Lão tổ Lôi Tiêu Tông (1)

Lại giao lưu trong giây lát, Địa Linh Tử nói:

- Nó nói nó biết nhiều bí mật của Xuân Thành, có thể tìm được tinh dược ngàn năm khác, phẩm cấp cũng có thể lên tới sáu ngàn năm, bảy ngàn năm.

Lý Duy Nhất có chút động tâm, mở nắp hồ lô, thả Thiên Linh Tử ra ngoài.

Thiên Linh Tử bị Nghiệp Hỏa thiêu luyện nên càng yếu ớt.

Nhưng dù suy yếu đến đâu thì chiến lực cũng ngang với cấp bậc tam trọng, Lý Duy Nhất không dám sơ ý, ngón tay túm lấy cổ của nó, chuẩn bị trước tiên phong ấn lực lượng của nó.

- Ồ!

Trong Thần Khuyết của Lý Duy Nhất, từng luồng lôi điện kinh văn thắp sáng lên.

Những chữ lôi điện kinh văn này chuyển hóa pháp khí thành tia chớp, từ đầu ngón tay dâng trào ra, xoắn xuýt với lôi điện bên trong Thiên Linh Tử.

Bọn chúng được tu luyện ra từ lĩnh ngộ chân kinh chí thượng Cửu Tiêu Bí Tàng của Lôi Tiêu Tông.

Cũng chính là khối bia ngọc màu tím tại Lăng Tiêu Cung.

Cỗ đạo pháp này vậy mà có cùng nguồn gốc với lôi điện trong người Thiên Linh Tử.

Sao lại như vậy? Thiên Linh Tử và Lôi Tiêu Tông mà có mối liên hệ gì?

Bị lôi điện của Thiên Linh Tử dẫn động, pháp khí bên trong cơ thể Lý Duy Nhất vận chuyển mất kiểm soát. Pháp khí thế mà không ngừng biến hóa thành lôi điện, chảy xuôi trong tất cả ngân mạch và huyền mạch, bên trong cơ thể tựa như xuất hiện vô số dòng sông lôi điện.

- Rắc!

Trường Sinh Tỏa thứ hai, Phản Hồn Tỏa đứt gãy.

Tựa như gông cùm đeo trên người bị cởi bỏ một lớp. Toàn bộ cơ thể như đi ra từ vũng bùn, trở nên nhẹ bẫng, thoải mái, giống như có thể đạp đất phi thăng.

Ở vị trí của Phản Hồn Tỏa, một luồng năng lượng sinh mệnh thả ra, quét sạch tứ chi bách hài trùng kích về phía thập tuyền và khí hải.

Thương thế trên người Lý Duy Nhất nhanh chóng lành lại dưới sự trùng kích của luồng năng lượng sinh mệnh tràn trề này.

Lý Duy Nhất đả tọa bên trong bộ xương cốt của một con cự thú không tên, hoàn toàn bao phủ trong những sợi lôi điện nhỏ bé.

Hắn lấy ra linh tinh, cầm trong tay hấp thu, bổ sung lượng pháp khí khổng lồ cần thiết để đột phá cảnh giới.

Lôi điện và năng lượng sinh mệnh chảy xuôi trong cơ thể, khiến cho thân thể, ý niệm, hồn linh, pháp khí đều đang xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, hướng tới cấp độ cao hơn của lực lượng và đạo pháp.

Không có cảm giác đau đớn.

Ngược lại là một loại sảng khoái vượt qua mọi sự sung sướng trên thế gian, tinh thần hoàn toàn hưng phấn.

Bảy Trường Sinh Tỏa của cơ thể con người, thứ bị khóa lại không chỉ là thọ nguyên, mà còn là bảy rào chắn giữa con người và thiên địa tự nhiên.

Mỗi khi bẻ gãy một sợi xiềng xích, đều đại biểu cho việc tiến gần hơn đến bản nguyên của đại đạo, thu hoạch được lực lượng Trường Sinh vượt xa cảnh giới trước đó.

- Xoẹt xoẹt!

Một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận hiện ra xung quanh cơ thể Lý Duy Nhất, nhấp nháy không ngừng.

Điện quang dày đặc, tiếng sấm trầm đục.

Lý Duy Nhất nhìn thấu lôi điện kinh văn nhấp nháy trên Trường Sinh Kim Đan, phát hiện kinh văn đã tăng lên nhiều, thầm nghĩ:

- Lôi điện trong Thiên Linh Tử không chỉ cùng nguồn gốc với lôi điện kinh văn mà ta đã lĩnh ngộ, còn huyền bí tinh thuần hơn. Giống như một vị lão sư, trực tiếp nói cho ta biết đáp án mà ta vẫn luôn khổ sở tìm kiếm.

- Chính là hai luồng lực lượng tiếp xúc lẫn nhau, sau khi cộng hưởng đồng tần, khiến cho cảm ngộ của ta về đạo lôi điện tăng lên một bước lớn, hoàn thành sự chuyển biến từ lượng sang chất sau nhiều năm lĩnh ngộ. Do đó, lôi điện kinh văn tăng trưởng mang tính bùng nổ.

- Đây tuyệt đối không phải là lôi điện do chính Thiên Linh Tử tu luyện ra, chắc chắn là nó đã hấp thu từ một nơi nào đó.

Trong lòng Lý Duy Nhất bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ, tại sao vùng cực âm như hố tế khu Vạn Táng lại có thể dựng dục ra Thiên Linh Tử chuyên ăn dương khí.

Nguyên nhân nhất định nằm ở chỗ này.

Đạt tới Trường Sinh cảnh nhị trọng, thương thế nặng trong cơ thể Lý Duy Nhất không cần thuốc mà tự khỏi.

Hắn mở hai mắt ra, cử động cánh tay.

Cả người khỏe khoắn, máu huyết sục sôi, trong đồng tử tỏa thần quang sáng ngời, dường như có lực lượng dùng mãi không cạn.

Lý Duy Nhất đè xuống lôi điện kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan, lập tức từng tia lôi điện trong cơ thể một lần nữa hóa thành pháp khí tiên hà thanh huy chậm rãi chảy xuôi.

Tĩnh như khói sương, động tựa thiên lôi.

Lý Duy Nhất đứng dậy, linh tinh trong tay hóa thành bột mịn, hắn tiện tay rắc đi. Nếu đổi lại là lúc khác, nhìn thấy bảo vật có giá trị mấy trăm vạn Dũng Tuyền Tệ cạn kiệt, ít nhiều gì hắn cũng sẽ đau lòng một chút.

Giờ phút này, trên người hắn tràn ngập chiến ý, chuẩn bị xông ra khỏi hố tế, đối mặt với các kẻ địch bên ngoài, đánh một trận sảng khoái đầm đìa.

Nhưng hắn lại thấy Thiên Linh Tử trong tay mình lộ vẻ mặt kinh hoàng, run lẩy bẩy nhìn về một hướng nào đó phía sau hắn, tựa như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.

Lý Duy Nhất sinh ra cảm ứng, phía sau lưng hàn khí lạnh lẽo, tựa như có kim châm, ánh mắt lập tức sắc bén.

Tưởng rằng là Lạc Âm Cơ đuổi theo vào, hắn đột ngột quay người lại, pháp khí trong khoảnh khắc tràn về phía cánh tay. Một chỉ kình, đánh ra ngoài.

- Ầm!

Chỉ kình hùng hậu đánh cho sương mù màu xám chấn động xoay tròn, đánh nát hài cốt trên đường đi.

Mặt đất của hố tế dâng lên sương mù màu xám càng thêm nồng đậm, tiếng vọng quanh quẩn.

Sau giây lát khôi phục sự vắng lặng.

Một sự vắng lặng khiến người ta hoảng sợ!

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Không có ai?

Lý Duy Nhất nhấc Vạn Vật Trượng Mâu lên, thả ra pháp khí hộ thể, hai mắt nhìn quanh bốn phía, nhíu chặt mày, truyền âm cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng:

- Các ngươi hãy lại gần ta, chuẩn bị rút lui.

Vừa rồi ý niệm của hắn rõ ràng phác họa ra sau lưng có một bóng người.

Sao lại không có gì chứ?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vừa nãy các ngươi có nhìn thấy thứ gì không?

Đại Phượng nói:

- Chỉ nhìn thấy Lý lão đại đột nhiên đánh ra một chỉ, không phải ngươi trúng tà rồi chứ?

Nhị Phượng nói:

- Khí tức tử vong ở nơi này quá nồng đậm, lực lượng âm tà ăn mòn thân thể và hồn linh, ta không dám ngửi.

Hai mắt Tứ Phượng nhấp nháy điện quang, giương cánh bay lượn xung quanh Lý Duy Nhất, nói:

- Không nhìn thấy, không có gì cả... Mẹ ơi, có một bóng quỷ...

Lý Duy Nhất lập tức quay người lại, nhìn về hướng mà Tứ Phượng đang nhìn.

Chỉ thấy sâu trong làn sương mù màu xám, ở cách đó khoảng hai mươi trượng, bên trong vô số thi hài cổ xưa rậm rạp, vậy mà thật sự có một bóng đen đứng đó. Nó xõa tung mái tóc dài, buông thõng hai tay đứng thẳng, tĩnh lặng không một tiếng động.

Không nhìn rõ khuôn mặt, trang phục, hư thực, như bóng như ảo.

Nhưng có thể chân thực cảm nhận được một luồng khí tức mục nát âm hàn đáng sợ từ trên người nó, khiến người ta tưởng tượng chắc chắn nó có bộ mặt dữ tợn, mặt xanh nanh vàng, có thể bộc phát ra lực lượng hủy thiên diệt địa.

Lý Duy Nhất đã từng nhìn thấy yêu ma quỷ quái, tuy cảm thấy rợn tóc gáy, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo.

Hắn vội vàng lấy Hoàng Long Kiếm khắc chế âm tà ra, cố gắng không phát ra tiếng động, chậm rãi lùi về phía sau, muốn lặng lẽ rút lui.

Hắn sớm nghe nói, hố tế rộng lớn, chôn cất ngàn vạn thi thể, có vào không có ra.

Thiên Linh Tử phát ra âm thanh dồn dập, hoảng hốt nói một tràng dài.

Địa Linh Tử lấy ý niệm báo cho Lý Duy Nhất:

- Nó nói, chính là con quỷ vật này đột nhiên tỉnh lại, lực lượng âm hàn khiến nó vô cùng khó chịu, cho nên một năm gần đây nó mới thường xuyên chạy trốn khỏi hố tế, bay lên bầu trời để tránh né.

Gió nhẹ thổi qua.

Bóng dáng màu đen đó biến mất ngay trước mắt Lý Duy Nhất.

Biến mất bằng cách nào?

Lý Duy Nhất nín thở ngưng thần, xoay người muốn chạy trốn.

Nhưng quay đầu lại, hắn liền nhìn thấy ở cách sau lưng mười trượng có vô số cổ thi đứng sừng sững, có cao có thấp, có người có thú, cảnh tượng kinh khủng âm u.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters