Lý Duy Nhất hiểu rõ thực lực của mình, hắn rất tỉnh táo, không bị lời nói của Huyết Tam Quan lừa gạt.
Lý Duy Nhất thản nhiên đứng trên mặt nước, cười nói:
- Chiến trận của Biên Quân rất mạnh, ta không phải đối thủ. Nhưng các ngươi phải tiêu hao nhiều pháp khí để duy trì chiến trận nhỉ? Đợi các ngươi cạn kiệt pháp khí, ta sẽ đấu với các ngươi sau.
Lời này cũng chỉ ra một điểm yếu khác của chiến trận hợp kích, tốc độ di chuyển không đủ nhanh.
Chỉ cần Lý Duy Nhất không để đám người tới gần, dùng chiến pháp du tẩu, đủ để làm họ mệt chết.
Đây là cuộc chiến tâm lý!
Bởi vì lấy thực lực của sáu người Ma Quốc, cho dù không kết thành chiến trận, họ liên thủ lại cũng tự tin giữ chân Lý Duy Nhất được, họ không phải là đám ô hợp mạnh ai nấy đánh như Yêu tộc. Nhưng muốn giết Lý Duy Nhất, chắc chắn phải trả giá bằng tính mạng của hai, ba người.
Lý Duy Nhất chỉ ra điểm yếu của đám người, chính là đang ép họ giải trừ chiến trận, để họ biết khó mà lui.
Huyết Tam Quan cũng chỉ ra điểm yếu trong hoàn cảnh của Lý Duy Nhất, để tỏ rõ tâm trí mình không thua kém:
- Cứ điểm của Tiêu Linh Quân đang bị Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh tấn công, e rằng không đỡ được bao lâu.
Lý Duy Nhất nói:
- Vậy thì đa tạ các vị bằng hữu Ma Quốc, hãy theo ta cùng đi thảo phạt tử địch Thệ Linh.
Lý Duy Nhất vọt lên trên mặt nước, vài lần lên xuống liền ẩn vào rừng cây bên bờ đối diện, lao về phía cứ điểm của Tiêu Linh Quân.
Hắn không sử dụng Không Gian Độn Di, vì quá tiêu hao pháp khí.
Khóe miệng Huyết Tam Quan tràn ra ý cười, ánh mắt lạnh băng, cùng với năm cường giả Biên Quân duy trì trận thế hợp kích đuổi theo:
- Một khi hắn giao phong với cao thủ của Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh liền khó thoát thân. Hôm nay nhất định phải chém hắn, không thể để hắn tiếp tục trốn tránh, trùng kích tam trọng đỉnh phong, lúc đó sẽ thực sự trở thành họa lớn.
Đám võ tu Trường Sinh cảnh của Đạo Cung đều nhìn ra tình cảnh của Lý Duy Nhất không ổn, có thể suy diễn được diễn biến sự việc tiếp theo.
Cho dù là Cổ Chân Tướng ở vào hoàn cảnh này cũng chưa chắc có thể rút lui an toàn.
Tử Y Nữ nói:
- Lý Duy Nhất không có điểm yếu về tu vi, nhưng có điểm yếu về nhân tính. Đổi lại là Cổ Chân Tướng và Sở Ngự Thiên, chiêu này của Huyết Tam Quan sẽ chẳng có tác dụng gì.
Vũ Hồng Lăng nói:
- Ta lại thấy đây là ánh sáng của nhân tính! Giống như Cổ Chân Tướng cao ngạo lạnh lùng, Sở Ngự Thiên ích kỷ biến thái, dù sao thì ta không dám lại gần họ, không thưởng thức nổi.
Tử Y Nữ liếc nhìn nàng:
- Ta thấy ngươi sắp coi một câu nói đùa thành thật rồi đấy! Thiên chi kiêu tử ở đẳng cấp như Lý Duy Nhất nhất định đã trao phần lớn tình cảm cho võ đạo, muốn làm rung động bản tâm của hắn không đơn giản như vậy.
Vũ Hồng Lăng sinh ra tâm lý phản nghịch đối với lời nói của tỷ tỷ:
- Ta ngược lại không có hứng thú với việc đơn giản!
Lý Duy Nhất đi xuyên qua khu rừng bị sương mù màu xanh của Minh Linh bao phủ, phóng cảm nhận ra ngoài, tai nghe tám hướng, có thể biết các loại kẻ địch nguy hiểm ở ngoài sáng và trong tối.
Thực tế, hắn không cho rằng dựa vào thực lực của Vong Giả U Cảnh trong Xuân Thành có thể công phá cứ điểm của Tiêu Linh Quân, chỉ là muốn dẫn chiến trận Biên Quân của Ma Quốc vào trong rừng, lợi dụng hoàn cảnh địa hình phức tạp để làm suy yếu ưu thế của họ.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Tới rồi!
Trong cảm nhận của Lý Duy Nhất, ở hướng cứ điểm Tiêu Linh Quân có một luồng khí tức lao tới với tốc độ cực nhanh, đã ở cách đó bốn, năm dặm.
Khí tức rất mạnh, vượt xa Lục Thải Khổng Tước một khoảng lớn.
Lý Duy Nhất lập tức đổi hướng, đi về phía Tuế Nguyệt.
Khí tức của Tuế Nguyệt bàng bạc, ánh sáng vĩnh hằng, sở hữu năng lượng thần bí ảnh hưởng đến thời gian và không gian, không thể nào là vật của nhân gian.
Lý Duy Nhất từ xa quan sát, nó là một tinh cầu có đường kính khoảng trăm dặm, một hình cầu tròn tiêu chuẩn, không có hố thiên thạch, nhưng có lưng núi, vết nứt, lòng chảo.
Xuân Thành chính là được xây dựng xoay quanh nó, là một tòa thành lớn phân bố theo hình vòng cung.
Vùng nước rộng hơn mười dặm chia cắt phía đông và tây Xuân Thành, kéo dài đến tận dưới đáy Tuế Nguyệt. Nơi đó là một dải trạch quốc rộng hàng trăm dặm, vũng nước sáng ngời, ngọn núi thấp đen nhánh, quang vụ ngập tràn, kéo dài ra từng dòng sông lửa ánh sáng.
Trên một số ngọn núi thấp vẫn còn những kiến trúc cổ kính và tàn phá, đền thờ, cung điện, cổ đình ở trong khói sóng rất mờ mịt và thần bí. Hai vạn năm trước chúng đã tồn tại, từng có thời kỳ huy hoàng và hưng thịnh.
Hình ảnh đó rất chấn động lòng người, khiến người ta nảy sinh ham muốn khám phá.
Tiên Thụ Đại Xuân từng tồn tại, nó mọc ở đó.
Lý Duy Nhất lao ra khỏi một khu rừng rậm toàn là cổ thụ, cơn gió mạnh cuốn theo vô số lá khô, hắn lập tức dừng bước.
Chỉ thấy trên đỉnh ngọn đồi phía trước, Lạc Âm Cơ thân hình yểu điệu, ngực nở eo thon che ô đứng thanh nhã. Vầng trăng sáng phía sau hoàn toàn bao phủ nàng, tựa như tiên tử ánh trăng.
Lý Duy Nhất gặp biến không kinh, mỉm cười hỏi:
- Dám hỏi Lạc cô nương vì sao lần nào cũng có thể đoán trước được lộ tuyến của ta? Lỡ như ta chạy ra ngoài thành, chẳng phải ngươi đã đợi uổng công một chuyến sao?
Dưới lớp màn che mặt của Lạc Âm Cơ, đôi môi hé mở:
- Càng đến gần Tuế Nguyệt, hoàn cảnh càng phức tạp, càng có lợi cho ngươi. Nay tu vi ngươi đã đột phá, lòng tin tăng mạnh, không thể nào trốn ra khỏi thành, chắc chắn là muốn mượn địa hình để tìm kiếm cơ hội phản kích kẻ thù, giải quyết triệt để... Ế...
Không đợi nàng nói xong, Lý Duy Nhất đã đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn.
Lạc Âm Cơ có thể xếp thứ nhất trong các Thái Âm Sứ, khi giao phong với Đường Vãn Châu tam trọng sơ kỳ cũng chỉ thua một, hai bậc, so với Lục Thải Khổng Tước thì cao minh hơn không biết bao nhiêu cấp độ.
Lục Thải Khổng Tước khi đối mặt với Đường Vãn Châu tam trọng sơ kỳ, có thể đỡ vài kiếm đã là ghê gớm lắm rồi. Giống như những người ở cùng cảnh giới tiếp được hai, ba chiêu của Cổ Chân Tướng mà không chết đều coi đó là sự tự hào và vinh quang, mượn cơ hội đó có thể danh chấn thiên hạ.
Cái cân của Trạng Nguyên không cân kẻ dung tục.
Lạc Âm Cơ không dám trực tiếp đỡ Tử Tiêu Lôi Ấn, kinh văn trên người lóe sáng, biến mất ở phía sau ngọn đồi.
- Ầm ầm!
Tử Tiêu Lôi Ấn giáng xuống, đánh cho đỉnh đồi sụt lún vài thước.
Lôi điện lan tràn khắp ngọn núi như một tấm lưới ánh sáng, bao trùm lên trên.
Giọng nói mờ ảo của Lạc Âm Cơ lúc xa lúc gần, lúc lên lúc xuống, khiến người ta nghi ngờ có phải nàng đã lẻn xuống lòng đất hay không:
- Lý Duy Nhất, ngươi sử dụng uy lực căn nguyên của Vạn Tự Khí như vậy, e rằng pháp khí sẽ nhanh chóng cạn kiệt.
- Rào rào!
Trong khu rừng rậm phía sau, mây mù quỷ khí đen như mực vọt tới.