Nghênh chiến Yêu tộc

Đồng thời, lại có từng tia lôi điện tràn ra từ vị trí Tổ Điền của thi hài, phát ra ánh sáng yếu ớt.

Không cần đoán cũng biết, chắc chắn là Tần Uyên lão tổ của Lôi Tiêu Tông.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Đã chết hai vạn năm, lực lượng trong thi thể vẫn chưa hoàn toàn tan biến, tu vi khi còn sống phải cao đến mức nào?

Trong lúc Lý Duy Nhất dấy lên suy nghĩ này trong lòng.

Bóng người màu đen lại hiện ra, đứng bên cạnh thi hài và thanh chiến binh kim loại kia, ngón tay chỉ vào vị trí Tổ Điền của thi hài, nói:

- Mang Kim Tiêu Lôi Ấn và Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm... đưa về tông môn...

Lý Duy Nhất cảm nhận được luồng khí tức áp lực mạnh mẽ, nhưng hiện tại hắn cũng là võ tu Trường Sinh cảnh, có thể đối kháng được, thế là cẩn thận bước lại gần theo lời dặn.

Tiến vào trong vòng một trượng, đầu ngón tay Lý Duy Nhất thả ra lôi điện đánh vào vị trí Tổ Điền của thi hài, từ bên trong lấy ra một khối lôi ấn màu vàng và một cuốn sách bìa bằng sắt.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Cho dù khi còn sống hắn mạnh đến cỡ nào thì chết đi hai vạn năm, lực lượng trong cơ thể cũng gần như mất hết, chỉ còn hư danh.

Lý Duy Nhất không phát hiện ra thứ gì như Thiên Đan trong Tổ Điền của thi hài, rõ ràng là đã tiêu tan. Hơn nữa, Tổ Điền đã teo lại nghiêm trọng, chỉ còn sót lại một Lôi Trì nhỏ.

Theo lý mà nói, cường giả ở cấp độ này, Tổ Điền hẳn là phải giống như hồ tựa như biển.

Lôi Tiêu Tông có bốn khối Vạn Tự Khí Lôi Ấn là vàng, đỏ, xanh, tím.

Truyền thuyết nói rằng, nếu bốn ấn hợp thành một sẽ là một món Pháp khí chí thượng.

Lý Duy Nhất lấy Kim Tiêu Lôi Ấn và cuốn sách bìa sắt Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, ôm chặt trước ngực, cảm động đến rơi nước mắt, lần nữa bái lạy, nói:

- Lão tổ, đệ tử đưa ngài về nhà!

- Có câu này của ngươi, ta có thể yên nghỉ.

Bi Tang Khí của bóng người màu đen tan biến trong nháy mắt, thân thể như gió thổi mây tan, biến mất trong sương mù màu xám.

Lý Duy Nhất quả thực nói chuyện giữ lời, điều động toàn bộ lực lượng, rút chiến binh có một lớp rỉ sét dày cộm kia ra khỏi ngực thi hài. Quá nặng, nặng đến mức với sức lực hiện tại của hắn cũng cảm thấy không vung nổi.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Chắc hẳn cũng là một món bảo vật.

Thu hồi binh khí rỉ sét và thi hài của Tần Uyên vào Túi Càn Khôn, Lý Duy Nhất nhanh chóng rời đi, chạy lên mặt đất.

Ban đầu hắn còn định thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra, tìm kiếm vài cỗ thi hài Siêu Nhiên trong hố tế, hoặc những bảo vật bất hủ vạn năm, muốn phát tài lớn.

Không biết có phải do Tang Hồn đã tiêu tan hay không, Âm Sát Kỳ Dị trong hố tế bùng phát triệt để, không còn lực lượng nào trấn áp chúng nữa.

Một số trong đó thả ra ra khí tức đạt tới cấp Đại Trường Sinh, khắp người là Quỷ Diễm.

Lý Duy Nhất cầm Hoàng Long Kiếm, xông thẳng một mạch, trước khi một con Âm Sát Kỳ Dị cấp Đại Trường Sinh đuổi kịp, hắn phi thân vọt lên, trở lại mặt đất.

- Bịch!

Con Âm Sát Kỳ Dị có năm cái đầu kia bị lực lượng của hố tế áp chế, kêu thảm một tiếng, rơi trở lại.

Lý Duy Nhất đứng ở rìa hố tế, quay đầu nhìn xuống phía dưới sương mù bủa giăng, tự nói:

- Trải qua hai vạn năm dựng dục, dù sinh ra loại quái vật đáng sợ nào cũng chẳng có gì lạ. Tuế Nguyệt Nữ Hoàng năm đó mạnh đến mức nào, đến bây giờ mà vẫn còn giam giữ được bọn chúng? Đại cung chủ, vừa rồi ngươi gạt ta phải không?

Ngọc Dao Tử lên tiếng:

- Có hả?

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi có thể truyền âm thanh ý niệm ra khỏi Không Gian Huyết Nê thì nhất định có thể thả linh quang niệm lực ra ngoài. Ta biết ngươi muốn rèn luyện lòng can đảm của ta.

Rời khỏi hố tế, cuối cùng cũng có thể kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Lý Duy Nhất đưa Tần Uyên và món chiến binh rỉ sét kia vào Không Gian Huyết Nê, nhờ Ngọc Dao Tử kiểm tra giúp, tránh có chứa hiểm họa.

Ngọc Dao Tử nói:

- Kiểm tra thì được, nhưng món chiến binh này thuộc về ta.

Lý Duy Nhất lập tức biết được món chiến binh này chắc chắn không tầm thường, nói:

- Lần này có thể vượt qua nguy cơ toàn dựa vào sự chỉ điểm của Đại cung chủ, chia cho ngươi một phần lợi ích tự nhiên là hợp tình hợp lý. Trong hố tế hình như chôn cất nhiều cường giả, chi bằng chúng ta hợp tác đi. Ta vất vả một chút, ra sức lục lọi tìm kiếm, Đại cung chủ chỉ cần giúp giải quyết những Âm Sát Kỳ Dị kia là được.

Giọng nói của Ngọc Dao Tử truyền ra:

- Để sau hẵng nói, không vội. Chỉ cần đoạt lấy Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, tất cả mọi thứ ở đây, chẳng phải đều là của chúng ta sao? Thi hài của Tần Uyên không có vấn đề gì. Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm là đế thuật thất truyền của Lôi Tiêu Tông, rất thích hợp cho ngươi tu luyện, ngươi có thể thử xem.

Lý Duy Nhất còn chưa kịp lật xem, hỏi:

- Là kiếm thuật à?

Ngọc Dao Tử nói:

- Là lôi pháp, lôi pháp dựa trên Lôi Cức Trận, có thể phát huy uy lực chân chính của Lôi Cức Trận. Nghe đồn rằng, điện quang tựa như kiếm, biến hóa khôn lường. Ý niệm hướng tới đâu, kiếm quang tới đó. Tu luyện tới cấp độ chín, nghe nói có thể giết Võ Đạo Thiên Tử.

Lý Duy Nhất lấy cuốn sách bìa sắt ra lật xem, hỏi:

- Ta thế này có tính là dính líu nhân quả không?

Ngọc Dao Tử tâm cảnh sáng trong, không có nhiều tạp niệm như Lý Duy Nhất, nói:

- Dính nhân quả gì chứ? Giả mạo đệ tử Lôi Tiêu Tông, lừa lấy truyền thừa ư? Thử nghĩ xem năm xưa đám người Tần Uyên đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là để làm gì.

Lý Duy Nhất thầm đưa ra một quyết định, nói:

- Bất luận trước khi chết hắn là người thế nào, bất luận có phải là hiểu lầm hay không, nếu ta đã lấy được Kim Tiêu Lôi Ấn và Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, ta sẽ thực hiện lời hứa của mình, đưa hắn về Lôi Tiêu Tông.

...

Các phế tích thành trì xung quanh hố tế đều bị sương mù màu xám bao phủ.

Một đám võ tu Trường Sinh cảnh của Đạo Cung tụ tập ở rìa sương mù, gần cái hố nơi Sinh Vô Luyến và Lý Duy Nhất giao thủ lúc trước.

Vũ Hồng Lăng duyên dáng đứng thẳng trên một tảng đá lớn, vểnh tai lắng nghe động tĩnh trong hố tế.

Cùng với động tĩnh ngày càng nhỏ bé yếu ớt, ánh mắt nàng cũng xuất hiện một chút chấn động, đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng thở dài.

Kể từ khi biết Tổ Điền của Lý Duy Nhất bị phế là giả, mà hắn đã phá cảnh Trường Sinh, Vũ Hồng Lăng rất mong đợi được gặp lại hắn một lần nữa.

Trong mắt nàng, Lý Duy Nhất là một người thú vị, càng là một kỳ tài thiên tư trác tuyệt. Mặc dù Lý Duy Nhất và Đạo Cung kết nhiều thù hận, nhưng nàng không hận nổi.

Toàn thân Chân Tâm tỏa ánh sáng xanh băng, vóc dáng cao lớn, phát ra tiếng cười lớn sảng khoái, nói:

- Hố tế bình tĩnh lại rồi! Chắc chắn Lý Duy Nhất đã chết, không ai có thể sống sót bước ra từ trong đó.

Tử Y Nữ nhìn chăm chú bờ bên kia vùng nước, trong Minh Linh vân vụ không ngừng vang lên tiếng nổ ầm ầm, hỏi:

- Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh đang tấn công cứ điểm Tiêu Linh Quân, chúng ta có nên ra tay tương trợ không?

Vẻ mặt Vũ Bão Nguyên nghiêm túc nhẹ lắc đầu, nói:

- Tu vi Lạc Âm Cơ rất mạnh, ta và Thủ Nhất liên thủ cũng chưa chắc có thể địch lại. Huống hồ, còn có một con Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu nữa.

Vũ Thủ Nhất nói:

- Không sai! Thế lực Nhân tộc đều không dám nhúng tay vào, chúng ta cần gì lội vào vũng nước đục này?

Vũ Bão Nguyên đột ngột đứng dậy, nói:

- Đi thôi, Sinh Vô Luyến ngã xuống cũng là một chuyện tốt, dù sao hắn cứ luôn dòm ngó Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ của Hồng Lăng cô nương.

Lời này có ý lấy lòng.

Có thể khiến cho một cường giả tam trọng đỉnh phong muốn lấy lòng, ngoại trừ vì Vũ Hồng Lăng có dung mạo xuất chúng, ở Đạo Cung có vô số người theo đuổi ra, nguyên nhân quan trọng hơn là thiên tư bẩm sinh cấp chân truyền của nàng.

Đợi đến khi kết thúc rèn luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hắn và Vũ Hồng Lăng ai mạnh ai yếu thì khó mà nói.

- Leng keng!

Một tiếng kiếm reo chói tai, kèm theo một tiếng long ngâm cao vút truyền ra từ trong hố tế khu Vạn Táng.

- Là khí tức của Lý Duy Nhất, hắn đã giao thủ với cường giả Yêu tộc canh giữ ở bên trong!

- Không thể nào, sao hắn có thể bò ra từ trong hố tế? Hơn nữa, đã bò ra được, tại sao không lặng lẽ sử dụng quan bào Châu Mục để Không Gian Độn Di chạy trốn?

- Đi, qua đó xem sao.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters