Tới cửa hỏi tội (2)

Số lượng linh tinh hạ phẩm của hai yêu cộng lại nhiều tới mười bốn khối, còn giàu có hơn cả Lý Duy Nhất. Rõ ràng, Yêu tộc ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chắc chắn có cơ duyên đặc biệt.

Sau khi pháp khí hồi phục được tám, chín phần, Lý Duy Nhất bước ra khỏi doanh trại.

Không có gì bất ngờ, Thường Ngọc Kiếm, Thanh Tử Khâm, Liễu Diệp đều đang đợi bên ngoài, ba người nhìn hắn với vẻ mặt kỳ lạ.

Lý Duy Nhất phóng cảm nhận ra ngoài, kiểm tra xung quanh cứ điểm.

Lập tức, trong rừng vang lên từng tiếng bước chân và tiếng gió rít.

Võ tu các thế lực phụ trách giám sát cứ điểm Tiêu Linh Quân đều đang chạy trốn. Có thể nói, qua trận chiến này Lý Duy Nhất đã thể hiện uy thế ngút trời, chỉ cần phóng khí tức ra ngoài cũng có thể dọa lùi quân địch.

Lý Duy Nhất lại lấy Tử Tiêu Lôi Ấn ra kích phát uy năng căn nguyên.

Lần này, ngay cả Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu ẩn nấp trong bóng tối cũng lập tức độn đi thật xa. Vạn Tự Khí đập xuống đâu có dễ đón lấy, cũng rất khó có thể né tránh.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Đừng nhìn ta như vậy, hai tên Biên Quân Ma Quốc đó là do ta giết, nhưng ta là nạn nhân. Bị bọn họ và Lạc Âm Cơ vây bắt, ta không thể nào khoanh tay chịu trói chứ?

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Họ vậy mà công khai hợp tác với Thái Âm Giáo sao? Có thể ép họ đến bước đường này, rốt cuộc hiện tại thực lực của ngươi ở mức nào?

Liễu Diệp hỏi:

- Ngươi đã giết Lục Thải Khổng Tước?

Lý Duy Nhất lấy thi thể khổng lồ của Lục Thải Khổng Tước ra, chiếm trọn cả sân, hệt như một ngọn núi nhỏ tỏa ánh sáng sáu màu:

- Nhân lúc còn tươi, đội trưởng, ngươi cắt lấy một, hai trăm cân, rửa sạch rồi nướng lên, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện. Thịt khổng tước đã thức tỉnh huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú có mùi vị không tầm thường. Thường huynh, chắc ngươi có rượu chứ?

Thanh Tử Khâm đi tới vị trí Lục Thải Khổng Tước bị Tử Tiêu Lôi Ấn đánh nổ tung, cẩn thận nhìn chăm chú, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Liễu Diệp xắn tay áo:

- Để ta!

Liễu Diệp lấy bảo đao Pháp khí ra, tiến lên cắt thịt.

...

Mấy năm tu luyện trong Minh Vực chỉ toàn ăn Huyết Cốc Đan hoặc các loại bảo dược trái cây hái được.

Thịt khổng tước sau khi nướng chín không cần thêm bất kỳ gia vị nào, mùi thịt thơm nức mũi, mỗi người đều ăn rất thoải mái, ngon lành đậm đà, lại còn có thêm rượu ngon mà Thường Ngọc Kiếm cất giữ.

Sau khi nghe Lý Duy Nhất kể lại, vẻ mặt Thường Ngọc Kiếm nghiêm trọng:

- Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi!

Thanh Tử Khâm lau khóe miệng:

- Không sai! Ai cũng biết, Thiếu Dương Ti nắm giữ Long Hồn Nguyên Quang, có thể giúp ngươi trong thời gian vài năm nâng tu vi từ sơ kỳ lên đến đỉnh phong. Ngươi đã mạnh mẽ như vậy, sao có thể cho ngươi cơ hội tu luyện đến đỉnh phong nữa?

Liễu Diệp đưa ra đề nghị:

- Hay là, nhân lúc những kẻ theo dõi đều đã bị dọa chạy, chúng ta lén rời khỏi Xuân Thành, đến Minh Vực khác để tu luyện?

Lý Duy Nhất nói:

- Lẩn trốn vào trong tối là chuyện buộc phải làm. Nhưng có rời khỏi Xuân Thành hay không, hai vị thấy sao?

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Không có đủ ánh trăng của Tuế Nguyệt, tự tiện đổi môi trường, ta lo Xuân Tàm sẽ lại chết mất một ít. Hơn nữa, những Minh Vực khác rất xa xôi, liên lạc với đám người Thánh Ti sẽ trở nên vô cùng phiền phức.

Thanh Tử Khâm nói:

- Muốn tu luyện niệm lực, chắc chắn Xuân Thành là nơi tốt nhất.

- Nếu vậy thì chúng ta hãy đến bí địa mà Tuế Nguyệt Cổ Tộc nói để tiềm tu.

Lý Duy Nhất sớm trở thành trụ cột của mọi người, một lời quyết định như vậy.

Hắn là người không muốn rời đi nhất.

Xuân Thành Minh Vực rộng ba ngàn dặm, tài nguyên vô cùng phong phú, không nơi nào có thể sánh bằng. Chỉ riêng một cái hố tế đã có vô số tài phú không đếm xuể rồi.

Người của Tuế Nguyệt Cổ Tộc khi đưa Xuân Tàm tới, từng cho họ biết về một nơi tị nạn. Trước khi rời đi Đường Vãn Châu đã giao phù ấn trận pháp của nơi tị nạn này cho Lý Duy Nhất.

Lúc trước không tới đó, là bởi vì không thể nào rút lui một cách thầm lặng, vô số con mắt bên ngoài cứ điểm luôn theo dõi.

Bây giờ thì khác rồi!

Sau khi dọn dẹp xong, bốn người lặng lẽ rời khỏi doanh trại.

Ngày hôm sau, toàn bộ cứ điểm của Tiêu Linh Quân bị một đám cường giả Thệ Linh san bằng.

...

Thời gian trong Minh Vực lại trôi qua thêm một năm.

Một khu Vạn Táng ở ngoại ô phía tây thành, nơi chưa bị Minh Linh Khí bao trùm.

- Gào!

Một cây Hoàng Tinh toàn thân lấp lánh kinh văn, mọc ra thân thể hình hổ, dài tới hơn hai mét, trên đỉnh đầu là một cành lá đang rơi rắc cơn mưa ánh sáng, tốc độ chạy trốn cực nhanh.

Tiếng hổ gầm chấn động lỗ tai, nó lao thẳng vào sâu bên trong khu Vạn Táng.

Là một cây tinh dược sáu ngàn năm, không hiểu vì lý do gì mà có thể thông qua phương pháp tu luyện khống chế được Pháp khí.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng truy đuổi từ bảy hướng khác nhau.

Đại Phượng nóng nảy hét lên:

- Đừng để nó chạy vào khu vực tử khí nồng đậm kia, Lão Ngũ, ngươi đang làm gì vậy? Chặn nó lại.

- Nó đừng hòng trốn thoát.

Hai mắt Tứ Phượng phóng ra hai luồng lôi điện đánh trúng vào cây Hoàng Tinh hình hổ.

Ngũ Phượng bộc phát thiên phú về tốc độ, vẽ ra một đường ánh sáng rực rỡ, chém rớt một cái chân của Hoàng Tinh.

Cây Hoàng Tinh nặng nề ngã xuống đất, gào thét đầy bi thảm, bị bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vây chặt.

Ngay sau đó, dược hương lan tỏa khắp nơi.

Một năm trôi qua trong Minh Vực, Lý Duy Nhất chỉ dùng tám tháng để bế quan luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang. Thời gian còn lại, hắn ra khỏi Minh Vực, dưới sự dẫn dắt của Thiên Linh Tử tiến sâu vào những vùng bí địa quanh Xuân Thành để hái tinh dược.

Tu vi cảnh giới của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều tiến bộ thần tốc, tất cả đã đạt đến Trường Sinh cảnh nhị trọng.

Đại Phượng, Nhị Phượng, Thất Phượng thậm chí còn đạt tới nhị trọng đỉnh phong.

Lý Duy Nhất cầm Vạn Vật Trượng Mâu chậm rãi đi theo phía sau, phóng những sợi ánh sáng niệm lực ra để thăm dò lòng đất, tìm kiếm những di bảo thời cổ đại.

Sương mù xám lan tràn, khí tức mục rữa nồng nặc.

Xung quanh chỗ nào cũng là xương cốt và mảnh binh khí rỉ sét, vách tường đổ nát, bùn đất đỏ sẫm. Một số chỗ khi giẫm xuống sẽ rỉ ra máu, tất cả đều đang nhắc nhở kẻ xâm nhập rằng nơi này vô cùng hiểm ác.

Trên Vạn Vật Trượng Mâu, Thiên Linh Tử và Địa Linh Tử, một trắng một đen hệt như huynh đệ sinh đôi mọc song song trên đó.

Thiên Linh Tử luôn cau có, Địa Linh Tử thì lúc nào cũng cười tươi tắn.

- Vù!

Một luồng âm phong thổi tới.

Từ trong đám sương mù xám xuất hiện từng bóng người, cầm ngọn giáo dài gấp mấy lần thân người, trên người bùng cháy Quỷ Hỏa.

Đó là những binh lính của quân đội đã bỏ mạng trong trận chiến thời viễn cổ hóa thành Âm Binh.

Lý Duy Nhất đã thấy nhiều nên không còn kinh ngạc nữa, lấy Ác Đà Linh ra khẽ lắc lư.

- Ào! Ào...

Bốn bộ hài cốt Siêu Nhiên thời viễn cổ được luyện chế thành khôi lỗi Chiến Thi song song tiến lên, xua đuổi những Âm Binh đó.

Xác chết của chúng đã mục nát nghiêm trọng, những chỗ thối rữa lộ ra cả xương cốt bên trong, Bỉ Ngạn Thiên Đan trong cơ thể đã tiêu tán, bí năng Siêu Nhiên trong máu thịt cũng thất thoát trầm trọng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters