Vách núi cao ngàn trượng, nhìn bao quát dãy núi nhỏ bé.
Âm khí quỷ vụ lan tràn trên vách núi bị thanh huy quang hoa và khí thế siêu việt trên người Lý Duy Nhất trấn nhiếp, lập tức lui xuống phía dưới.
Trong dãy núi phía dưới, một người khổng lồ xương khô màu vàng đứng ở khe núi, vai vác trọng phủ, lưỡi búa to như ngôi nhà, ngửa mặt nhìn thân ảnh cao ngất trên vách núi dường như đang nói với chúng sinh thiên địa kia.
Quỷ vụ cuồn cuộn như biển mây, từng đôi mắt ở bên trong mở ra, bắn ra luồng sáng, tiếng hú vang lên liên tiếp.
Hoắc Thiên Minh đứng trên đỉnh một ngọn núi ở bên kia phía dưới, thu hồi Thiên Xỉ Chiến Hoàn lại, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Hừ, đây là muốn anh hùng cứu mỹ nhân sao? Chỉ e là có mạng để cứu, không có mạng hưởng thụ.
Hoàng Phủ Tung đứng trên vách núi, trường thương được kích hoạt hoàn toàn, pháp khí và Trường Sinh kinh văn bao phủ toàn thân, cảnh giác cao độ.
Một năm trước…
Bên ngoài Minh Vực chính là hơn một tháng trước.
Tin tức trận chiến ở Xuân Thành truyền đến Minh Linh Sơn, gây ra chấn động không nhỏ. Sở Ngự Thiên phái Tĩnh Trinh dẫn theo nhiều cao thủ chạy về Xuân Thành, liên thủ với Lạc Âm Cơ và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đột kích cứ điểm Tiêu Linh Quân, nhưng lại vồ hụt.
Từ đó về sau, Lý Duy Nhất liền ẩn nấp đi, bất kể Thái Âm Giáo thi triển thủ đoạn gì cũng không thể lừa hắn hiện thân.
Bây giờ hắn rốt cuộc lại lộ diện, sự vui sướng trong lòng Tĩnh Trinh và Hoàng Phủ Tung vượt xa kinh ngạc và kiêng kỵ. Nhân vật như vậy tiếp tục ẩn náu mới là chuyện đau đầu.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đám người Thánh Ti đâu?
Nam Cung đáp:
- Chúng ta không đi cùng nhau! Ta từ biên giới vội vã chạy về Xuân Thành, để lộ hành tung nên bị bọn họ chặn giết.
Nam Cung bị thương rất nặng, tay cầm ngọc trúc Pháp khí không ngừng run rẩy. Nàng cố gắng điều động pháp lực và Quang Minh Tịnh Hỏa còn sót lại không nhiều để luyện hóa các loại lực lượng xâm nhập vào cơ thể từ vết thương.
Chiến lực võ đạo của nàng rất cao, nếu không trước đó cũng không dám cùng Bạch Xuyên, Mạc Đoạn Phong mưu tính đánh chết Sở Ngự Thiên.
Nhưng đối mặt với trận thế vây giết như trước mắt này, đổi lại là bất kỳ chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử nào đến đây cũng phải ôm hận.
Kẻ địch muốn bắt sống Nam Cung, nàng mới có cơ hội một đường chạy trốn tới đây để đợi Lý Duy Nhất cứu viện.
- Ào!
Trong lòng bàn tay Lý Duy Nhất trào ra pháp khí thanh huy tiên hà, đánh vào Trung Khu Tuyền sau lưng nàng, xua đuổi các loại lực lượng đang di chuyển hỗn loạn, không ngừng phá hoại thân thể và ngân mạch trong người nàng hóa thành một luồng sóng khí tản ra ngoài cơ thể.
Đau đớn trong cơ thể Nam Cung lập tức giảm một nửa, rốt cuộc có thể điều động pháp lực khép lại vết thương, cầm máu trị liệu.
Lý Duy Nhất nhìn máu đầy tay mình.
Vừa nãy khi ấn vào lưng nàng, hắn cảm nhận rõ huyết nhục lõm xuống, xương cốt đứt gãy, thương thế nặng đến mức quả thực khiến người ta kinh hãi.
Nhưng Nam Cung lúc này vậy mà đã đứng thẳng lại, huyết y trên người ướt sũng.
Dáng người mảnh mai như liễu, tính cách dịu dàng, nhưng nàng có nội tâm ngoan cường dẻo dai vô cùng mạnh mẽ.
Tĩnh Trinh cầm hai cây cờ, chặn ở hướng hai người quay về Xuân Thành, đạp lên gió rít buốt giá đi tới nói:
- Ngươi tự tin như vậy, ta tất nhiên chiều ý. Lý Duy Nhất, hôm nay ngươi phải chôn xác tại đây, Sinh Tử Bộ không dời ngày nữa.
Cảm nhận của Lý Duy Nhất bao quát bốn phương.
Cường giả Thệ Linh dưới vách núi đang di chuyển sang hai bên trái phải, muốn hình thành thế bao vây.
Đồng thời, hư không chấn động. Từng luồng chiến pháp ý niệm hoặc như kiếm ý niệm chém vào hồn phách của hắn, hoặc như trường mâu màu vàng đâm vào tâm thần hắn. Chúng nó vô hình, không sờ được, nhưng lại tồn tại chân thực.
Lý Duy Nhất thoạt nhìn thong dong ngạo nghễ, thực ra đang dốc hết toàn lực để chống đỡ.
Trong tình huống này, đừng nói là vận chuyển quan bào Châu Mục, chỉ cần hắn phân tâm một chút đều sẽ rơi vào kết cục bỏ mạng.
Tĩnh Trinh biết lúc này Lý Duy Nhất đang đấu pháp với một đám cao thủ, chỉ có thể phân ra một phần tinh lực giao thủ với hắn, còn phải phân ra một phần lực lượng để bảo vệ Nam Cung.
Trong hoàn cảnh như vậy, nếu Lý Duy Nhất không trốn mà lựa chọn quyết chiến với hắn, Tĩnh Trinh có nắm chắc tuyệt đối sẽ đánh chết Lý Duy Nhất tại đây.
Lý Duy Nhất nhìn Tĩnh Trinh ở đối diện càng lúc càng gần, nội tâm nhanh chóng bình tĩnh lại, tất cả ý niệm công kích hắn đều bị ấn ký chữ Vạn và đồ án Thái Cực bay lên từ Thần Khuyết chặn lại.
Hắn nói:
- Chỉ dựa vào chiến pháp ý niệm công kích của bọn họ mà muốn dồn ta vào chỗ chết sao?
Hoắc Thiên Minh cười lớn:
- Ha ha, ngươi sẽ không cho rằng, mấu chốt quyết định thắng bại sinh tử là ở trong chiến trường đấy chứ?
Lý Duy Nhất biết Hoắc Thiên Minh đang nhắc nhở hắn, trong lòng lập tức sáng tỏ, lấy tài trí của đám người Tĩnh Trinh và Hoàng Phủ Tung, lúc Nam Cung thổi địch cầu cứu, bọn họ tất nhiên đã nhận ra đây là một cơ hội tuyệt vời.
Là cơ hội dụ Lý Duy Nhất ra để giết.
Rất có thể họ đã truyền tín phù cho Sở Ngự Thiên.
Có xác suất cao Sở Ngự Thiên đang trên đường tới đây.
Mà Lạc Âm Cơ đang ở Xuân Thành, sau khi nghe tiếng tiêu địch cầu cứu cũng sẽ thông minh như họ rời thành đi đến đây. Thậm chí, có thể nàng sẽ mượn đao của Ma Quốc và Yêu tộc.
Lý Duy Nhất lộ ra sơ hở, giả vờ lộ vẻ mặt kinh hãi.
Tĩnh Trinh lập tức nắm lấy cơ hội này, thân hình bắn vọt ra như mũi tên, hai cây chiến kỳ chém thẳng xuống.
Chiến đấu sắp bùng nổ.
- Ào!
- Ào ào!
Hai mảnh trận văn rắc xuống từ chiến kỳ, một mảnh hóa thành lồng giam, một mảnh ngưng tụ thành cự kiếm cắm thẳng xuống.
Tóc dài của Lý Duy Nhất bay ngược ra sau, cảm nhận được khí tràng cái thế của đệ nhất cao thủ Kiếm Đạo Hoàng Đình, nhưng không hề lộ vẻ sợ hãi. Kế dụ địch đã thành công, hắn vung tay lên, từ trong tay áo đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn đã kích hoạt từ trước.
- Ào!
Điện quang màu tím chiếu rọi cả bầu trời trên vách núi.
Uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí trong khoảnh khắc xé nát lồng giam trận văn thành từng mảnh vụn.
Bản thể ấn đánh nát cự kiếm trận văn.
Tĩnh Trinh thầm nghĩ:
- Tốc độ phản ứng này... hóa ra vừa rồi là giả vờ...
Tĩnh Trinh không ngờ Lý Duy Nhất ở trong hiểm cảnh như vậy mà vẫn có thể tính kế mình, đành phải đổi thế công thành thế thủ.
Hai chiến kỳ giao nhau va chạm tạo ra một mặt trận bàn thuẫn ấn, chặn lại Tử Tiêu Lôi Ấn đang bay tới.
- Ầm!
Cho dù tu vi của Tĩnh Trinh có cao đến đâu cũng bị uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí đánh bay ra ngoài, hai cánh tay đau nhức.
Lời nói tru tâm truyền đến từ trong gió:
- Theo ta thấy thì các hạ kém Bạch Xuyên rất xa, căn bản không phát huy được chiến lực chân chính của thân xác này.
Nhân cơ hội tuyệt vời này, Lý Duy Nhất thi triển độn thuật Địa Sư Hành, cưỡi địa sư làm bằng đất đi nhanh dưới lòng đất. Nam Cung được pháp khí trên người hắn bao bọc, hắn khẽ ôm eo nàng bảo vệ ở trước người.
Bùn đá dưới lòng đất nhanh chóng lùi lại phía sau.
- Vút vút!
Kiếm khí dày đặc chui vào lòng đất, từ phía sau đuổi theo Lý Duy Nhất.