Đế thuật kiếm (2)

Nam Cung cầm linh tinh trong tay, cố gắng khôi phục pháp khí và trị liệu thương thế, thấp giọng nói:

- Bạch gia có hai môn đế thuật kiếm đạo là Thiên Hành Kiếm và Địa Thế Kiếm.

Nàng nói tiếp:

- Đây là Địa Thế Kiếm, khí đại địa đều bị nó điều động, kiếm thế không bị ảnh hưởng. Ngươi không được khinh địch, tuy Tĩnh Trinh không thể đạt tới chiến lực đỉnh phong như Bạch Xuyên, nhưng đã hấp thụ dung hợp kinh văn đạo pháp trên Trường Sinh Kim Đan, chắc không kém hơn mấy phần.

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta đâu có khinh địch? Ta chỉ là cố ý kích thích nội tâm hắn! Khi một người bị phủ định, muốn chứng minh bản thân thì thường sẽ phạm phải sai lầm chí mạng.

Tình cảnh này khiến Lý Duy Nhất sinh ra một cảm giác kỳ lạ quen thuộc, hơi mất tập trung. Trong đầu hắn tưởng tượng khuôn mặt nữ tử trong ngực mình biến thành bộ dáng khiến người rung động của Khương Ninh.

So với dáng vẻ hiên ngang của Đường Vãn Châu, sự tiêu sái muôn màu muôn vẻ của Tả Khâu Hồng Đình, Khương Ninh có sự dịu dàng của nữ tử hơn họ, nàng tựa như u lan trong thung lũng, nước chảy suối trong, khiến Lý Duy Nhất tuyệt đối không có nhận thức sai lầm rằng đó là huynh đệ của mình, hay là chiến hữu, có thể biết rõ ràng rằng tình cảm này chính là tình cảm giữa nam nhân và nữ nhân.

Về mặt khí chất, Nam Cung và Khương Ninh có nhiều điểm giống nhau.

Lý Duy Nhất cắn đầu lưỡi, đè xuống tạp niệm, dâng cao pháp khí.

- Ầm!

Địa sư bị kiếm khí phía sau ép phải xông ra khỏi mặt đất, bay thẳng lên không trung.

Lý Duy Nhất rời khỏi lưng sư tử, xoay người đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ấn và ấn ký chữ Vạn va chạm với đại địa kiếm khí bay ra từ lòng đất.

Hắn cảm thán:

- Không hổ là đế thuật kiếm, uy lực thật đáng sợ.

Có kiếm khí xuyên thấu Phiên Thiên Chưởng Ấn và ấn ký chữ Vạn, xẹt qua bên cổ Lý Duy Nhất, chém rụng lọn tóc.

- Ầm!

Phía sau hắn, địa sư rơi xuống, hóa thành bùn đất.

Nam Cung bay xuống trước, nhẹ nhàng tiếp đất, lập tức bày ra tư thế nghênh chiến.

Không có cơ hội thi triển độn thuật lần nữa.

Cây trường thương dài chín thước của Hoàng Phủ Tung hóa thành Âm Quỷ Ly Mãng dài bảy, tám mươi mét, gào thét bay đến cùng với trường hà kinh văn.

Âm Quỷ Ly Mãng được phong ấn trong thương, chiến lực đã đạt tới tam trọng. Dưới sự gia trì của Hoàng Phủ Tung và kinh văn trường thương, chiến uy tăng lên vài cấp bậc.

Lý Duy Nhất đánh ra Vạn Vật Trượng Mâu đón lấy.

Thiên Linh Tử thả ra lôi điện, Địa Linh Tử dẫn động đại địa âm khí, hai luồng lực lượng quấn lấy nhau, hóa thành lốc xoáy phong lôi bay ngang.

- Ầm ầm ầm!

Âm Quỷ Ly Mãng và lốc xoáy phong lôi va chạm, một thương một mâu bay múa, kịch liệt chiến đấu với nhau.

Lý Duy Nhất một kiếm đánh bay Thiên Xỉ Chiến Hoàn do Hoắc Thiên Minh đánh tới từ xa, tiếp đó, hắn đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn va chạm với trường hà kiếm khí bay ra từ trong Tổ Điền của Tĩnh Trinh.

Hắn chậm rãi lùi lại, lưng dựa sát vào Nam Cung, nhìn kẻ địch xung quanh.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tạo nghệ trận pháp của ngươi rất cao, có biết dùng trận pháp hợp kích không?

Mi tâm Nam Cung nở rộ Quang Minh Tịnh Hỏa, đáp:

- Có thể thử xem.

Túi trùng mở ra, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay ra ngoài.

Ngay sau đó, thân hình Lý Duy Nhất lao về phía Tĩnh Trinh, định trọng thương hoặc đánh chết hắn trước khi những cường giả khác chạy tới. Nếu không có hắn ở đây, hôm nay bọn họ rất khó thoát thân.

- Ào!

Không hề nương tay, Lý Duy Nhất nhanh chóng diễn luyện Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ, dưới chân đạp ra mười hai bóng dáng chiêu thức, trong hư không có mười hai Thần Ảnh xoay tròn.

Khi thân ảnh thứ mười hai hiện ra, vừa vặn va chạm với Tĩnh Trinh đang bay tới.

Mười hai chiêu Tán Thủ hợp thành một kích.

Tĩnh Trinh cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm chưa từng có, đồng tử co rút lại.

Hắn chỉ cảm thấy chiêu thức của Lý Duy Nhất biến hóa khôn lường, căn bản không thể dự đoán được một kích cuối cùng sẽ có trạng thái như thế nào.

Tinh thần của cả người Tĩnh Trinh đạt tới cảnh giới quên hết tất cả, hai tay cầm hai chiến kỳ giơ thẳng trước người, giống như Thần Môn Thiên Trụ, trận văn bùng nổ, tỏa sáng bốn phương.

Cùng lúc đó, hai chân hắn sinh gió, thân thể ngửa ra sau, trượt ngược lại.

Trường Sinh kinh văn trong Tổ Điền giống như biển sao xán lạn bay ra ngoài.

- Ầm!

Kích thứ mười hai của Lý Duy Nhất chính là Từ Hàng Khai Quang.

Hội tụ mười hai chiêu Tán Thủ, bộc phát ra một chỉ kình đỉnh phong võ đạo của hắn từ trước tới nay.

Cả một vùng đồng hoang đều đang run rẩy, trận văn sụp đổ, hai chiến kỳ bị hất văng ra ngoài.

Giống như một ngọn đèn Phật nở rộ trên đầu ngón tay Lý Duy Nhất, xua tan và thiêu rụi toàn bộ sức mạnh hắc ám thuộc về Vong Giả U Cảnh trong thiên địa xung quanh. Điểm này là điều mà chính bản thân Lý Duy Nhất cũng không ngờ tới.

Quang ba chỉ kình sáng ngời đuổi theo Tĩnh Trinh.

Tĩnh Trinh hô lớn:

- Địa Thế Sơn Khuynh!

Tĩnh Trinh thi triển ra đế thuật kiếm chiêu tầng năm, Trường Sinh kinh văn dày đặc kéo theo khí đại địa, xới tung cả bùn đất dưới đáy lên, khiến địa thế và địa hình xảy ra thay đổi.

Dưới lòng đất dâng lên núi kiếm, trên núi kiếm khắc dấu ấn Trường Sinh kinh văn, kiếm ý cuồn cuộn, mây đen đầy trời.

Núi kiếm nghiêng về phía trước, bộc phát ra uy thế kinh thiên động địa.

- Ầm ầm!

Chỉ kình của Từ Hàng Khai Quang đâm xuyên qua núi kiếm, nhưng cũng cạn kiệt uy lực.

Tĩnh Trinh từ trong đá vụn và bụi đất nổ tung thu hồi Trường Sinh kinh văn lại, để chúng bay lượn quanh người, tim vẫn đập nhanh như tiếng trống. Vừa rồi quả thực là cực kỳ nguy hiểm, một kích bộc phát ra này của Lý Duy Nhất đã có thể chen chân vào đẳng cấp của đám người Sở Ngự Thiên.

Lý Duy Nhất âm thầm thất vọng, nhưng cũng có thể hiểu được. Nếu Bạch Xuyên không tu luyện ra đế thuật tầng năm thì làm sao có thể trở thành đệ nhất nhân của Kiếm Đạo Hoàng Đình chứ?

Chiêu này nếu do chính tay Bạch Xuyên thi triển thì uy lực tất nhiên sẽ còn đáng sợ hơn.

Sự va chạm đạo thuật của một kích vừa rồi khiến tất cả tu giả có mặt ở đây đều kinh ngạc, trong lòng đối với Lý Duy Nhất và Tĩnh Trinh đều có một nhận thức hoàn toàn mới, cảm nhận được khoảng cách chênh lệch.

Cách đó mười mấy dặm, một cỗ xe do Loan Điểu kéo dừng lại trên sườn dốc mọc đầy lúa mì.

Rèm xe bay theo chiều gió.

Bóng người ngồi trong xe có một đôi mắt sáng như sao, nhìn âm khí quỷ vụ đang bay rợp trời ở xa. Tiếp đó, ánh mắt lại rơi xuống nữ tử đang bị bao phủ trong quang minh hà vụ, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay quanh người nàng, tựa như Hoa Tiên Tử múa cùng bươm bướm, hình thành trận thế hợp kích.

- Ầm!

- Ầm ầm!

...

Bộ xương người khổng lồ màu vàng chạy như động đất, thân thể cao hàng trăm mét, trọng phủ nặng không biết bao nhiêu vạn cân đập xuống.

Tình báo Bách Lục của Động Khư Doanh có ghi chép về nó.

Chiến lực còn mạnh hơn Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, là cường giả Thệ Linh cùng cấp bậc với Ngọc Thi Hầu.

Lý Duy Nhất lập tức lách mình tránh né, xuất hiện ở ngoài xa mấy chục trượng, trong lúc bắt lấy bóng dáng của Tĩnh Trinh và dự đoán một đòn tiếp theo của xương khô màu vàng, phía sau hắn lại truyền đến tiếng gió.

Hoàng Phủ Tung cầm thương lao tới, pháp khí và Trường Sinh kinh văn đều bao trùm lên người hắn, tiếp đó, đâm một thương trên không trung.

Thương đâm ra làm không khí nổ tung.

Tốc độ và lực lượng đều mạnh mẽ vô song.

Đây chính là chiến uy đạt tới tam trọng đỉnh phong của người có thiên tư cao nhất trong Thập Nhị Thái Âm Sứ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters