Sát cơ tứ phía (1)

Đương nhiên, trong mắt Lý Duy Nhất, Hoàng Phủ Tung và Lạc Âm Cơ vẫn có khoảng cách, chỉ có thể coi là người thứ hai trong Thái Âm Sứ.

Tiếng ve kêu từng trận, thân hình Lý Duy Nhất như ảo ảnh tránh đi một thương này, lật tay chém lùi Hoàng Phủ Tung bằng một kiếm.

Túi Càn Khôn mở ra, hắn thả bốn cỗ Khôi lỗi Chiến Thi Siêu Nhiên đào được từ khu Vạn Táng ra, đứng riêng ở bốn phương vị.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn thu hồi Vạn Vật Trượng Mâu đang bay lượn giữa không trung.

Hắn giơ mâu qua đầu, dẫn ánh trăng của Tuế Nguyệt, kết thành chiến trận hợp kích.

Bốn cỗ Chiến Thi di chuyển rất nhanh, chiến trận cũng xoay tròn theo, va chạm kịch liệt vào Tĩnh Trinh đang cầm hai cây cờ, cưỡi hai tòa trận bàn xông đến.

- Bùm!

Thân thể Tĩnh Trinh mất kiểm soát bay ngược ra phía sau, hồn linh và nhục thân xuất hiện dấu hiệu tách rời.

Hắn rơi xuống đất chật vật lùi lại ba bước, pháp khí trong cơ thể chấn động không ngừng, hơi khó kiểm soát. Nhìn kỹ lại thì thấy bộ xương khổng lồ vung búa chặn Lý Duy Nhất lại, khiến hắn không thể thừa thắng xông lên.

Tiếp đó, hắn lại nhìn về phía Nam Cung.

Vừa nãy là Nam Cung nắm lấy cơ hội thi triển chú thuật, suýt chút nữa đã tách ra chân thân của hắn. Nam Cung vốn dùng thân phận Chú Sư vào Động Khư Doanh.

Hoàng Phủ Tung quát:

- Đạo Thiên Thần Ảnh!

Hoàng Phủ Tung thi triển ra đạo thuật tầng năm, kim y trên người hòa tan thành hồ nước dạng lỏng màu vàng, ở phía sau lưng hắn dâng lên một Thần Ảnh cầm thương tựa như tòa tháp cao.

- Ào ào!

Trường thương vung ra như thiên trụ vàng đổ xuống.

Ánh mắt Lý Duy Nhất bắn ra tia sáng lạnh lẽo, đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn cùng lúc, hướng về phía Tĩnh Trinh và bộ xương khô đang vây công.

Phía sau truyền đến giọng nói kinh ngạc của Tĩnh Trinh:

- Vẫn còn một món Vạn Tự Khí?

Lý Duy Nhất chợt lui về phía sau, rời khỏi bốn cỗ Chiến Thi Siêu Nhiên, đột nhiên xoay người lại.

Hắn nguy hiểm áp sát trường thương vàng trong tay Thần Ảnh kia lao lên, một kiếm đâm thẳng vào chân thân của Hoàng Phủ Tung.

- Tới hay lắm!

Hoàng Phủ Tung đứng giữa không trung, mắt hổ sáng rực, nhìn ra Lý Duy Nhất đánh ra hai món Vạn Tự Khí đã tiêu hao pháp khí nghiêm trọng, đang trong trạng thái suy yếu nhất. Vì vậy, hắn không hề né và trốn, muốn mượn cơ hội này cho đối thủ một đòn chí mạng.

Trường thương rung lên, như roi quất ngang ra.

Lý Duy Nhất không hề né tránh như trong dự liệu của hắn, ngược lại ném kiếm và mâu, rút hai tay ra, đồng thời thi triển Linh Bảo Kiếp Nã hóa giải uy lực của trường thương, mười ngón tay cùng chộp lấy.

Hoàng Phủ Tung quát:

- Muốn chết!

Hoàng Phủ Tung không tin cùng cảnh giới có người có thể tay không đỡ được trường thương Pháp khí do hắn dốc toàn lực vung ra.

Nhưng một khắc sau.

Hắn tin!

Hai tay Lý Duy Nhất nắm chặt trường thương, nhân cơ hội Hoàng Phủ Tung tránh thoát Hoàng Long Kiếm mà mình ném ra, bàn tay nhấc lên hạ xuống, vỗ vào trên thân thương.

Một chưởng này đánh cho Ly Hồn nổ tung, tạo thành những gợn sóng chấn kình.

- Ngươi...

Hai tay Hoàng Phủ Tung đau đớn đến tê rần, đợi khi hắn kịp phản ứng lại, trường thương đã tuột khỏi tay. Tiếp đó, trường thương xé gió bay về đập mạnh vào hắn.

- Phụt!

Không có chiến y bằng vàng phòng ngự, Hoàng Phủ Tung bị thân thương đánh cho nửa người bên trái lõm vào, gãy mất bảy, tám khúc xương, cơ thể bay xéo ra ngoài.

- Phập!

Không đợi Hoàng Phủ Tung rơi xuống đất, Lý Duy Nhất dùng một thương đâm xuyên qua tim hắn, ghim chặt hắn xuống mặt đất.

Vị trí trái tim, vết thương nứt toác ra bốn phía, gần như muốn xé rách nửa thân trên thành những mảnh vụn.

Hoàng Phủ Tung nằm ngửa trên mặt đất, mắt vẫn mở to đầy kinh sợ.

Chỉ trong ba chiêu đã mạnh mẽ trấn sát ngôi sao sắp dâng lên của Thái Âm Giáo, hoàn toàn không cho đám người Tĩnh Trinh có thời gian ứng cứu.

Mười ngón tay Lý Duy Nhất chảy máu, làn da trên hai cánh tay nứt nẻ. Hắn hoàn toàn không quan tâm đến đau đớn, bắt lấy Hoàng Long Kiếm và Vạn Vật Trượng Mâu đang bay về.

Tĩnh Trinh căm phẫn:

- Lý Duy Nhất, ngươi đúng là khiến ta phải lau mắt mà nhìn!

Tĩnh Trinh tức giận đến cực điểm, pháp khí trong cơ thể tuôn về phía Tử Tiêu Lôi Ấn, định thu nó lại.

Sau khi bộ xương khô ngăn lại Kim Tiêu Lôi Ấn, trong miệng phun ra Cốt Hỏa đánh trúng bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi Siêu Nhiên, hất chúng văng ra ngoài, rồi lại dùng lửa tiêu diệt khôi văn trên người chúng.

Về trí tuệ, bộ xương khô này không thua bất kỳ con người nào.

Lý Duy Nhất không sợ lửa, nghênh hướng Cốt Hỏa, sau khi thu bốn cỗ thi hài Siêu Nhiên vào trong Ác Đà Linh, hắn nhảy thẳng đến ổ bụng của bộ xương khô.

Ưu thế lớn nhất của bộ xương khô là lực lượng bá đạo. Dưới Đại Trường Sinh, không ai dám đấu cứng với nó.

Nhược điểm lớn nhất là thể hình quá lớn, không có cách nào thu nhỏ lại, một khi có người không sợ Cốt Hỏa và kinh văn hộ thể của nó, tiến vào kẽ hở xương cốt của nó thì có thể cho nó một đòn chí mạng.

Lúc trước có Hoàng Phủ Tung kềm chế, Lý Duy Nhất vẫn luôn không có cơ hội.

Tĩnh Trinh nhận ra điều này, đành phải từ bỏ việc thu lấy Tử Tiêu Lôi Ấn, đánh ra trường hà kiếm khí tấn công Lý Duy Nhất.

Ở một phía khác, Nam Cung dựa vào trận pháp hợp kích chống lại công kích của Hoắc Thiên Minh và vài vị Quỷ Hầu, hoàn toàn bị bao trùm trong tầng mây quỷ khí dày đặc.

Lý Duy Nhất thu lại hai ấn Tử và Kim, cứng rắn va chạm với Tĩnh Trinh rồi lùi lại đáp đất.

Tiếp đó, hắn xoay người lao vào trong đám mây mù quỷ khí, hét lớn một tiếng:

- Hoắc Thiên Minh, chịu chết đi!

Tĩnh Trinh la lên:

- Ngăn hắn lại!

Tĩnh Trinh và bộ xương khô bám sát ở phía sau.

Hoắc Thiên Minh mắng:

- Khốn kiếp, đừng tưởng ngươi chém được Hoàng Phủ Tung thì có thể hù dọa lão tử.

Hoắc Thiên Minh thi triển ra đạo thuật tầng năm Vân Hải Phất Phong Chưởng, mấy chục vạn Trường Sinh kinh văn và pháp khí đan chéo thành cuồng phong. Hắn đánh ra một chưởng, chặn đứng Lý Duy Nhất đang hùng hổ xông tới.

- Phụt!

Lý Duy Nhất xuất một kiếm phá tan biển mây và chưởng phong, tốc độ hơi chậm lại, nhưng vẫn lướt đi nhanh như gió.

Kiếm thứ hai chém lên người Hoắc Thiên Minh, khiến hắn bay xéo ra ngoài, máu bắn tung tóe, cánh tay bay lên giữa không trung.

Hoắc Thiên Minh rớt xuống mặt đất, chửi thầm Lý Duy Nhất ra tay quá tàn nhẫn. Nhưng hắn cũng biết, một kiếm này của Lý Duy Nhất bắt buộc phải tàn nhẫn, bấy nhiêu còn chưa đủ ác.

Bởi vì nếu có ai suy nghĩ kỹ lại lời nhắc nhở trước đó của hắn, tất nhiên sẽ gây nghi ngờ.

Hoắc Thiên Minh lén lút đánh thêm một cái vào khí hải thùy phổi của mình, phun ra một ngụm máu lớn, rên rỉ:

- Lý Duy Nhất... thật đáng sợ...

Chưởng phong của Vân Hải Phất Phong Chưởng ít nhiều cũng gây ảnh hưởng tới Tĩnh Trinh và bộ xương khô đang truy đuổi phía sau.

Chỉ thấy ở phía trước, trên người Lý Duy Nhất ngưng tụ ra linh quang áo giáp bốn màu, nhảy lên chém hai kiếm, một trái một phải. Kiếm khí xé rách bầu trời, dùng thế bá đạo đánh tan hoàn toàn quỷ khí mây mù bao phủ xung quanh Nam Cung.

Tiếng hét thảm thiết vang lên, hai vị Quỷ Hầu tam trọng bị kiếm khí của Hoàng Long Kiếm chém làm tổn thương quỷ thể, đốt cháy, bọn chúng trốn chạy về phương xa.

Lý Duy Nhất gọi:

- Đi!

Lý Duy Nhất cất bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào, nắm lấy tay Nam Cung, lập tức kích hoạt quan bào Châu Mục, ẩn vào vòng ánh sáng sương mù màu tím.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters