Không còn Hoàng Phủ Tung, nếu Hoắc Thiên Minh và hai vị Quỷ Hầu lại muốn nhờ vào chiến pháp ý niệm công kích gây ảnh hưởng đến Không Gian Độn Di của hắn thì khó như lên trời.
Tĩnh Trinh nghiến răng:
- Hắn không thoát được, đuổi theo!
Tĩnh Trinh phóng ra ý niệm, khóa chặt Lý Duy Nhất không tha, cùng bộ xương khô rượt đuổi lên phía trước.
Lần thất bại trước có thể đổ lỗi cho Mạc Đoạn Phong, vả lại còn có Tình Tảo gánh tội.
Nếu lần này lại để Lý Duy Nhất diệu võ giương oai chạy thoát, khoan nói đến việc Tĩnh Trinh có chấp nhận sự bất tài của mình hay không, bên phía Sở Ngự Thiên chắn chắn cũng sẽ tính sổ với hắn.
Tiếng gió thổi vù vù trên vách núi, mùi máu tanh nồng nặc.
Đất tan hoang, có vùng đất cháy xém vì lôi điện đánh qua, có rãnh đất bị kiếm khí chém nứt, cũng có những vết lõm dấu chân cực lớn.
Sở Ngự Thiên nương theo gió bay đến, như thể xuất hiện giữa hư không.
Hắn bước đến gần thi thể Hoàng Phủ Tung, nhìn chằm chằm cây trường thương cắm trên ngực thi thể, sắc mặt bình tĩnh nhổ nó lên. Tiếp đó, hắn đưa mắt nhìn Hoắc Thiên Minh đang bò rạp trên mặt đất như một con chó để tìm kiếm cánh tay của chính mình.
Hoắc Thiên Minh ôm lấy cánh tay, sắc mặt tái mét, thu mình ngồi ở trong một cái hố hình thành từ Pháp khí đập, do phổi bị thương, giọng hắn the thé giống như cái bễ thủng:
- Chân truyền, giết Lý Duy Nhất, phải giết hắn, nếu không... tất cả chúng ta đều sẽ phải chết ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc...
Sở Ngự Thiên lạnh nhạt nói:
- Chăm sóc vết thương cho cẩn thận, hắn còn lâu mới đạt được tới tình trạng đó.
Thân ảnh Sở Ngự Thiên đã đi xa.
Cho dù với tu vi của Hoắc Thiên Minh cũng hoàn toàn không thấy rõ hắn rời đi như thế nào, thân pháp tốc độ cực nhanh, vượt xa Lý Duy Nhất và Tĩnh Trinh.
...
Dù là kích hoạt Vạn Tự Khí hay là Không Gian Độn Di của quan bào Châu Mục cũng đều tốn nhiều pháp khí.
Trên người Lý Duy Nhất dán Thần Hành Phù, nắm chặt tay Nam Cung bay lướt đi trên vùng hoang dã vô tận.
Nam Cung nói:
- Thật ra, ở gần Xuân Thành, lực lượng hắc ám của Vong Giả U Cảnh đã bị Tuế Nguyệt thanh tẩy hết bảy, tám phần rồi. Chỉ cần không phải thời gian dài thổ nạp thì sẽ không ảnh hưởng nhiều đến thần trí và võ đạo.
Nam Cung thi triển Thổ Nạp Pháp, bắt đầu hấp thụ thiên địa pháp khí, bất chấp tất cả để phục hồi chiến lực võ đạo.
Rõ ràng nàng đã cảm nhận được mai phục khắp nơi, hiểu được quyết tâm bắt lấy nàng và giết Lý Duy Nhất của các phe thế lực, sát khí vô hình tràn ngập trong không khí.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nghe tiếng địch cầu cứu thì Tuế Nguyệt Cổ Tộc sẽ ra tay chứ?
Nam Cung nói thẳng, mang theo chút cười khổ:
- Ta không biết có người của bọn họ nghe thấy không... Lý Duy Nhất, Tuế Nguyệt Cổ Tộc không ở Xuân Thành.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy ngươi nóng lòng quay lại Xuân Thành để làm gì?
Nam Cung nhìn về phía trước, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc và lo lắng nói:
- Ở biên giới đã xảy ra chuyện lớn, ta sẽ nói cho ngươi biết. Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu từ Xuân Thành đi ra rồi, đi thôi, vòng qua phía đông.
Chỉ thấy quỷ vụ dày đặc tràn qua cung khuyết núi non, giấu đi sát cơ vô tận.
Đi về phía đông, đi vòng hai trăm dặm thì có thể tiến vào Minh Vực.
Từ đó có thể nhờ vào ảnh hưởng của Minh Linh Khí đối với ý niệm cảm nhận của võ tu để tránh né cường địch, tiện thoát thân hơn.
Lý Duy Nhất đáp:
- Không, lần này không đi hướng đông!
Lý Duy Nhất nhớ lại mỗi lần Lạc Âm Cơ đoán tư duy của hắn để đối phó, cứ có cảm giác nàng đã đứng chờ bên ngoài Minh Vực. Vì thế, hắn kéo Nam Cung xoay vòng đi sang phía tây.
- Ầm ầm!
Lôi điện ở phía trước tầm nhìn kết nối những đám mây đen và mặt đất, lát sau, tiếng sét xé toạc cả bầu trời vang lên bên tai.
Gió lốc và mưa như trút nước cuốn tới ngang dọc, ồn ào không dứt.
Đây là lần đầu tiên Lý Duy Nhất gặp mưa từ khi đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Cho dù ở trong bầu không khí nguy hiểm căng thẳng mà kẻ thù có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, trong lòng hắn vẫn nảy sinh một phần xúc động vì sự kỳ diệu của thiên nhiên hoang dã, giống như đi qua hoang mạc lâu ngày gặp được nơi náo nhiệt, ánh sáng le lói cuối đường hầm.
Lý Duy Nhất ngửa mặt đón mưa, tâm trạng thoải mái nói:
- Gió mưa lôi điện, hiện tượng thiên nhiên. Bốn mùa luân phiên, sinh cơ dồi dào. Ta cảm thấy, ít nhất là hắc ám ở lãnh thổ vạn dặm xung quanh Xuân Thành đã thực sự tiêu tan hoàn toàn, vạn vật sẽ trở nên bình thường.
Nam Cung nói:
- Cơn mưa này đến thật đúng lúc. Nhất định có thể rửa sạch khí tức của chúng ta lưu lại trong không khí, xóa bỏ vết tích trên mặt đất, kẻ thù muốn đuổi theo, độ khó sẽ tăng lên cực lớn.
Sau mấy lần Không Gian Độn Di và Địa Độn, Lý Duy Nhất hoàn toàn thoát khỏi đạo tâm ngoại tượng và cảm nhận ý niệm của kẻ địch, lập tức hủy bỏ phù quang, pháp khí, linh quang và những sức mạnh dễ làm lộ khí tức, cùng Nam Cung dựa vào đôi chân chạy qua rừng núi, băng qua lá rụng và cỏ dại.
Mùi máu trên huyết y của Nam Cung đã bị Quang Minh Tịnh Hỏa luyện hóa từ lâu, trắng tinh như mới.
Những hạt mưa không ngừng trút xuống người họ, làm ướt sũng mái tóc dài, lướt qua má, chảy xuống cổ và vạt áo.
Phát hiện có luồng pháp khí lan truyền đến, hai người lập tức chui vào lớp lá dày, phong lại khí tức và hơi ấm cơ thể, hòa làm một với môi trường xung quanh.
Bọn họ rất rõ ràng, chân thân của kẻ thù tất nhiên vẫn ở ngoài mấy chục dặm, thậm chí là cả trăm dặm, chỉ là đang tìm kiếm khắp mọi nơi.
Trong một khu vực rộng lớn như vậy, có không ít Âm Binh dị quái, phi cầm tẩu thú thuộc về Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Nơi này cách thành lũy của Xuân Thành bảy trăm dặm, sinh cơ khá mãnh liệt, có nhiều thứ có thể quấy rối sự theo dõi của kẻ thù.
Trong vòng một khắc, có vài tiếng xé gió lướt qua nơi trú ẩn của Lý Duy Nhất và Nam Cung.
Có người đáp xuống trong rừng cây, sau khi vội vàng tìm kiếm lại vội vã đuổi theo hướng Xuân Thành.
Gió mưa đan xen, cổ thụ đung đưa phát ra tiếng rít.
Nước mưa không ngừng rơi xuống cành khô lá héo, tiếng vang rõ rệt dồn dập.
Lý Duy Nhất cảm nhận nước mưa lạnh ngắt không ngừng chảy xuống làm tâm trạng càng lúc càng bình tĩnh, suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng hơn, thập tuyền trong cơ thể cùng tuôn ra, âm thầm khôi phục pháp lực.
Bên cạnh, cánh tay Nam Cung khẽ cử động, sờ soạng một hồi, đầu ngón tay chạm vào tay áo Lý Duy Nhất mới chịu dừng lại.
Nàng nhỏ giọng thì thầm:
- Dù ta ở sát bên mà vừa nãy cũng ngỡ ngươi đã lặng lẽ bỏ đi rồi, trong một thời gian ngắn, địch nhân đừng hòng tìm ra chúng ta.
Lý Duy Nhất đáp:
- Bọn họ đi Xuân Thành không tìm thấy chúng ta, nhất định sẽ vòng về tìm tiếp. Đợi một lúc nữa, chúng ta phải rời khỏi nơi đây.
Lý Duy Nhất hiểu rất rõ, địch nhân lần này nhất định sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ.
Nam Cung hạ thấp giọng, nhưng giọng điệu vẫn duyên dáng từ tính, tựa như đang thì thầm lời tâm tình bên tai:
- Chờ thêm một khắc nữa, pháp khí của ta có thể hồi phục hai, ba phần, vết thương cũng có thể nén lại được.
Sức quyến rũ khiến người ta mê muội chỉ bằng giọng nói này thực sự rất hiếm thấy.