Lý Duy Nhất đã luyện hóa Quỷ Đan và Thi Đan cướp được vào trong cơ thể chúng, trên da bị vẽ đầy khôi văn.
Sau khi đám Âm Binh bị xua đuổi, Lý Duy Nhất đứng trên một ngọn đồi trọc lốc, mở Thông Thiên Nhãn ra, quan sát sâu vào trong tử vong âm khí. Hắn nhìn thấy một hồ máu, trong hồ trôi nổi một xác hổ dài hơn ba mươi mét.
Dù đã chết hai vạn năm, thi thể của nó vẫn nguyên vẹn, khí tức cường thịnh, chỉ là lớp da hổ không còn bóng bẩy.
Lý Duy Nhất nhủ thầm:
- Vô tận năm tháng trôi qua, máu chưa cạn, vẫn cuồn cuộn hơi nóng. Thôi vậy, dù có trọng bảo thật, chắc cũng đã bị Tuế Nguyệt Cổ Tộc lấy đi rồi, cái xác này nhất định ẩn chứa hiểm nguy.
Lý Duy Nhất vội vã lùi bước, gọi bảy con Phượng Sí Nga Hoàng rời đi.
Sau khi ăn xong cây Hoàng Tinh hình hổ đó, trên người Tứ Phượng và Ngũ Phượng lấp lánh ánh sáng, thân thể lớn thêm một chút, đạt tới nhị trọng đỉnh phong.
Chờ Tam Phượng và Lục Phượng hoàn toàn tiêu hóa tinh dược trong cơ thể, đoán chừng trong những ngày tới cũng sẽ phá cảnh, Lý Duy Nhất không khỏi thầm ghen tị.
Tuy hiện tại, hắn cũng có thể luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang để tăng tu vi, nhưng đồng thời với việc luyện hóa, hắn còn cần ngộ, cần không ngừng lý giải, biến nó thành đạo của chính mình.
Khoảng thời gian này, Lý Duy Nhất đã buông bỏ việc tu luyện niệm lực, dốc toàn lực luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang. Hắn mất tám tháng để luyện hóa hai đoàn.
Nhưng để đạt đến nhị trọng trung kỳ thì vẫn còn thiếu một chút.
Cái thiếu sót đó chính là sự đúc kết tổng kết của bản thân, phải hòa quyện tất cả đạo thuộc về Cổ Tiên Long Hài bị điên cuồng hấp thu, thông hiểu đạo lý. Hấp thu càng nhiều càng tốn nhiều thời gian nghiên cứu triệt để hơn.
Thiên phú như Đường Vãn Châu, ở nhị trọng sơ kỳ, nàng chỉ cần luyện hóa một đoàn Long Hồn Nguyên Quang, thêm vào đó là sự tu luyện chân kinh của bản thân đã có thể đạt tới nhị trọng trung kỳ.
Từ đó có thể thấy, những tích lũy mà mỗi cảnh giới của Lý Duy Nhất cần có nhiều hơn xa so với các chân truyền Cổ Giáo.
Đây chính là gốc rễ của nghịch cảnh phạt thượng.
Khi đến rìa khu Vạn Táng, tiếng gió lọt vào tai.
Lý Duy Nhất lập tức dừng bước, cẩn thận lắng nghe, ánh mắt sắc bén:
- Là tiếng địch cầu cứu! Ngoài thành, cách một ngàn một trăm dặm, lẽ nào là đám người Đường Vãn Châu đã trở về?
- Không biết có kịp hay không.
Không do dự một giây nào, Lý Duy Nhất lấy Ngọc Chu ra, bay ngang qua bầu trời hệt như một ngôi sao băng.
Lúc này rồi, còn rảnh đâu mà che giấu tung tích?
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, tiếng địch khi đứt khi nối.
- Là Nam Cung!
Dù vẫn còn cách xa hai trăm dặm, từ trên không trung, Lý Duy Nhất đã thấy tiên hà chói lọi đang bừng sáng trên mặt đất mờ tối ở phương xa.
Vài bóng người đang di chuyển nhanh chóng dưới mặt đất, bao vây tấn công nàng từ khắp mọi hướng.
Trong lòng Lý Duy Nhất thầm tò mò, tại sao Nam Cung quay về Xuân Thành, những người khác của Thiếu Dương Ti đang ở đâu?
Áo trắng của Nam Cung đã nhuộm đỏ, mái tóc dài rối bời, cánh tay trái buông thõng, rõ ràng là đã gãy. Mỗi bước chân đạp xuống đều để lại một dấu chân máu, nàng đang liều mạng chạy trốn.
Phía sau và trên đầu nàng không ngừng có Pháp khí bay tới.
Từng luồng âm khí lan ra như dây leo dưới mặt đất quấn lấy chân nàng. Một khi bị quấn chặt, chắc chắn nàng sẽ bị các cao thủ Thái Âm Giáo truy đuổi phía sau bắt sống.
- Vút!
Hai tay Tĩnh Trinh cầm hai cán cờ như cây gậy màu đen, mỗi lần thi triển đạo thuật, thân hình di chuyển đều có thể đuổi kịp Nam Cung, để lại thêm những vết thương mới cho nàng.
Trên lưng nàng đã nát bấy, như thể bị đánh xuyên qua.
Tĩnh Trinh đã hoàn toàn làm quen thân thể, Trường Sinh Kim Đan và pháp khí của Bạch Xuyên, biến chúng thành của riêng mình.
- Ầm ầm!
Hoắc Thiên Minh đánh ra Thiên Xỉ Chiến Hoàn, chém ngang qua eo bụng của Nam Cung trong gang tấc. Chiến hoàn xoay tròn bay đi, rơi xuống một vách đá, đánh cho vách đá đổ sập.
Hắn nhìn về phía bầu trời xa xăm, kinh hô:
- Là Ngọc Chu của Lý Duy Nhất!
Thân hình Nam Cung mạnh mẽ, chân đạp quang vân lướt tới đỉnh vách đá, liếc nhìn về phía Ngọc Chu. Nàng lại dấy lên hy vọng, từ trong thân thể kiệt sức tưởng chừng đã cạn khô pháp khí kia, cửu tuyền lại dâng trào pháp lực với tốc độ nhanh chưa từng thấy.
Tĩnh Trinh lạnh lùng nói:
- Tới thật nhanh.
Tĩnh Trinh không hề ngạc nhiên, nói với đám người Hoắc Thiên Minh và Hoàng Phủ Tung:
- Ta đi chặn Lý Duy Nhất, các ngươi giải quyết dứt điểm đi, nhất định phải bắt sống nữ nhân này. Cạy miệng nàng ra, chắc chắn có thể lấy được bí mật của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Hoắc Thiên Minh nở nụ cười dâm tà:
- Ha ha, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nữ của Thánh Cảnh Thánh Đường, Nam Cung chân dài, ta vẫn chưa được thấy dung mạo thật sự của nàng bao giờ, nhất định phải bắt sống.
Hoàng Phủ Tung suy nghĩ:
- Nàng từ biên giới vội vã quay về Xuân Thành, chuyện này rất quái lạ. Nàng đi biên giới làm gì? Quay lại Xuân Thành vì mục đích gì?
Tu vi của Hoàng Phủ Tung đã đạt tới tam trọng đỉnh phong, hắn kích hoạt trường thương dài chín thước biến thành một con Âm Quỷ Ly Mãng, đi cùng với một trường hà kinh văn.
Trường thương và Ly Mãng uốn lượn lao qua, đánh Nam Cung đang chạy trốn nhanh phải văng ngược trở lại.
- Vút xoẹt!
Lý Duy Nhất đã chạy đến cách đó ba mươi dặm, đứng sừng sững trên mũi thuyền, ngón tay giơ qua đỉnh đầu, xung quanh xuất hiện một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận.
Sau khi hắn tu luyện đế thuật Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, một trăm lẻ tám cột lôi điện càng thô to hơn.
Thuở trước, Ngọc Dao Tử từng nói hắn rất phù hợp để tu luyện thuật này.
Là bởi vì uy lực của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm có mối liên hệ mật thiết với Lôi Cức Trận. Chỉ cần luyện thành Lôi Cức Trận là có thể dễ dàng luyện thành kiếm pháp.
Ba mươi sáu Lôi Cức Trận mới có thể tu luyện tầng một.
Bảy mươi hai Lôi Cức Trận có thể tu luyện tầng hai, tầng ba.
Một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận có thể tu luyện tầng bốn, tầng năm, tầng sáu.
Tu luyện Lôi Cức Kiếm ở tầng càng cao, cần phải hấp thu lôi điện uy lực càng mạnh mới có thể luyện thành.
Lý Duy Nhất dùng một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận làm Kiếm Trì, khí thế to lớn, phong lôi đồng hành, một ngón tay chỉ lên trên bầu trời.
Kèm theo một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Một luồng điện quang sáng chói tựa như thanh thiên kiếm hình chữ Chi chém ngang khoảng không bay đi.
Phía đầu của luồng điện quang mang hình dáng của một thanh kiếm, sáng chói sắc bén đâm thẳng về phía Hoàng Phủ Tung ở đằng xa.
Trên vách đá, năm ngón tay của Hoàng Phủ Tung cong thành móng vuốt chộp về phía Nam Cung, chợt nhận ra nguy hiểm liền lập tức thi triển thân pháp né tránh.
- Lách tách!
Lại thấy điện quang đổi hướng, vẫn chém một kiếm xuống trước ngực hắn.
Trên bộ chiến y Pháp khí màu vàng của hắn hiện lên dày đặc những kinh văn phòng ngự, bị một kiếm đánh lùi, bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời để bắt Nam Cung.
Hoàng Phủ Tung sợ hãi nói:
- Đây là lôi pháp? Hay là kiếm thuật?
Hoàng Phủ Tung bắt đầu cảnh giác, biết rằng vì khoảng cách quá xa, uy lực của lôi điện đã bị suy yếu nên mình mới không bị thương.
Ngọc Chu bay đến trong phạm vi mười dặm, lao xuống xuyên qua gió bão.
Lý Duy Nhất chạm mắt với Tĩnh Trinh đang phóng tới với tốc độ cực nhanh, cả hai đều có sát ý. Hai tay hắn chắp lại tạo thành chỉ quyết hình kiếm, một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận xung quanh hắn hóa thành một cơn mưa kiếm lôi điện bay ra.
Hệt như một dòng sông lôi điện, lại tựa như vạn kiếm cùng bay.
Tĩnh Trinh nhíu chặt mày, không ngờ Lý Duy Nhất có thể vận dụng lôi pháp đến mức xuất thần nhập hóa như vậy. Hắn biết trong một năm qua, chắc chắn Lý Duy Nhất lại có tiến bộ, không dám chủ quan khinh địch.
- Xoạt xoạt!
Tay phải hắn vung cờ đánh ra ngoài, trên bề mặt lá cờ rộng lớn hiện lên trận pháp tấn công. Tay trái cắm một lá chiến kỳ khác xuống mặt đất, cờ đen tung bay trong gió, một trận bàn phòng ngự hình tròn nổi lên.
Một công một thủ, chặn lại vạn thanh kiếm lôi điện đang bay tới.
Lại thấy, Lý Duy Nhất đã hóa thành một chùm sáng sương mù màu tím độn di đến vách đá sau lưng Tĩnh Trinh, bước nhanh lên phía trước, một tay ôm lấy Nam Cung đang lảo đảo chực ngã, một chưởng vỗ ra thanh huy đầy trời, đánh bay Thiên Xỉ Chiến Hoàn mà Hoắc Thiên Minh điều khiển từ xa.
Lý Duy Nhất lạnh lùng nói:
- Ta đến đánh với các ngươi, ai lên nộp mạng trước?
Giọng nói vang vọng giữa dãy núi dưới vách đá hiểm trở.