Địa Sư Hành (2)

Lập tức, một bức tượng Phật ba đầu lớn cỡ ngọn núi hiện ra, tựa như tượng Phật nằm đè xuống.

Ánh mắt Lý Duy Nhất trầm xuống, pháp khí và linh quang trên người hắn đan xen tạo thành một vị Nộ Mục Kim Cương cao ba trượng, bắn ra Phật quang vạn trượng.

Hai vị Phật đụng độ, ầm một tiếng, quang ảnh của tượng Phật ba đầu vỡ tan tành.

Giây tiếp theo, chân thân của Lý Duy Nhất đã xuất hiện trước mặt Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, một kiếm lướt qua, chém tan quỷ khí, rơi xuống người hắn, chém hắn văng lộn nhào ra ngoài.

Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu hét thảm một tiếng, trên người xuất hiện một luồng kiếm khí hỏa diễm, chịu cơn đau đớn chưa từng có.

Lạc Âm Cơ chạy tới, chiếc ô trong tay xoay tròn bay ra ngoài.

Lập tức, một trận mưa phù bay đầy trời, bắn ra bốn phía như những hạt mưa.

Lý Duy Nhất đã nhìn thấy Văn Nhân Thính Hải lao ra từ trong đám mây mù màu xanh của Minh Linh Khí, thân thể chia hai màu trắng đen, chân đạp Âm Dương Đồ, mái tóc dài bị gió thổi bay thẳng tắp về phía sau, mỗi bước chân đạp xuống đều vượt núi băng hồ.

Lý Duy Nhất hô lớn:

- Tiền!

Lý Duy Nhất đi vòng về hướng đông, rời xa Tuế Nguyệt, liên tục di chuyển.

Mỗi lần thiểm di đều tránh khỏi Lạc Âm Cơ đang bám đuổi phía sau, không cho nàng cơ hội quấn lấy mình.

Huyết Tam Quan bám sát ngay phía sau Lạc Âm Cơ.

Trong thời khắc cực kỳ nguy cấp này, Lý Duy Nhất vẫn còn nhã hứng nói với nàng như vậy:

- Nói thật, trong số những người này, ta muốn đơn độc đánh một trận với ngươi nhất.

Lạc Âm Cơ đáp:

- Không cần đánh! Sau khi niệm võ kết hợp, ngươi mạnh hơn ta.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta không phải muốn so thắng thua, mà là muốn vạch trần bộ mặt thật của ngươi, xem ngươi có phải là Lạc Âm Cơ thực sự hay không. Có ngụy trang tốt đến đâu, Thệ Linh cũng không thể sống lại được.

- Địa Sư Hành!

Lý Duy Nhất vứt lại câu nói này, thi triển chiêu thứ mười một trong Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ.

Hai chân đứng trung bình tấn, hai tay vươn về phía trước, lòng bàn tay tuôn ra pháp khí, hắn lao xuống dưới.

- Xoạt!

Hắn trốn xuống lòng đất, đất bùn dưới thân tự động ngưng tụ thành một bức tượng sư tử đất, từng luồng pháp khí trong tay hóa thành dây cương lao nhanh ra ngoài.

Đây vậy mà lại là một chiêu Độn Địa Thuật!

Đợi khi Lý Duy Nhất lao ra từ lòng đất thì đã thoát khỏi sự áp chế ý niệm của đám cao thủ. Thế là, hắn vận chuyển quan bào Châu Mục, Không Gian Độn Di, trở về cứ điểm Tiêu Linh Quân.

Cao thủ của Thái Âm Giáo và Thệ Linh ở bên ngoài cứ điểm đều đã rút lui.

Lý Duy Nhất lao vào lưới ánh sáng của trận pháp, toàn thân đầy máu, sắc mặt trắng bệch, tiện tay ném Hoàng Long Kiếm đi, hai chân mềm nhũn, trực tiếp nằm liệt trên mặt đất.

Ba người trong trận pháp giật nảy mình, lập tức chạy tới vây quanh hắn.

Trong mắt Thanh Tử Khâm ngấn lệ, nàng ngồi xổm xuống, áp tay lên ngực hắn:

- Lý Duy Nhất, ngươi đừng dọa ta!

Lý Duy Nhất lập tức nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng đè lại:

- Thánh Linh Niệm Sư kiểm tra xem người ta đã chết hay chưa là sờ nhịp tim sao? Muốn sàm sỡ thì cứ nói thẳng, bình thường không dám sờ chứ gì?

Thấy hắn vẫn còn tâm trạng trêu chọc mình, Thanh Tử Khâm liền hất tay hắn ra, đá hắn một cước:

- Về sau không được dọa người như thế này nữa.

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Thanh cô nương nói rất đúng, hành động vừa rồi của ngươi làm ta cũng giật thót, tưởng ngươi ngay cả trăn trối cũng không kịp. Thương thế có nặng không?

Lý Duy Nhất nói:

- Thương thế thì cũng bình thường, toàn là máu của kẻ khác. Chủ yếu là pháp khí gần như đã tiêu hao sạch sẽ, mệt đến nỗi ta thực sự không muốn đứng nói chuyện với các ngươi, cho ta nằm một lát đã.

Liễu Diệp hỏi:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao khắp nơi đều đang có chiến đấu?

Bên ngoài lưới ánh sáng của trận pháp.

Bỗng vang lên một tiếng gầm:

- Lý Duy Nhất lăn ra đây trả lời, tại sao lại chém hai cường giả Biên Quân của Ma Quốc ta?

Văn Nhân Thính Hải bay tới rơi xuống bên ngoài cứ điểm Tiêu Linh Quân, hai thi thể Biên Quân tam trọng đỉnh phong trong hai tay hắn bị ném xuống đất, mang theo một dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng muốn đến hỏi tội.

Ánh mắt Thường Ngọc Kiếm đột nhiên trầm xuống.

Phản ứng đầu tiên là, Văn Nhân Thính Hải muốn giá họa hãm hại, từ đó kiếm cớ để ra tay với Tiêu Linh Quân.

Thường Ngọc Kiếm phân phó:

- Thanh cô nương lo chủ trì trận pháp.

Thường Ngọc Kiếm bước đến phía trong cổng cứ điểm, cách lưới ánh sáng của trận pháp, đối diện với Văn Nhân Thính Hải có khuôn mặt âm nhu tà dị ở bên ngoài:

- Tác phong làm việc của Ma Quốc ta luôn phải chịu sự chỉ trích của thiên hạ, nhưng may thay chưa từng phủ nhận những việc làm của mình là ma chứ không phải thánh. Văn Nhân Thám Hoa làm việc cho Thái Tử, đối phó Lý Duy Nhất, thiên hạ đều có thể thấu hiểu ngươi làm việc theo lệnh.

- Nhưng chỉ cần Lý Duy Nhất đang trong thời gian giữ vị trí của mình, ngươi dám động vào hắn, đó chính là trở thành kẻ thù với Tiêu Linh Quân, lại càng là kẻ thù với người trong thiên hạ.

- Ở trong doanh trại thì cố gắng dập tắt ân oán, ra khỏi doanh trại mới luận thị phi.

- Hiện tại, chúng ta đang làm nhiệm vụ ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, giám sát những hành động bất thường của Vong Giả U Cảnh. Ngươi thử tấn công cứ điểm Tiêu Linh Quân của chúng ta xem? Trên triều đình, chỉ cần có người dâng một tấu sớ, ngươi chắc chắn sẽ chết!

Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc dĩ nhiên không có cứ điểm tuần tra nào, bọn họ không phải tới đây để giữ chốt.

Nhưng với những hành động bất thường hiện nay của Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh, quyền giải thích nằm trong tay Động Khư Doanh. Với công lao chém giết nhiều Thệ Linh Hầu Tước và Thái Âm Sứ của Lý Duy Nhất, Động Khư Doanh cũng có nhiều lý lẽ để biện minh.

Ngay sau đó, Thường Ngọc Kiếm lại nói:

- Thân là môn sinh Thiên Tử, không cần thủ đoạn phải quang minh chính đại, nhưng cũng xin hãy cao minh một chút, ít nhất làm người khác khâm phục trí tuệ và mưu lược của ngươi. Ai mà tin trò giá họa đê tiện như thế? Thật sự khiến Thường mỗ xem thường.

Thường Ngọc Kiếm dĩ nhiên là không tin.

Mười cao thủ của Biên Quân, đó là những người được tuyển chọn từ các cuộc thi đấu trong quân đội, ai nấy đều giỏi chinh chiến. Với tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất có thể giết đám người đó được sao?

Huống hồ, còn có cả Văn Nhân Thính Hải ở cùng, Thường Ngọc Kiếm lại càng không tin.

Khả năng lớn nhất là trong lúc tranh đoạt tinh dược ngàn năm, hai cường giả Biên Quân đã chết trong tay Thệ Linh hoặc Yêu tộc. Văn Nhân Thính Hải mượn cớ sinh sự, lấy xác chết làm cớ, mưu đồ tìm kiếm một lý do chính đáng để ra tay với Lý Duy Nhất.

Hai hàng lông mày của Văn Nhân Thính Hải nhíu chặt, rất muốn đánh chết Thường Ngọc Kiếm ngay tại chỗ:

- Ngươi đúng là giỏi lật ngược đen trắng! Biên Quân chết trận, đây là quốc thù. Đừng quên ngươi không thể trốn trong cứ điểm mãi mãi, ngươi vẫn phải trở về Ma Quốc.

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Biên Quân chết trận, trách nhiệm thuộc về Thống Soái. Các ngươi không tham lam thì sao họ chết trận?

Huyết Tam Quan và ba cường giả Biên Quân khác chạy đến bên ngoài cứ điểm Tiêu Linh Quân.

Huyết Tam Quan quát:

- Thường Ngọc Kiếm, nếu ngươi vẫn là võ tu của Ma Quốc thì hãy mở trận pháp ra, giao nộp hung thủ. Nếu không, đừng trách chúng ta không khách sáo!

Thường Ngọc Kiếm lạnh lùng:

- Ngươi không khách sáo thử xem?

Thường Ngọc Kiếm không hề sợ hãi đám người.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters