Lạc Âm Cơ nhìn về phía Tuế Nguyệt:
- Ta biết tại sao Lý Duy Nhất lại dẫn sáu người Ma Quốc tới đây rồi, là vì không gian trọng áp của Tuế Nguyệt. Không gian trọng áp vô hình đó đã làm cho tốc độ di chuyển trận văn của chiến trận chậm lại, cũng làm tăng thêm sự tiêu hao pháp khí của sáu người Ma Quốc.
- Xem khôi lỗi Chiến Thi mạnh nhất của ta đây!
Lý Duy Nhất quát khẽ một tiếng, ném Sinh Vô Luyến từ trong Túi Càn Khôn ra ngoài.
Huyết Tam Quan biết sự lợi hại trong thuật pháp này của Lý Duy Nhất, không dám khinh thường, toàn thân điều động pháp khí, vung đao chém về phía Chiến Thi đang bay tới.
Sinh Vô Luyến bị Lý Duy Nhất dùng Định Thân Phù khóa cứng, lúc này là thật sự không còn tha thiết sống rồi, đồng tử giãn to.
Trong đồng tử in lại ánh đao ngập trời giáng tới.
- Không ổn, là Sinh Vô Luyến...
Khi Huyết Tam Quan nhận ra điều này thì đã quá muộn!
Uy lực của một đao này lớn đến cỡ nào, trực tiếp chém thân thể của Sinh Vô Luyến nổ tung. Luồng pháp khí Siêu Nhiên và Siêu Nhiên kinh văn trong Tổ Điền của Sinh Vô Luyến cũng theo đó mà phóng ra ngoài.
Đối với cao thủ ở cấp độ như Huyết Tam Quan, một luồng pháp khí Siêu Nhiên không có gì đáng sợ.
Nhưng nếu phóng ra ngay trước mặt hắn, hoàn toàn không có sự phòng bị nào thì lại là một chuyện khác.
Huyết Tam Quan rất mahj, ngay cả trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, hắn cũng kịp kích hoạt át chủ bài bảo mệnh trên áo giáp. Lập tức, những tia sáng phù văn chi chít hiện lên trên bề mặt áo giáp.
- Ầm ầm!
Huyết Tam Quan bị đánh bay về phía sau, ánh sáng phù văn trên người nhanh chóng mờ đi, cả trận văn trên áo giáp cũng tối xuống.
Lập tức, trận bàn của chiến trận hợp kích rung lắc dữ dội.
Lý Duy Nhất nắm lấy cơ hội đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn, khiến nó biến to cỡ bằng ngôi nhà, lôi điện vang rền, uy năng căn nguyên hóa thành một đám mây lôi điện sáng rực, đánh cho một cường giả Biên Quân tam trọng đỉnh phong hộc máu, thân thể bắn vọt ra ngoài như đạn pháo.
Thân thể bên trong bộ áo giáp đã cháy đen, co giật không ngừng, sinh cơ liên tục xói mòn.
Huyết Tam Quan gầm thét:
- Mặc kệ ta, mau kiểm soát chiến trận! Đừng loạn...
Trong khoảnh khắc chạm đất, Huyết Tam Quan lập tức lao vút lên, tung một đao chém thẳng vào Lý Duy Nhất giữa không trung.
Chiến trận xuất hiện lỗ hổng, với tư cách là người lãnh đạo, hắn phải hạn chế Lý Duy Nhất, tranh thủ thời gian cho bốn người khác điều chỉnh lại.
Nhưng lỗ hổng đã mở, Lý Duy Nhất không thể nào cho Huyết Tam Quan cơ hội.
Dùng một bước Hoàng Long Đăng Thiên, thân hình Lý Duy Nhất lao chéo lên trên, đồng thời tránh đi thế đao, bay lên giữa không trung cao hơn cả Huyết Tam Quan, Nhất Kiếm Khai Hải chém xuống.
Huyết Tam Quan giật mình:
- Nhanh như vậy?
Lần này, Huyết Tam Quan không có lực lượng của chiến trận gia trì, rơi vào thế bí, đành phải vận chuyển phù văn trên áo giáp một lần nữa.
- Bùm!
Kiếm quang chém xuống người Huyết Tam Quan, đánh cho hắn rơi thẳng xuống đầm nước bên dưới.
Cả vùng đầm nước bị kiếm khí cắt đứt, vết nước bắn tung tóe.
Dựa vào phù văn bảo mệnh, Huyết Tam Quan không hề bị thương, nhanh chóng đứng lên.
Lý Duy Nhất bị bốn cường giả Biên Quân vây công, không thể thừa thế xông lên bồi thêm cho hắn một đòn nặng nề. Nhưng... chiến trận hợp kích đã triệt để rối loạn, trận bàn sụp đổ.
Trong lòng Huyết Tam Quan chợt lạnh đi, sinh ra dự cảm chẳng lành, lúc này tuyệt đối không thể hô rút lui.
Tử chiến một trận, ưu thế vẫn thuộc về họ. Một khi trốn chạy, con đường trở về cứ điểm Ma Quốc tiếp theo sẽ biến thành đường Hoàng Tuyền để Lý Duy Nhất thu thập mạng sống của đám người.
Xuất thân từ quân đội, hắn hiểu rõ hơn ai hết tàn quân còn lại mấy phần chiến đấu lực.
Huyết Tam Quan nghĩ thấu điểm này:
- Hắn cố ý dẫn chúng ta tới một nơi xa như vậy, là không muốn cho chúng ta cơ hội trốn về cứ điểm, muốn giết sạch toàn bộ. Quá ngông cuồng rồi!
Huyết Tam Quan gầm lên một tiếng:
- Hôm nay chỉ có tử chiến, không được lùi bước, nhút nhát ắt bại, dũng mãnh ắt thắng. Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực!
Lực lượng hắc ám của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc từ trên người Huyết Tam Quan tỏa ra, bao trùm về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất không thể không khâm phục khả năng phán đoán tình hình của Huyết Tam Quan. Hắn cực kỳ hy vọng Huyết Tam Quan sẽ ra lệnh rút lui, tốt nhất là phân tán bỏ trốn. Bởi vì từ đầu đến cuối, hắn chỉ muốn chém giết Huyết Tam Quan, không ham giết những người khác.
Địch nhân phối hợp ăn ý, đã quen chiến trận, nay lại đập nồi dìm thuyền, chiến ý dâng cao.
Trở nên vô cùng khó giải quyết!
Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực bao phủ lấy, Lý Duy Nhất đã sớm có kinh nghiệm, lập tức thả linh quang bốn màu ra, ngưng tụ thành áo giáp niệm lực, đồng thời với việc đối kháng bóng tối, uy thế trên người hắn cũng đạt tới đỉnh phong.
Vốn dĩ Lý Duy Nhất không có dự định dùng thủ đoạn niệm võ kết hợp với họ.
Đương nhiên, đồng dạng là nhị trọng, lực lượng võ đạo của Lý Duy Nhất mạnh hơn xa niệm lực, cho dù có niệm võ kết hợp, chiến lực tăng lên cũng không nhiều.
- Xèo!
- Xoạt!
Lý Duy Nhất tuyệt đối không thể cho năm người cơ hội hợp sức thi triển đạo thuật, dựa vào ưu thế tốc độ của thân pháp, hắn lách qua giữa đám người, đánh cận chiến.
Ngoại trừ Huyết Tam Quan, bất cứ ai trong bốn người còn lại muốn cứng rắn đỡ một kiếm của Lý Duy Nhất đều không hề dễ dàng, bị đánh cho liên tục bay ngược ra sau.
Nếu không phải Lạc Âm Cơ và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu lượn quanh vòng chiến, chờ cơ hội hành động, khiến Lý Duy Nhất không dám dốc mười phần sức lực để chiến đấu, có lẽ đám người đã thất bại thảm hại rồi.
Huyết Tam Quan phẫn nộ gầm lên:
- Lạc Âm Cơ, các ngươi còn chưa ra tay sao?
Lạc Âm Cơ thản nhiên nói:
- Các ngươi vẫn chưa tạo ra được cơ hội đáng để chúng ta xuất thủ.
Nàng không ngốc, nếu nàng và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu ra tay vào lúc này, năm người Ma Quốc chắc chắn sẽ thuận thế rút lui. Ngược lại biến thành đám người kia tọa sơn quan hổ đấu.
- Ồ!
Lạc Âm Cơ sinh ra cảm ứng, nhận ra một luồng khí tức với tốc độ khủng bố đang lao đến cực nhanh:
- Là Văn Nhân Thính Hải, hắn vậy mà đã vào thành!
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu nói:
- Thảo nào Huyết Tam Quan không hề sợ hãi, không sợ chúng ta làm chim sẻ rình phía sau. Xem ra đã sớm gửi tín phù mời môn sinh Thiên Tử về chủ trì đại cục.
Hôm nay, đã không còn cơ hội giết Huyết Tam Quan nữa.
Sau khi Lý Duy Nhất nhận ra khí tức của Văn Nhân Thính Hải, Thiên Kiếm Phù giữa mi tâm bắn ra, hóa thành trận mưa phù phù sông kiếm, rợp trời che đất giáng xuống một Biên Quân tam trọng đỉnh phong đã bị trọng thương.
Hai mươi mấy tấm Thiên Kiếm Phù nổ nát, hơn ba mươi tấm tối đi, cuối cùng đã xuyên thủng lớp phòng ngự của hắn, đánh bay hắn ra ngoài.
Lý Duy Nhất thuận đà phá vỡ vòng vây, nâng kiếm, thu phù, đạp lên âm thanh ve sầu đầy trời trốn đi xa.
Vị cường giả Biên Quân tam trọng đỉnh phong đó ngửa ra, phát ra một tiếng ùm, rơi xuống nước. Chỉ thấy yết hầu và mi tâm của hắn đều cắm một tấm phù, máu tuôn trào.
- Chạy đi đâu!
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu cầm Kim Cương Xử, dùng phần đầu tượng Phật ba mặt tung một đòn giữa không trung về phía Lý Duy Nhất đang chạy trốn, muốn chặn hắn lại.