Thực lực của Lý Duy Nhất (1)

Một đám võ tu Trường Sinh cảnh của Đạo Cung nhìn nhau, ngay sau đó thi triển thân pháp, nhanh chóng chạy tới. Sợ lại giống như lần trước, ngay cả cái bóng của Lý Duy Nhất cũng không nhìn thấy.

Trong màn sương mù tử vong xám xịt.

Lý Duy Nhất cầm kiếm đứng ngạo nghễ, dưới chân là một cỗ yêu thi dài mấy chục mét, đầu chim rơi ở một nơi xa hơn.

Máu nhuộm đỏ cả mảnh đất này.

Chỉ một kiếm liền khiến một con yêu cầm có tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng phải cúi đầu nhận mệnh.

Tiếp đó, hắn mở Túi Càn Khôn, thu yêu thi vào trong, bao gồm cả một món Pháp khí Thiên Tự Khí tứ phẩm.

Bốn vị cường giả Yêu tộc bao vây xung quanh, đều trong dạng người, dốc hết toàn lực thả ra pháp khí, kích hoạt Pháp khí lơ lửng trên đỉnh đầu, vô cùng căng thẳng lui về phía sau.

Lý Duy Nhất lúc này rất thong dong, toàn thân toát ra tự tin. Cỗ khí thế này phối hợp với một kiếm kinh thế hãi tục vừa rồi thật sự rất dọa người.

- Vèo!

- Ầm!

Bốn món Pháp khí đều được bao phủ trong những đám mây sương kinh văn, tỏa sáng lấp lánh, uy năng chấn động thiên địa, tấn công về phía Lý Duy Nhất từ bốn hướng khác nhau.

Không né tránh.

Tiên hà thanh huy hùng hậu trào ra từ Tổ Điền, chống lên một màn ánh sáng chắn trước mặt Lý Duy Nhất, cản toàn bộ bốn món Pháp khí, lơ lửng giữa không trung.

Một nữ tử Yêu tộc tam trọng đỉnh phong tái mặt, mất bình tĩnh, chưa từng thấy qua dưới Đại Trường Sinh có người chỉ dựa vào pháp khí cản lại công kích của bốn món trọng khí, nói:

- Hắn đã phá cảnh Đại Trường Sinh rồi!

Một trong hai tam trọng đỉnh phong có mặt tại đây là một nam tử Yêu tộc đầu hạc.

Hắn cởi vân bào Pháp khí trên người, để lộ nửa thân trên đầy những đường nét cơ bắp, nói:

- Vậy thì vận dụng đạo thuật mà lão tổ tông ban cho để chém giết hắn, báo thù cho người đã khuất.

Vị trí Tổ Điền của hắn xuất hiện từng vòng sóng gợn không gian.

- Vèo!

Sau khi Lý Duy Nhất đánh bay bốn món Pháp khí ra ngoài, phá tan sự khóa chặt chiến pháp ý niệm của bốn vị cao thủ tam trọng, thân hình như điện di chuyển qua bên cạnh nam tử đầu hạc tam trọng đỉnh phong kia.

Kiếm quang xẹt qua.

- Phập!

Kinh văn hộ thể trên người nam tử đầu hạc chỉ nhấp nháy một cái liền bị xé rách, thân thể bay ra ngoài.

Một đường máu mỏng manh xuất hiện ở eo bụng, thân thể đứt làm hai, Tổ Điền bị chém vỡ.

Ầm một tiếng, trong Tổ Điền, đạo thuật Thanh Phong mà một vị Đại Trường Sinh Yêu tộc ban cho hắn bộc phát ra, trong nháy mắt xé nát hai đoạn thi thể thành mảnh vụn.

Từng lưỡi dao gió màu xanh mất kiểm soát bay đi bốn phương tám hướng.

Tiếng kêu la thảm thiết liên tiếp vang lên.

Ba vị cường giả Yêu tộc ở gần khu vực nam tử đầu hạc né tránh chậm một nhịp, đều bị chiêu đạo thuật Đại Trường Sinh này làm cho bị thương nặng.

Một chiêu đạo thuật của Đại Trường Sinh không tầm thường.

Cho dù nam tử đầu hạc đã mất mạng, đạo thuật mất đi phương hướng phân tán ra bốn phía, uy lực giảm đi đáng kể, nhưng vẫn đáng sợ, tuyệt đối không thể chạm vào.

Lý Duy Nhất thầm lắc đầu:

- Vị lão tổ tông Đại Trường Sinh của Yêu tộc kia hao tổn tu vi mười mấy năm, giấu một chiêu đạo thuật trong Tổ Điền của hắn, là muốn khi hắn gặp nguy cơ sinh tử thì dùng khí thế đồng quy vu tận để răn đe đối thủ, khiến đối thủ kiêng kỵ, sau đó rút lui. Hắn lại kích hoạt bằng cách này, còn không giữ khoảng cách an toàn, cứ tưởng là nắm giữ sát thuật thì sẽ vô địch.

Pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất vận chuyển nhanh chóng, hóa thành một làn khói xanh bắc cầu mây trốn về phương xa.

Hắn vừa né trái tránh phải, lại điều khiển sáu trang Địa Thư làm thuẫn che chắn những lưỡi dao gió màu xanh bay đến từ phía sau.

- Xoạt! Xoạt...

Trên mặt đất bị đạo thuật Đại Trường Sinh dao gió chém ra từng khe nứt kinh tâm động phách.

Sát thuật tuy mạnh nhưng có thể thi triển ra hay không, có thể khóa chặt mục tiêu hay không, và có thể đánh chiêu thức lên người đối thủ hay không đều không phải chuyện dễ dàng.

Loại đạo thuật Đại Trường Sinh này không thể mỗi yêu tu đều có.

Vì thế, đợi đến khi lực lượng đạo thuật Đại Trường Sinh tan biến, Lý Duy Nhất chuyển hướng đuổi theo ba cường giả Yêu tộc đang trọng thương bỏ trốn. Hắn giữ khoảng cách, điểm ra Từ Hàng Khai Quang chỉ kình quang ba.

Ba vị Yêu tộc liên thủ, hợp lực đánh ra Pháp khí mới hóa giải được chỉ kình.

Vị mỹ nữ Hoàn tộc tam trọng đỉnh phong kia nhìn ra Lý Duy Nhất có phần e ngại bọn họ vì chiêu đạo thuật Đại Trường Sinh ban nãy, bèn khẽ quát:

- Lý Duy Nhất, nếu ngươi còn truy đuổi nữa, ba người chúng ta sẽ cùng nhau lấy ra sát thuật bài tẩy. Cho dù tu vi của ngươi có cao hơn nữa cũng phải ôm hận mà chết.

Một yêu tu tam trọng khác hung hăng nói:

- Đuổi tận giết tuyệt, đối với ai cũng chẳng có lợi lộc gì.

Nhưng hắn ngoài mạnh trong yếu, khí thế không đủ, Lý Duy Nhất liếc mắt là nhìn thấu hư thực.

Lý Duy Nhất nói:

- Vẫn còn đạo thuật Đại Trường Sinh à? Thả một tia uy năng đạo thuật ra để ta xem, nếu không thì ta không tin.

Lý Duy Nhất cách không đánh ra ấn ký chữ Vạn, kim quang rực rỡ, Phật vận cuồn cuộn, đánh cho ba cao thủ xoay tròn bay theo ba hướng khác nhau.

Vị mỹ nữ Yêu tộc được chăm sóc đặc biệt, xương cốt trong cơ thể bị vò nát không ngừng phát ra tiếng răng rắc.

Trên mặt đất in thành một cái hố sâu hình chữ Vạn khổng lồ.

Lý Duy Nhất vẫn luôn mượn nhờ bọn chúng để kiểm tra chiến lực võ đạo trong cảnh giới Trường Sinh cảnh nhị trọng sơ kỳ hiện nay. Hắn không có cách nào dùng một tiêu chuẩn có sẵn để đánh giá chiến lực của mình, chỉ có thể kiểm chứng trong thực chiến.

Trong lòng ba cao thủ Yêu tộc lo lắng sợ hãi, họ làm gì có nhiều sát thuật công phạt như vậy?

Vừa nãy chẳng qua chỉ là hư trương thanh thế.

Giọng nói hùng hậu của Lục Thải Khổng Tước truyền tới:

- Lý Duy Nhất, mạng của ngươi quả thực là đủ cứng!

Nó dang rộng đôi cánh khổng lồ bay lượn trên không trung, thân thể tỏa ra một tia khí tức Hồng Hoang của Cổ Tiên Cự Thú, cách không đánh ra đại thuật tầng năm Lục Thải Huyền U Trảo.

Pháp khí Lục Thải bộc phát ra, cùng với mấy chục vạn Trường Sinh kinh văn nhấp nháy không ngừng, ngưng kết thành móng vuốt khổng lồ như tinh vân.

Đám võ tu Trường Sinh cảnh của Đạo Cung nhanh chóng chạy tới gần.

- Khí tức Cổ Tiên Cự Thú thật mạnh, Lục Thải Khổng Tước đã kích phát toàn bộ lực lượng huyết mạch ra.

- Nó đã tu luyện đại thuật tầng năm đến tiểu thành. Ngộ tính như vậy cực kỳ hiếm thấy trong những sinh linh dưới trăm tuổi.

...

Lý Duy Nhất giơ kiếm lên khỏi đỉnh đầu, trên thân kiếm hiện lên chín chữ bí văn, dẫn tới Lục Giáp Dương Lôi.

Một kiếm chém ngang bầu trời!

Chém ra một dòng trường hà đan xen giữa kiếm khí và lôi điện, đánh Lục Thải Huyền U Trảo vỡ vụn thành hà vụ.

Kiếm khí sót lại chém vào người Lục Thải Khổng Tước, lông vũ liền nổi lên tiên quang để chống đỡ. Nhưng dù là vậy, từng lớp lông vũ khổng tước vẫn bị đánh rụng lả tả.

Lục Thải Khổng Tước kinh ngạc không hiểu sao, không ngờ Lý Duy Nhất đột nhiên lại mạnh mẽ đến nước này.

Nó lập tức thu nhỏ hóa thành hình người, lao thẳng xuống mặt đất cách xa mấy dặm, không muốn trở thành bia ngắm.

Vũ Bão Nguyên vừa chạy tới gần, chỉ cảm thấy tê dại da đầu, hai chân mềm nhũn không nghe theo sai bảo, hét lên một câu ngay chính mình cũng không tin được:

- Lẽ nào hắn thật sự đã phá cảnh Đại Trường Sinh?

Lúc nãy nghe thấy tiếng yêu tu hét “phá cảnh Đại Trường Sinh”, đám người Đạo Cung đều nghĩ là nói bậy.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters