều nắm chắc trong vòng mười chiêu có thể diệt sát.

Nhưng năm người liên thủ, Lý Duy Nhất chỉ có thể chật vật chạy trốn. Nếu năm người kết thành chiến trận, trận văn trên áo giáp và chiến binh hòa quyện với nhau, khi đối đầu với chân truyền Cổ Giáo tam trọng, bọn họ đều có thể đọ sức một phen.

Lý Duy Nhất vừa mới thoát thân, liền có ba món Pháp khí và hai chiêu đạo thuật đánh ra từ trong trận doanh Yêu tộc.

Lục Thải Khổng Tước đi đầu xông ra, cách khoảng một trăm trượng đánh ra đại thuật tầng năm là Lục Thải Huyền U Trảo, đồng thời quát hỏi:

- Lý Duy Nhất, còn nhớ Hoa Vũ Tử từng bị ngươi chém chết không?

Pháp khí sáu màu tựa như sáu dòng thác mây mù từ trên bầu trời đổ xuống, ngưng tụ thành một khổng tước trảo ấn trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất không dám dừng lại, dốc hết toàn lực, thân hình chia thành mười hai, nói:

- Không nhớ!

Hắn liên tục thi triển ra Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn, hất văng ba món Pháp khí, phá tan hai chiêu đạo thuật.

Sau đó, mười hai Thần Ảnh và thân hình chồng chất lên nhau, hóa thành một luồng kiếm quang vô địch đâm thẳng lên phía trên.

- Ầm!

Lục Thải Huyền U Trảo bị chém phá.

Ánh sáng linh quang trên người Lý Duy Nhất nhấp nháy, một lần nữa như di hình đổi ảnh lao ra mấy chục trượng, tránh được Lục Thải Khổng Tước, bay về phía hai cường giả Yêu tộc đang chắn ở phía trước.

Mũi miệng, hai mắt, hai tai của hắn đều đang rỉ máu.

Phải đồng thời phá tan ba món Pháp khí và hai chiêu đạo thuật, cùng với Lục Thải Huyền U Trảo đâu có dễ dàng gì, hắn liều mạng đến trọng thương mới có thể làm được.

Lạc Âm Cơ theo sát phía sau cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, không ngờ trong lúc cùng đường, Lý Duy Nhất có thể bộc phát ra chiến lực mạnh mẽ đến thế.

Đổi lại là nàng, nếu phải xông qua hai trận doanh lớn của Ma Quốc và Yêu tộc, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá nào đó.

Sở dĩ nàng không dám truy đuổi quá gắt gao là e ngại những chiêu thức bài tẩy của Lý Duy Nhất.

Trong hoàn cảnh vừa rồi, hắn chưa từng dùng tới, điều này khiến Lạc Âm Cơ không thể không hoài nghi, Lý Duy Nhất có thật sự sở hữu những chiêu thức bài tẩy như lời đồn hay không?

Không thể tiếp tục chờ đợi nữa.

Nếu hai cường giả Yêu tộc cuối cùng kia không thể ngăn cản nửa chiêu hay một thức của Lý Duy Nhất, thì thực sự để hắn chạy trốn vào nơi sâu trong hố tế, biến số sẽ nhiều hơn!

Lạc Âm Cơ nhấc cánh tay phải, năm ngón tay trắng thuôn dài bắt chỉ quyết tao nhã.

Pháp khí trong cơ thể nàng vận chuyển, thi triển ra một chiêu đạo thuật chỉ pháp.

- Vèo!

Lấy đầu ngón tay làm trung tâm, một gợn sóng hình cung đường kính một dặm xuất hiện, một chùm sáng chỉ kình bắn ra.

Lục Thải Khổng Tước theo sát phía sau Lý Duy Nhất, hét lớn về phía hai yêu tu tam trọng ở phía trước:

- Cản hắn lại, chỉ cần ngăn chặn một chiêu của hắn là đủ!

- Xoạt xoạt!

Đôi mắt đỏ rực như máu của Lý Duy Nhất vô cùng trầm lắng, từ mi tâm bay ra hơn một trăm tấm Thiên Kiếm Phù, tuôn trào như thủy triều, hất văng cả hai yêu tu tam trọng lẫn Pháp khí mà bọn họ đánh ra.

- Bịch!

- Bịch!

Hai yêu tu tam trọng rớt xuống, thân thể bị đâm thủng như tổ ong. Một tên thoi thóp hơi tàn, một tên mất mạng tại chỗ.

Ầm một tiếng, Lý Duy Nhất bị Lạc Âm Cơ cách không điểm trúng, sau đó nhanh chóng biến mất trong màn sương xám, hướng về phía đáy hố tế.

Lạc Âm Cơ lách mình tới vị trí vừa mới đánh trúng Lý Duy Nhất, nhíu mày nhớ lại cảnh tượng ban nãy.

Luồng chỉ kình kia đã bị sáu tờ giấy bay ra từ người Lý Duy Nhất chặn lại, dường như không đánh trúng vào người hắn.

Phía trước là mặt đất bắt đầu lún xuống, không ngừng kéo dài xuống hố tế. Phàm là kẻ đi xuống, không ai có thể bò lên.

Nàng cũng không dám đi xuống.

Lục Thải Khổng Tước không ngừng đánh pháp khí vào cơ thể yêu tu tam trọng đang bị thương nặng, nhưng không thể cứu lại.

Một đám cao thủ vây công, lại bị giết ngược lại hai người.

Lục Thải Khổng Tước tâm trạng phức tạp, ánh mắt dần chuyển lạnh, nói:

- Bên trong hố tế là vùng đất có không gian dị thường, hắn không cách nào kích hoạt quan bào Châu Mục trực tiếp độn di chạy trốn. Tập trung toàn bộ cao thủ trong thành lại đây, truyền tin cho Xích Nguyên, bảo hắn từ Minh Linh Sơn về gấp. Chúng ta nhất định phải ban cái chết cho vị thiên chi kiêu tử đệ nhất thiên hạ này.

Đám cao thủ Đạo Cung mãi tới lúc này mới muộn màng chạy tới.

Không phải bọn họ chậm, mà là Lý Duy Nhất quá nhanh.

Vũ Thủ Nhất mỉa mai nói:

- Các ngươi đông người như vậy mà vẫn để hắn trốn thoát?

Lục Thải Khổng Tước nói:

- Còn hơn Đạo Cung các ngươi, các ngươi ngay cả cơ hội ra tay cũng không có. Tốc độ phản ứng chậm như vậy, chắc không thấy được bóng dáng Lý Duy Nhất nhỉ?

Vũ Hồng Lăng tới sau âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cười tủm tỉm nói:

- Đừng nhìn tên kia lúc bình thường thì thân thiện hòa nhã, vào thời khắc nguy hiểm lại có thể bộc phát ra lực lượng khó mà đong đếm, đồng thời có khả năng phán đoán chuẩn xác, từ trong nguy hiểm giết ra khỏi vòng vây. Ta đã chứng kiến qua vài lần, không có gì đáng ngạc nhiên.

Tử Y Nữ hạ giọng hỏi:

- Ngươi không cảm thấy tu vi thực lực của hắn mạnh quá mức sao?

Vũ Hồng Lăng chính mắt thấy được, cũng cảm thấy vô cùng chấn động. Lúc rời Đông Hải, bọn họ không hề cho rằng thực lực sẽ thua Lý Duy Nhất.

Nhưng nếu bây giờ giao thủ, các nàng cảm thấy ngay cả tư cách đấu với hắn cũng không còn nữa.

Trên mặt đất, hai cỗ yêu thi tam trọng đang nằm đó, ai nhìn mà không khiếp sợ.

...

Trong hố tế.

Lý Duy Nhất ngồi bên trong một bộ xương cốt khổng lồ, nhét sáu trang Địa Thư vào trong ngực áo, thầm nghĩ:

- Quả nhiên trong lúc kịch chiến sinh tử, pháp khí trùng kích Trường Sinh Tỏa khác biệt hoàn toàn với ngày thường.

Hắn chỉ cảm thấy toàn thân như rã rời, gắng gượng chịu đựng thương thế, thu thập huyết khí trên người một cách cẩn thận, cho vào trong bình.

Nội thị Phản Hồn Tỏa, những vết nứt bên trên vậy mà tăng thêm nhiều.

Hèn gì Đường Vãn Châu nói, nàng muốn bẻ gãy khóa thứ ba cần bế quan vài năm. Nhưng nếu như trong chiến đấu, sẽ nhanh hơn nhiều.

Bình thường bế quan, điều động pháp khí trùng kích Phản Hồn Tỏa, Lý Duy Nhất tự cho rằng mình đã dốc toàn lực, đã cực kỳ cố gắng, tốc độ lưu động của pháp khí cũng đạt tới đỉnh điểm.

Tuy nhiên, trong cuộc chiến sinh tử chân chính, tốc độ lưu động của pháp khí lại khác hoàn toàn.

Hai tai Lý Duy Nhất lắng nghe trong bóng tối, chắc chắn rằng đám người Lạc Âm Cơ và Lục Thải Khổng Tước không đuổi tới, mới thả ra bảy con Phượng Sí Nga Hoàng để hộ pháp, bắt đầu chữa trị vết thương.

Sở dĩ trước đó không thả bọn chúng ra kết thành chiến trận hợp kích là bởi vì cần phải đánh nhanh, không được chậm trễ bất cứ giây phút nào. Trong tình huống đó, hắn không thể có bất kỳ phán đoán sai lầm nào.

- Rắc! Rắc...

Cùng với pháp khí trong cơ thể vận chuyển từng vòng một, những vết nứt trên Phản Hồn Tỏa không ngừng tăng lên.

Đại Phượng áp tai vào hồ lô đỏ, có thể nghe được âm thanh bên trong, hỏi:

- Lý lão đại, Thiên Linh Tử đang ở trong hồ lô sao?

- Ngươi có nghe rõ nó đang nói gì không?

Nhị Phượng đẩy Đại Phượng ra, áp tai vào, sau đó lúng túng nói:

- Hay là bảo Địa Linh Tử thử xem?

Lý Duy Nhất ngừng việc chữa thương, cảm nhận được xung quanh cơ thể xuất hiện một số khí tức bất thường, hắn đề cao cảnh giác, mang tâm lý muốn thử một chút, lấy Vạn Vật Trượng Mâu ra.

Địa Linh Tử đen thui ở trên đuôi ngọn giáo Vạn Vật Trượng Mâu, nó tựa như một đứa trẻ sơ sinh nằm úp sấp lên chiếc hồ lô đỏ thẫm, nghe ngóng trong chốc lát, sau đó giao tiếp với Thiên Linh Tử bên trong.

Địa Linh Tử lấy ý niệm báo cho Lý Duy Nhất:

- Nó nói, chỉ cần tha cho nó một mạng, sẽ đưa cho chúng ta một cơ duyên lớn.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi nói lại với nó, nó chính là cơ duyên lớn của chúng ta.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vây xung quanh hồ lô, đồng loạt gật đầu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters