Thực lực của Lý Duy Nhất (2)

Lý Duy Nhất tu luyện có nhanh đến mấy cũng không thể nào làm được.

Nhưng giờ phút này, tận mắt chứng kiến hắn chỉ dùng một kiếm đã phá vỡ tuyệt học và lớp phòng ngự huyết mạch tiên quang của Lục Thải Khổng Tước. Với chiến lực như vậy, bất kỳ một võ tu tam trọng nào chứng kiến cũng phải run rẩy.

Trong Yêu tộc, những yêu tu thức tỉnh huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú, mỗi kẻ đều có chiến lực đỉnh phong trong cùng cảnh giới.

Chỉ kém một bậc so với môn sinh Thiên Tử và chân truyền Cổ Giáo trong cùng cảnh giới.

Giọng Chân Tâm run rẩy, không còn dám tìm Lý Duy Nhất báo thù nữa, trong lòng đã sinh ra sự sợ hãi tột độ:

- Là tam trọng, hắn đã đạt tới Trường Sinh cảnh tam trọng. Lại là một cao thủ cấp bậc Cổ Chân Tướng, đạt tới tam trọng liền có thể tung hoành vô địch.

Vũ Thủ Nhất nói:

- Hắn quả thực là đã phá cảnh! Ở phế tích Nghiệp Vân Quan ta còn tự tin có thể thắng hắn nửa chiêu hoặc một thức. Hiện tại, hai huynh đệ ta liên thủ, đoán chừng cũng là thua nhiều thắng ít.

Tử Y Nữ tâm trạng phức tạp, vui buồn lẫn lộn nói:

- Sao hắn có thể tu luyện nhanh như vậy?

Trong đôi mắt long lanh của Vũ Hồng Lăng lóe tia sáng khác lạ, định tìm cơ hội bám lấy Lý Duy Nhất để hưởng ké nữa:

- Có lẽ là tìm được Xuân Tàm. Hừ, khí vận của hắn quá mạnh!

Tại Đông Hải, nàng hưởng ké ấn ký chữ Vạn và Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ.

Nàng cho rằng người như Lý Duy Nhất mới chính là thiếu niên Thiên Tử chân chính, truyền kỳ và cơ duyên theo hắn cả đời. Đi theo hắn có thể dính chút vận mệnh, đại bàng mượn gió bay lên, những cành lá xung quanh cũng có thể bay theo lên chín tầng mây.

- Ầm!

Lý Duy Nhất giao chiến với Lục Thải Khổng Tước đã hóa thành hình người, đánh ra một Phiên Thiên Chưởng Ấn, buộc nó lui xa mấy chục trượng.

Lục Thải Khổng Tước mang Pháp khí hình móng vuốt trên hai tay, được luyện chế từ móng vuốt của yêu thú Siêu Nhiên, bên trong khắc hơn sáu ngàn kinh văn, có uy lực to lớn.

Dù vậy, vẫn không thể cản nổi.

Lục Thải Khổng Tước cảm giác hai tay như muốn gãy lìa, muốn phun ra búng máu đọng dưới lục phủ ngũ tạng.

Nhục thân được dựng dục từ huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú lại chẳng bằng một người ở Trường Sinh cảnh tam trọng sơ kỳ, Lục Thải Khổng Tước khó lòng chấp nhận sự thật này.

Lục Thải Khổng Tước phát hiện ba cường giả Yêu tộc đã trốn xa ra khỏi màn sương mù màu xám, hối hận vì lúc nãy chưa hiểu tình hình đã vội vàng chạy tới.

Thế là nó đưa mắt nhìn về phía đám người Đạo Cung, nói:

- Ai tới giúp ta một tay?

Đôi mắt Lý Duy Nhất như tia chớp liếc nhìn vào làn sương mù màu xám, tiếp đó, cách không vung ra một kiếm, chém ra một luồng kiếm khí trăng khuyết màu vàng chói sáng phá vỡ lớp kinh văn và pháp khí hộ thể của Lục Thải Khổng Tước, máu yêu văng tung tóe khắp người.

Hắn nói:

- Ta khuyên các ngươi đừng có lo chuyện bao đồng.

Vũ Bão Nguyên vội vàng chắp tay nói:

- Bọn ta chỉ hóng chuyện! Còn chưa cảm tạ lời nhắc nhở thiện ý của Duy Nhất huynh tại phế tích Nghiệp Vân Quan, chờ ngươi đánh xong, chúng ta lại ôn chuyện kỹ hơn.

Vũ Hồng Lăng cười tủm tỉm, giọng nói kiều mị:

- Trước đó Sở Ngự Thiên muốn thu Lục Thải Khổng Tước làm tọa kỵ, nó đã tiêu hao hết sát thuật bài tẩy bảo mệnh của mình rồi.

Lục Thải Khổng Tước không ngờ võ tu Đạo Cung không có cốt khí như thế.

Không ra tay giúp đỡ thì thôi đi, vậy mà còn giậu đổ bìm leo.

- Vèo!

Cánh chim sáu màu trên lưng Lục Thải Khổng Tước hiện lên tiên quang, trong không trung sinh ra cuồng phong. Nó thi triển đạo thuật độn pháp để chạy trốn, chỉ trong chớp mắt đã đi xa, xông ra khỏi sương mù màu xám.

Kinh văn bao quanh Lý Duy Nhất giống như một bầy ve sầu kêu râm ran giữa mùa hè, thân pháp nhanh như khói mây đuổi theo sát nút.

Hắn tu luyện Thanh Hư Cản Thiền Bộ, những kinh văn đã ngộ ra, từng cái đều tựa như những con ve sầu, vô cùng huyền diệu.

Không còn chút e dè nào, hắn áp sát công kích.

- Bịch!

Lục Thải Khổng Tước bị một kiếm của Lý Duy Nhất chém cho rơi khỏi trạng thái độn thuật, lại một lần nữa phun ra một ngụm máu, rồi như con diều đứt dây rơi xuống mặt nước.

Cảm giác nguy hiểm quen thuộc ập tới.

Lý Duy Nhất dừng lại trên mép nước, đột ngột quay người giơ ngang kiếm.

- Ầm!

Một mũi tên Thiên Tự Khí thô bằng ngón tay cái xé gió bay tới, va vào Hoàng Long Kiếm.

Thân kiếm cũng bị cong theo như một chiếc cung.

Lý Duy Nhất lùi về sau mấy bước, để hóa giải lực trùng kích của mũi tên, hất nó bay ra ngoài, cắm phập xuống cách đó mười mấy trượng.

So với lần gặp nguy hiểm bị đánh lén cách đây một năm rưỡi, giờ đây hắn đã có thể dễ dàng đối phó.

Chỉ thấy những đám ma vân đen đặc tuôn trào, đang lao tới cực nhanh men bờ vùng nước ở thành tây.

Trong làn ma vân, Huyết Tam Quan thu Đế Cốt Ngọc Cung vào trong Tổ Điền, tay cầm một thanh huyết đao rộng cỡ lòng bàn tay, rống to một tiếng:

- Lý Duy Nhất, ngươi quá càn rỡ rồi, dám cướp đi tinh dược ngàn năm mà Ma Quốc chúng ta đã thu thập được, lại còn dám đả thương người, cho dù ngươi là người của Tiêu Linh Quân cũng buộc phải cho một lời giải thích.

Lý Duy Nhất biết Huyết Tam Quan là muốn kiếm một lý do để ra tay với Tiêu Linh Quân, nói:

- Các hạ thân là cao thủ đệ nhất ở cảnh giới dưới Đại Trường Sinh trong Biên Quân của Ma Quốc, thật ra có thể học hỏi Thám Hoa Lang Văn Nhân Thính Hải của quý quốc một chút, thản nhiên bày ra cuồng ngạo của mình sẽ khiến ta thưởng thức hơn.

- Vèo!

Lời nói chưa kịp dứt, Lý Duy Nhất đã đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn được ngầm kích hoạt từ trước, dẫn động uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí. Ngay lập tức, lôi điện màu tím ngập trời, phản chiếu mặt nước và bầu trời như một cái lồng lôi điện, nện xuống Lục Thải Khổng Tước đang hóa thành bản thể khổng tước chạy trốn trên mặt nước.

Lục Thải Khổng Tước gào thét liên hồi, dốc hết toàn lực thả ra pháp khí và Trường Sinh kinh văn, bị một đòn của Vạn Tự Khí đánh cho toàn thân biến thành huyết vụ, nửa người nổ tung, hét thảm một tiếng, rơi xuống mặt nước.

Một cường giả tam trọng đỉnh phong thức tỉnh huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú chết ngay tại chỗ.

Đạt tới Trường Sinh cảnh nhị trọng, pháp khí hùng hậu hơn một khoảng lớn, đã có thể dễ dàng kích hoạt uy lực căn nguyên của Vạn Tự Khí hơn.

Có thể nói rằng, giờ đây Lý Duy Nhất mới chỉ bước đầu linh hoạt sử dụng Vạn Tự Khí, những tu giả không nắm giữ Vạn Tự Khí khác khi đối mặt với hắn sẽ chịu chịu thiệt lớn.

Trên tường thành ở phương xa.

Ba cường giả Yêu tộc đang bị trọng thương nhìn thấy cảnh tượng này, vừa bi phẫn vừa hoảng sợ kinh hoàng.

Vị mỹ nữ Hoàn tộc nói:

- Đi thôi, tới Minh Linh Sơn. Bây giờ trong toàn bộ Yêu tộc chỉ có Xích Nguyên mới có thể trấn áp Lý Duy Nhất.

- Vèo!

Lý Duy Nhất lướt trên mặt nước, lấy ra Túi Càn Khôn luyện chế từ khí hải Siêu Nhiên, thu thi thể khổng lồ của Lục Thải Khổng Tước vào.

Tử Tiêu Lôi Ấn bay xuống, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, như một vầng mặt trời màu tím giữa trời, thần dị vô cùng.

Bên bờ, Huyết Tam Quan có thân hình thẳng tắp xuất chúng, ánh mắt kiên định sắt đá, không bị Lý Duy Nhất hù dọa, lập thành chiến trận với năm cao thủ Biên Quân tam trọng đỉnh phong ở bên cạnh.

Từng mảng trận văn giống hệt nhau bay ra từ trên áo giáp đen của sáu người, hóa thành trận bàn đường kính mấy trượng.

Huyết Tam Quan đứng giữa trận pháp hợp kích, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, thốt ra lời mật ngọt chết ruồi:

- Với tu vi ngày hôm nay của các hạ mà đấu một chọi một, ta thấy cả Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc này đã không còn ai là đối thủ của ngươi. Có dám so chiêu cùng bọn ta không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters