Trong màn sương mù xám, những tiếng xé rách liên tục vang lên.
Càng nhiều cổ thi hơn nữa từ dưới lòng đất ngọ nguậy bò lên.
Phần lớn thi thể đều đã mục nát tới mức thủng lỗ chỗ, trên người không có miếng thịt nào nguyên vẹn.
Ngay sau đó, bọn chúng di chuyển bước chân tiến về phía trước.
Bị chôn trong hố suốt hai vạn năm, nhưng không hoàn toàn hóa thành xương trắng, có thể thấy được nhục thân khi còn sống của những cổ thi này cường đại cỡ nào? Áo giáp, y bào Pháp khí, chiến binh trên người bọn chúng thoạt nhìn còn có giá trị.
Ánh mắt Lý Duy Nhất trầm xuống, nâng kiếm định cắt cổ tay, mượn nhờ lực lượng của huyết mạch để chống chọi với lực lượng quỷ dị nơi này.
Chỉ cần không gặp phải kẻ thù hoàn toàn không thể chống lại, hắn tuyệt đối sẽ không cầu xin Ngọc Dao Tử giúp đỡ.
Phải tự dựa vào năng lực của mình để giải quyết vấn đề.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Ngọc Dao Tử truyền ra từ Đạo Tổ Thái Cực Ngư:
- Là Tang Hồn, ít nhất là Tang Hồn của Trữ Thiên Tử. Lấy tu vi hiện tại của ngươi không đối phó nổi đâu!
Lý Duy Nhất hạ thanh kiếm đang kề lên cổ tay xuống, nói:
- Xin Đại cung chủ ra tay.
Ngọc Dao Tử nói:
- Tự mình xông vào hố tế thì buộc phải dựa vào năng lực của chính mình để giải quyết. Ba ngàn năm trước, khi bản cung chủ rèn luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc còn không dám đi xuống đây, hiểu rõ sự hung hiểm của hố tế.
Lý Duy Nhất lùi nhanh né tránh các cổ thi đang tới gần, vội nói:
- Nó hung hiểm với võ tu Trường Sinh cảnh, nhưng đối với Đại cung chủ thì đã có thể nhìn thấu bản chất của nó. Xin Đại cung chủ đừng đùa nữa, ta bây giờ sao có thể đối phó với thứ liên quan đến Trữ Thiên Tử nổi?
Ngọc Dao Tử lạnh lùng chế nhạo:
- Nói đùa ư? Hố tế là do Tuế Nguyệt Nữ Hoàng năm xưa đánh ra, hóa thành vùng không gian dị thường. Ngươi tưởng ngươi có thể kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư để vào Không Gian Huyết Nê, hay có thể đón bản cung chủ ra khỏi Không Gian Huyết Nê sao?
Lý Duy Nhất vội thả ra pháp khí, thử kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Quả nhiên thất bại.
Cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng, hết sức giữ bình tĩnh, hắn nói:
- Đại cung chủ nhất định có sách lược ứng phó phải không? Rốt cuộc làm sao mới có thể đối phó với Tang Hồn?
Ngọc Dao Tử nói:
- Lấy tu vi hiện tại của ngươi, không thể đối phó với cấp bậc Tang Hồn này. Nó là quái vật ý niệm dựng dục ra từ tàn niệm trong thi thể của Võ Đạo Thiên Tử, hoặc cường giả gần với Võ Đạo Thiên Tử sau khi chết, bị ảnh hưởng bởi Bi Tang Khí lúc sắp chết. Không biết ý niệm này đã được thai nghén bao nhiêu năm tháng, có thể điều khiển tất cả thi hài ở đây, ngươi làm sao chống lại nó?
Lý Duy Nhất đã bị thi hài vây quanh, vung chiến kiếm và trường mâu không ngừng đánh bay bọn chúng đi, nói:
- Đại cung chủ có thể nói vài câu hữu dụng được không?
Ngọc Dao Tử giống như một vị sư phụ, chỉ dẫn cho hắn:
- Muốn giải quyết vấn đề thì phải động não, luôn giữ lý trí và bình tĩnh, đừng để bị nỗi sợ hãi chi phối. Ngươi phải biết rằng, nếu là mối nguy hiểm mà ngươi thực sự không giải quyết được, ngươi thậm chí sẽ không có cơ hội để suy nghĩ và lên tiếng.
Lý Duy Nhất nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, trong đầu lóe lên một tia linh quang, nghĩ tới nhiều điều, lẩm bẩm:
- Đúng vậy, nếu Tang Hồn kia muốn giết ta, tại sao chần chừ mãi không ra tay? Những cổ thi này vây công ta là đang ngăn cản ta chạy trốn, dồn ta vào nơi sâu hơn trong hố tế sao?
- Lẽ nào có liên quan đến Lôi Tiêu Tông?
- Tang Hồn sinh ra từ thi thể của vị đại nhân vật nào đó trong lịch sử Lôi Tiêu Tông? Nó coi ta là đệ tử của Lôi Tiêu Tông?
Lý Duy Nhất không ngừng tự hỏi, suy nghĩ về những khả năng ẩn chứa trong đó.
Trong năm đại quân tấn công Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, một trong số đó chính là Lôi Tiêu Tông.
Lôi Tiêu Tông lúc bấy giờ là chủ nhân của lãnh thổ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, cường đại hơn bây giờ không biết bao nhiêu lần.
Nghĩ tới lôi điện trong cơ thể Thiên Linh Tử, Lý Duy Nhất lập tức cảm thấy khả năng này là rất lớn.
Ngọc Dao Tử nói:
- Sở dĩ Tang Hồn thức tỉnh vào thời điểm này, rất có khả năng là vì ngươi đến Xuân Thành, nó cảm ứng được Cửu Tiêu Bí Tàng mà ngươi tu luyện, hoặc là cảm ứng được Tử Tiêu Lôi Ấn.
Lý Duy Nhất nhớ lại cẩn thận lúc vào thành, hắn bị Thái Âm Giáo mai phục, quả thực đã sử dụng qua một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận. Bờ bên kia của vùng nước nơi hắn chiến đấu chính là hố tế khu Vạn Táng.
Lý Duy Nhất có chút lo lắng hỏi:
- Trí tuệ của Tang Hồn như thế nào? Liệu có đoạt xá ta không.
Ngọc Dao Tử nói:
- Chẳng qua chỉ là tàn niệm mông muội, không thể rời khỏi thi thể quá xa, bị vây chết trong hố tế. Nếu muốn đoạt xá ngươi, lúc ngươi chữa thương là nó đã ra tay rồi.
Nếu vậy thì...
Lý Duy Nhất thả ra một lượng lớn pháp khí từ trong cơ thể, một lần nữa ngưng tụ ra một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận, dùng lực lượng lôi điện đánh đổ toàn bộ cổ thi trong phạm vi mười trượng, hô:
- Ta là chân truyền Lôi Tiêu Tông, tu chân kinh Cửu Tiêu Bí Tàng, sợ gì những thứ âm tà các ngươi?
Trong sương mù màu xám, bóng đen kia lại hiện ra, đứng cách đó vài chục trượng.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Cho dù ngươi là thứ gì, bản chân truyền hôm nay cũng phải cầm trọng khí tông môn liều chết một trận với ngươi.
Lý Duy Nhất thể hiện tinh thần không sợ hãi, lấy Tử Tiêu Lôi Ấn ra nắm trong tay, đánh ra một dải thác nước lôi điện màu tím tấn công về phía trước.
- Xoẹt!
Bóng đen kia giơ bàn tay lên đánh tan tất cả lôi điện.
Từ trong miệng nó phun ra thanh âm khàn khàn mơ hồ:
- Lão phu... Tần Uyên...
Ngọc Dao Tử truyền âm từ trong Đạo Tổ Thái Cực Ngư:
- Quả nhiên là một vị nhân vật lợi hại trong lịch sử Lôi Tiêu Tông! Vạn vật thiên địa thật kỳ diệu, năm tháng dằng dặc hai vạn năm vẫn không thể hoàn toàn chôn vùi một người.
Lý Duy Nhất nói:
- Không thể nào... Ngươi là ngươi là Tần Uyên lão tổ? Người đã ngã xuống hai vạn năm rồi.
Đối mặt với nguy hiểm, Lý Duy Nhất có thể linh hoạt ứng biến, hắn quỳ một gối xuống đất, thể hiện sự kích động và cảm khái mà một đệ tử Lôi Tiêu Tông nên có, lớn tiếng hô:
- Đệ tử là Lý Duy Nhất, chân truyền Lôi Tiêu Tông, bái kiến lão tổ. Lão tổ... người còn sống sao?
Đối diện hồi lâu không có tiếng đáp lại.
Lý Duy Nhất dường như đã hiểu ra, từ từ đứng dậy, lần nữa ôm quyền vái lạy một cái, thở dài nói:
- Sau khi đệ tử trở về, nhất định sẽ bẩm báo chuyện này với tông môn. Cáo từ!
Hắn mở túi trùng ra, thu hồi bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, lại ném Thiên Linh Tử vào trong hồ lô, xoay người bước đi, chỉ hận không mọc thêm vài cái chân.
- Vèo!
Một luồng âm phong lạnh thấu xương cốt sinh ra từ xung quanh bóng người màu đen tuôn trào về phía Lý Duy Nhất, cuốn lấy và quấn chặt lấy hắn từ phía sau. Tiếp đó, kéo hắn xuống đáy của hố tế.
Lý Duy Nhất sờ tờ giấy trong ống tay áo, cuối cùng bỏ cuộc, không đánh ra Thần Kiếm Phù.
Nếu Thần Kiếm Phù có thể giết chết con Tang Hồn này, Ngọc Dao Tử đã sớm bảo hắn sử dụng rồi.
Thân thể mất trọng lượng, trời đất quay cuồng.
Một lúc lâu sau, bịch một tiếng, Lý Duy Nhất rơi phịch xuống đất.
Hắn lập tức lăn một vòng đứng dậy, một tay cầm kiếm, một tay cầm giáo, quan sát bốn phía.
Sương mù xám ở nơi này dày đặc đến mức hóa thành đen kịt, lực lượng tử vong xâm nhập vào thể xác, pháp khí hộ thể và linh quang đều khó mà chống đỡ.
Mặt đất dưới chân đầy rẫy vết nứt.
Trung tâm của các vết nứt là một bộ thi hài bị ghim chết trên mặt đất, một món chiến binh kim loại loang lổ rỉ sét xuyên qua trái tim hắn. Sương mù xám ở nơi này tuôn ra từ vết thương của cỗ thi hài này, tràn đầy tử khí.