Thừa dịp khoảnh khắc Lý Duy Nhất đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn, Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu ẩn trong đám mây mù quỷ khí, Kim Cương Xử trong tay bắn ra như mũi tên.
Đỉnh phong cao thủ đều hiểu rõ cách nắm bắt thời cơ.
Kim Cương Xử dài khoảng hai thước, một đầu là ngọn giáo sắc nhọn, một đầu là bức tượng Phật quỷ dị có ba đầu: người, heo, sư tử.
Sau khi nó bay ra, phát ra vô số tiếng kêu sắc bén chói tai của người, heo, sư tử, có khả năng ảnh hưởng đến hồn linh. Lại có vô số Phật ảnh bám theo sau nó, tựa như đầy trời Thần Phật cùng nhau xuất thủ, muốn hàng phục Lý Duy Nhất.
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu có tư cách tham gia vây công đệ nhất cao thủ của Kiếm Đạo Hoàng Đình là Bạch Xuyên, dĩ nhiên phải có lai lịch phi phàm, hắn liên quan đến thi thể Phật Đà ở Viễn Cổ Nghiệp Thành.
Trong số những Hầu Tước của Viễn Cổ Nghiệp Thành, chiến lực của hắn xếp thứ hai, chỉ đứng sau Bạch Dạ Thanh Liên.
Quỹ đạo của Kim Cương Xử biến hóa khôn lường, Lý Duy Nhất rất rõ ràng, một khi né tránh sẽ rơi vào thế yếu phải liên tục né tránh. Vì thế, bóng dáng hắn dịch chuyển, lòng bàn tay trái hiện lên ấn ký chữ Vạn, thi triển Linh Bảo Kiếp Nã.
Hắn tựa như hóa thân thành Thiên Thủ Như Lai, hàng ngàn hàng vạn tàn ảnh bàn tay và khí kình xoay chuyển trong lòng bàn tay, áp chế uy lực của Kim Cương Xử, đè xuống mặt đất.
Nhìn như sắp đoạt được nó.
Chân thân của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đã tới, điều động lực lượng Phật ảnh đầy trời, đánh ra một luồng chưởng lực dời non lấp biển, tựa như thần sơn đè xuống. Tiếng nổ ầm ầm không dứt, chưởng phong chấn động lỗ tai.
Lý Duy Nhất đã sớm có chuẩn bị, Hoàng Long Kiếm bay ra khỏi tay phải, hóa thành một con Hoàng Long ngóc đầu thò móng vuốt va chạm vào nhau.
- Ầm ầm!
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu hét quái dị một tiếng, lùi lại phía sau, không dám chạm vào Hoàng Long Kiếm, nhanh chóng né tránh, nói:
- Thanh kiếm này của hắn tuyệt đối có vấn đề, giống như trong lời đồn, không thể chạm vào. Hắn có thần binh lợi khí khắc chế Thệ Linh như vậy, thật khó đánh!
Lạc Âm Cơ từ phía sau ngọn đồi nhẹ nhàng bay lên, một luồng chỉ kình quang hoa xé toạc màn đêm lao đi.
Kim Cương Xử vẫn đang xoay tròn với tốc độ cực nhanh, Lý Duy Nhất đành phải từ bỏ việc thu lấy nó, vung tay đánh về phía Lạc Âm Cơ.
Ngoài Kim Cương Xử bay ra, còn có ấn ký chữ Vạn trong lòng bàn tay hắn.
Kim Cương Xử bị chỉ kình quang hoa đánh trúng, phát ra một tiếng nổ, bay xéo ra ngoài.
Ấn ký chữ Vạn thì hóa thành tấm thuẫn xoay tít, nghiền nát chỉ kình quang hoa, bay tới đè xuống Lạc Âm Cơ.
Lý Duy Nhất nhận ra sáu cao thủ của Ma Quốc đang nhanh chóng tới gần, thế là không dây dưa với Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu và Lạc Âm Cơ nữa, điều khiển Hoàng Long Kiếm và Tử Tiêu Lôi Ấn lao về phía Xuân Trạch.
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu thu hồi Kim Cương Xử, đưa mắt nhìn Lý Duy Nhất rời đi:
- Ta có một linh cảm, tiểu tử này là do một lão quái vật nào đó đặc biệt bồi dưỡng ra để đối phó với Vong Giả U Cảnh, toàn thân từ trên xuống dưới đều là gai. Giao phong với Bạch Xuyên cũng không có cảm giác nguy hiểm như vậy. Hay là để hắn lại cho Sở Ngự Thiên giải quyết?
Lạc Âm Cơ nhìn về phía đám ma vân lao ra từ trong rừng:
- Dường như có người muốn đối phó với hắn nhiều hơn chúng ta, thật là thú vị. Vậy thì tọa sơn quan hổ đấu, tìm kiếm cơ hội tốt nhất. Các vị Ma Quốc, Lý Duy Nhất là mối đe dọa to lớn, trước khi hắn chết, chúng ta nhất định đứng về phía các ngươi, không cần đề phòng chúng ta, hãy dốc toàn lực đi.
Huyết Tam Quan lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai người, biết họ muốn ngồi mát ăn bát vàng, thế là tương kế tựu kế:
- Vậy thì trước tiên hãy giúp chúng ta hạn chế hắn.
Lạc Âm Cơ đồng ý:
- Được thôi!
Lạc Âm Cơ và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu một trái một phải lao vút đi như hai vệt sáng.
Xuyên qua khu vực thành trì và rừng rậm, Lý Duy Nhất tiến vào Xuân Trạch.
Minh Linh Khí tản đi, tầm nhìn trở nên vô cùng rộng mở.
Hắn đáp xuống đỉnh của cột đá đền thờ trên một ngọn đồi hoang vu, khí chất siêu phàm, tranh phát sáng với trăng, cất giọng sang sảng vang dội giữa thiên địa:
- Huyết Tam Quan, ngươi liên thủ với Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh đối phó Tiêu Linh Quân, ngươi cảm thấy Ma Quốc Thái Tử có thể giữ được ngươi không?
Huyết Tam Quan không hề đáp lại, hiểu rõ đạo lý quyền giải thích nằm trong tay kẻ thắng:
- Giao Thiên Linh Tử ra đây, Huyết mỗ lập tức rời đi. Bằng không, Ma Quốc nhất định phải đòi lại lẽ công bằng.
Lý Duy Nhất u ám hỏi:
- Ngươi không sợ ta mang theo thuật pháp bảo mệnh mà Đại cung chủ ban tặng sao?
Một cao thủ Biên Quân của Ma Quốc nói:
- Nếu ngươi thực sự có thủ đoạn lợi hại gì thì không thể nào nhảy vào hố tế. Ngươi liên tục đe dọa như vậy, có khác gì so với đám yêu tu trước đó, đã để lộ bản chất sợ hãi trong lòng ngươi rồi.
Lý Duy Nhất cười nhạt:
- Ngươi thông minh tuyệt đỉnh đấy.
Lý Duy Nhất tiếp tục tiến về phía trước.
Dưới sự trợ giúp của Lạc Âm Cơ và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, sáu cao thủ của Ma Quốc đã đuổi kịp Lý Duy Nhất, chiến trận nhanh chóng mở ra, trận bàn đường kính đạt tới trăm trượng vây khốn hắn ở bên trong.
Lý Duy Nhất dốc toàn lực chém ra một kiếm, muốn phá trận đột phá vòng vây.
Một cường giả Biên Quân vung kích đánh chặn.
Trận bàn vận chuyển pháp khí và Trường Sinh kinh văn của năm cao thủ còn lại cho hắn. Lập tức, chiến uy trên người cường giả Biên Quân này tăng vùn vụt, giống như hóa thân thành Chiến Thần, cản Lý Duy Nhất lùi về phía sau.
Lạc Âm Cơ và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đứng ở hai hướng trái phải của chiến trận, ánh mắt như ngọn đuốc nhìn chằm chằm vào cục diện trong trận.
Một khi Lý Duy Nhất có khả năng đột phá vòng vây bỏ trốn, hai người sẽ lập tức ra tay đánh hắn quay trở lại.
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu nói:
- Chiến trận ghê gớm quá! Quả nhiên, quân đội mới là lợi hại nhất, tu vi dù mạnh tới đâu cũng sẽ bị nghiền nát.
Lạc Âm Cơ nói:
- Hắn ít nhất vẫn còn hai chiêu át chủ bài chưa sử dụng, bí thuật niệm võ kết hợp và khôi lỗi Chiến Thi đã dùng khi bắt giữ Tình Tảo. Trận chiến này nếu không có gì bất ngờ, chắc hẳn sẽ là kết cục lưỡng bại câu thương.
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu kinh ngạc:
- Có khả năng sao?
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu không mấy tin tưởng Lý Duy Nhất đang ở tam trọng sơ kỳ mà chiến lực có thể đạt đến cấp độ đó.
Trong chiến trận, Huyết Tam Quan cầm đao giết ra, thân hình như rồng như hổ, một đao chém ra màn ánh sáng màu máu.
Lý Duy Nhất lập tức né tránh, không dám đón đỡ trực tiếp.
Dưới sự gia trì của chiến trận hợp kích, chiến lực của Huyết Tam Quan tăng vọt đến cấp độ Đại Trường Sinh, mỗi đao đều đánh dứt khoát, bổ non chém núi. Rất nhanh, Lý Duy Nhất đã bị ép đến mức hoàn cảnh nguy hiểm rình rập.
Lạc Âm Cơ cau mày:
- Không đúng, Lý Duy Nhất không thể nào tránh được nhiều đao như vậy.
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu nói:
- Theo lý thuyết, dưới sự áp chế của chiến trận và sáu luồng chiến pháp ý niệm, hắn không thể tránh nổi một đao nào, chỉ có thể bị ép phải cứng rắn đỡ, sau đó chết trận.
Lạc Âm Cơ thốt lên:
- Ta biết rồi!