Tới cửa hỏi tội (1)

Chỉ cần có lý, dù kiện cáo lên tận Tiêu Dao Kinh, hắn cũng không sợ.

Văn Nhân Thính Hải ngăn Huyết Tam Quan định ra tay lại, ngoài cười nhưng trong không cười cất tiếng nói:

- Lý Duy Nhất, ngươi có thể chém giết Lục Thải Khổng Tước, lại có thể phá tan chiến trận Biên Quân để trốn thoát, xem ra tu vi đã đạt tới tam trọng. Thực lực như vậy, sao ngay cả một câu cũng không dám đáp?

Thường Ngọc Kiếm khẽ nhíu mày, cảm thấy Văn Nhân Thính Hải không giống như định dùng chiêu mật ngọt chết ruồi.

Lý Duy Nhất uể oải đứng lên, đi tới:

- Thám Hoa lang có gì chỉ giáo?

Văn Nhân Thính Hải một tay chắp sau lưng, mái tóc dài tung bay trong gió:

- Ngươi có thể cướp lấy tinh dược ngàn năm từ tay Ma Quốc, có thể chém giết hai cường giả của Biên Quân, đó là bản lĩnh của ngươi. Chỉ cần ngươi đánh với ta một trận, nếu có thể thắng được ta, Ma Quốc sẽ không truy cứu chuyện này nữa. Nếu không, cho dù ngươi là người của Tiêu Linh Quân, Ma Quốc cũng nhất định mối báo thù này. Giết người đền mạng là đạo lý lớn nhất giữa thiên địa.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Không hổ là môn sinh Thiên Tử, tính toán thật hay. Trận quyết đấu này, nếu ta thua, tất nhiên phải chết không nghi ngờ gì. Cho dù ta thắng, cũng phải đối mặt với sự vây giết tiếp theo của đám cao thủ Ma Quốc. Bởi vì, chỉ cần ta đánh thì cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận tiếng xấu cướp đoạt tinh dược, chắp tay dâng lý lẽ cho các ngươi.

- Nếu xem trọng lý lẽ, coi nó như là lợi khí duy nhất thì nó không đáng giá một đồng. Nhưng đặt nó lên mặt bàn cùng với những tiền cược khác, nó sẽ lớn hơn cả trời.

Văn Nhân Thính Hải đi thẳng vào vấn đề:

- Nói nửa ngày, ngươi vẫn là không dám?

Lý Duy Nhất đáp:

- Dám chứ!

Lý Duy Nhất đưa tay lên, ra hiệu cho ba người Tiêu Linh Quân đang muốn ngăn mình lại không cần phải lo lắng, sau đó mới nói tiếp:

- Đợi ta một năm rưỡi! Một năm rưỡi sau chúng ta sẽ quyết định cao thấp, cũng phân định sống chết. Ngươi có dám không?

Văn Nhân Thính Hải gật đầu:

- Được, ta đợi ngươi.

Đám người Ma Quốc rời khỏi cứ điểm Tiêu Linh Quân.

Văn Nhân Thính Hải đi ở hàng đầu, ánh mắt âm u tĩnh lặng. Hắn biết rõ thực lực của Lục Thải Khổng Tước, chiến trận Biên Quân, Lạc Âm Cơ, Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu.

Đổi lại là hắn, chưa chắc có thể trốn về cứ điểm dưới một trận thế to lớn như vậy.

Hiện tại giao thủ với Lý Duy Nhất, hắn có tự tin rất lớn.

Nếu thật sự đợi một năm rưỡi nữa, Lý Duy Nhất ít nhất cũng đã luyện hóa xong ba đoàn Long Hồn Nguyên Quang, nâng tu vi lên tam trọng trung kỳ. Đến lúc đó, mình còn bao nhiêu phần thắng?

Cho dù Văn Nhân Thính Hải kiêu ngạo đến đâu, trên người khoác thêm bao nhiêu tôn quý, cũng phải thừa nhận Lý Duy Nhất thật sự là nhân tài kiệt xuất hiếm có trên đời. Buộc phải có ưu thế về cảnh giới mới có thể đánh bại được Lý Duy Nhất.

Đối với một môn sinh Thiên Tử, thừa nhận điều này quả thực là một việc vô cùng khó chịu.

Huyết Tam Quan nhìn ra sự lo lắng của Văn Nhân Thính Hải:

- Kẻ này rất quái dị, thủ đoạn đa dạng, từ dưới hố tế cũng có thể trốn ra được, không những không chết mà tu vi còn tiến bộ vượt bậc. Bây giờ chúng ta đã chiếm được cái lý, trực tiếp triệu tập toàn bộ cao thủ Biên Quân, mang theo trọng khí đánh thẳng vào đó trấn áp hắn, tuyệt đối không thể cho hắn thêm một năm rưỡi để tu hành nữa.

Văn Nhân Thính Hải hỏi lại:

- Đánh thẳng vào đó?

Văn Nhân Thính Hải dừng bước, nhìn về phía hắn:

- Rầm rộ tấn công cứ điểm Nhân tộc sao? Một khi bị mang ra phán xét, đến cả Thái Tử điện hạ cũng bị liên lụy, ngươi làm thế là đang đưa dao cho Thường gia.

Huyết Tam Quan nói:

- Hắn trốn trong cứ điểm Tiêu Linh Quân, chúng ta chẳng làm gì được hắn, thế thì không phải là tăng thêm sự ngạo mạn của hắn sao?

Văn Nhân Thính Hải nhẹ phất tay:

- Thứ nhất, hắn còn lâu mới trở nên vô địch. Thứ hai, hắn trốn trong cứ điểm Tiêu Linh Quân, thực ra hại nhiều hơn lợi. Chúng ta không dám tấn công, không có nghĩa là người khác không dám.

Huyết Tam Quan chợt hiểu ra:

- Vong Giả U Cảnh sao? Đúng rồi, cứ điểm Tiêu Linh Quân chính là một cái bia sống không thể di chuyển, Thái Âm Giáo lo lắng nhất thực ra là đám người Lý Duy Nhất sẽ lẩn trốn vào bóng tối không thể tìm thấy. Hiện tại ba bên chúng ta tương đương với việc khắc chế lẫn nhau.

Văn Nhân Thính Hải mỉm cười nói:

- Tính toán thời gian, đại quân Thệ Linh cũng sắp điều tra rõ ràng Minh Linh Sơn Minh Vực rồi, có thể tiến quân vào Xuân Thành bất cứ lúc nào. Nếu ta là Sở Ngự Thiên, nhất định phái một đội quân gồm các cao thủ đỉnh phong thần không biết quỷ không hay tiến vào thành, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai công phá cứ điểm Tiêu Linh Quân. Cùng với tin tức về trận chiến hôm nay truyền đến Minh Linh Sơn, nếu Sở Ngự Thiên không phát động đòn tuyệt sát Lý Duy Nhất, thì hắn thật sự chỉ là một kẻ vô dụng.

Huyết Tam Quan cười lớn:

- Ha ha, chẳng phải là chúng ta chỉ cần đứng xem kịch thôi sao?

Văn Nhân Thính Hải không tiếp lời.

Nhiệm vụ của hắn là bắt sống Lý Duy Nhất, muốn đoạt người từ trong tay Sở Ngự Thiên, trừ khi đi mời Cổ Chân Tướng. Nhưng đưa ra thứ gì mới có thể thuyết phục được Cổ Chân Tướng?

Một cường giả Biên Quân với bộ râu ngắn lởm chởm như mũi dao trên cằm bước tới nói:

- Văn Nhân Thám Hoa, ta là Hoắc Đình Dạ, đã đạt tới tam trọng đỉnh phong hai mươi lăm năm, đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc lại khổ tu thêm bốn năm, chỉ cần muốn, trong thời gian tới có thể bẻ gãy gông xiềng thứ tư.

- Khổng Phương và Khâu Hải là chiến hữu vào sinh ra tử của ta, hắn chết thảm trong tay Lý Duy Nhất, mối thù này ta nhất định phải báo.

- Đạt tới tứ trọng, lúc ra ngoài sẽ tổn thất hơn hai mươi năm thọ nguyên. Ta không mong gì khác, chỉ mong có cơ hội diện kiến Thái Tử điện hạ.

Văn Nhân Thính Hải biết cường giả Biên Quân trước mắt đang đánh cược tiền đồ, lập tức mừng rỡ, vỗ vai hắn với dáng vẻ vô cùng thân thiết:

- Các vị thấy không, đây mới là nam nhi chân chính, có tình có nghĩa, đội trời đạp đất. Đình Dạ yên tâm, bất luận có bắt được Lý Duy Nhất hay không, Thính Hải nhất định sẽ bẩm báo lên Thái Tử.

- Ta cam đoan với ngươi một điều, công pháp bí điển của Văn Nhân gia tộc ta và các vị trí trong quân đội khá nhiều. Mọi người ở đây đều có thể làm chứng, Ma Quốc tuyệt đối không bạc đãi bất kỳ ai dám phấn đấu.

Hoắc Đình Dạ vội vã bái tạ.

Văn Nhân Thính Hải nói:

- Đưa tất cả Túi Càn Khôn của Khổng Phương và Khâu Hải cho Đình Dạ đi, hắn có tư cách thừa kế tài sản này hơn ai hết.

...

Cứ điểm Tiêu Linh Quân.

Trong lúc hồi phục pháp khí, Lý Duy Nhất kiểm tra lại thu hoạch lần này.

Chủ yếu đến từ Lục Thải Khổng Tước, Sinh Vô Luyến, và một yêu tu Loan tộc tam trọng bị hắn chém chết. Còn Túi Càn Khôn của những cao thủ khác đã bị giết thì hắn căn bản không có thời gian lấy.

Giá trị của Yêu Đan và Trường Sinh Kim Đan dĩ nhiên không cần phải nói nhiều.

Pháp khí và các thứ tìm được trong Túi Càn Khôn như tinh dược ngàn năm, Minh Phách Thần Tủy, linh tinh cũng đều là vật báu vô giá.

Trong Túi Càn Khôn của Lục Thải Khổng Tước vậy mà có hai cây tinh dược năm ngàn năm mới hái, Lý Duy Nhất lập tức giao cho Tứ Phượng và Ngũ Phượng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters