Có thể cùng giai nhân khuynh thành giống như nàng nằm chung dưới lá rơi ở bãi tha ma giữa lúc mưa gió bão bùng, tuyệt đối là thể nghiệm mới mẻ rất khó có lại lần thứ hai trong đời.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ở biên giới rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nam Cung lo lắng không yên, giọng điệu mang theo vẻ cấp bách đáp:
- Một lượng lớn quân đội Ma Quốc đang tập kết bên ngoài khu vực Khô Vinh, còn bên trong khu vực thì đang bí mật xây dựng tế đàn.
Lý Duy Nhất kinh ngạc:
- Cái gì? Lẽ nào bọn họ muốn trực tiếp mở ra một lối đi?
Lý Duy Nhất đã biết thủ đoạn tế tự của Ma Quốc, lúc trước khi đánh Thành Lăng Tiêu, chúng đã xây dựng tế đàn bên dưới Vân Thiên Tiên Nguyên để phá phòng ngự đại trận do Thiền Hải Quan Vụ bố trí.
Thiền Hải Quan Vụ ngàn năm trước chính là Đế Niệm Sư, trận pháp do nàng bố trí trong thời kỳ đỉnh phong mà còn bị phá giải.
Nam Cung than thở:
- Tu vi của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng có mạnh đến mấy thì nguyền rủa đã trôi qua hai vạn năm rồi. Cùng với tin tức người của Tuế Nguyệt Cổ Tộc có thể băng qua khu vực Khô Vinh bị rò rỉ, các thế lực lớn tất nhiên cho rằng nguyền rủa đã giảm thấp nhiều, có ý đồ muốn thử một phen cũng là chuyện đương nhiên.
- Chỉ riêng giá trị của Minh Vực và Tuế Nguyệt cũng đủ khiến cho biết bao thế lực vì đó mà điên cuồng.
- Hai ngàn năm trước, Ma Quân Ngu Bá Tiên đã từng có ý định muốn phá vỡ nguyền rủa của khu vực Khô Vinh, xâm nhập vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Nhưng lại gặp phải sự phản phệ của nguyền rủa, giảm mạnh thọ nguyên. Hơn nữa, nghe nói hắn còn phái người bắt cóc Nhân tộc của Lăng Tiêu Sinh Cảnh quanh đó, tiến hành tế tự trong khu vực Khô Vinh, kết cục là bị Vụ Thiên Tử đuổi giết.
- Bọn người kia vẫn luôn có mưu đồ muốn nhòm ngó Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chỉ là e sợ bị nguyền rủa phản phệ!
Lý Duy Nhất trầm tư nói:
- Xem ra kế hoạch di cư quy mô lớn mà Ma Quốc đồn thổi ra, thực chất chỉ là một trò lừa bịp che mắt người đời. Tiến hành tế tự ở khu vực biên giới, mở ra nguyền rủa của khu vực Khô Vinh mới chính là mục đích thực sự.
Nam Cung tiếp lời:
- Trong mấy năm nay, Ma Quốc làm việc vô cùng quyết liệt, chân thân của Ngu Bá Tiên đã mấy trăm năm chưa từng công khai lộ diện, hắn càng dùng thủ đoạn chủ động khơi mào đấu tranh phe phái trong nội bộ triều đình. Thái Tử Ngu Đạo Chân, Ma Phi Thường Ngư Lộc, Ma Hậu Tào Hi Nguyệt, ba Ma Tướng, chín vị Ma Khanh... mỗi một người đều đại diện cho quyền lợi của một thế lực khác nhau, đấu túi bụi.
- Có tin đồn ngầm rằng, thọ nguyên của Ngu Bá Tiên đã gần hết, huyết khí suy kiệt, sắp chết đến nơi. Hắn rất lo sợ một thế lực nào đó nắm quyền độc tôn, trực tiếp hợp sức truy sát khiến hắn gặp kết cục bi thảm, chết không toàn thây.
- Cũng có giả thuyết khác là, hắn muốn thông qua những cuộc đấu tranh của các thế lực để lấy huyết thực, từ đó kéo dài tuổi thọ.
- Vụ Thiên Tử xuất hiện, nhưng đối thủ nguy hiểm nhất của hắn lại không hề hành động gì, các loại đồn đoán càng thêm rầm rộ. Lúc này, từ những diễn biến ngầm nội bộ, Ma Quốc đã công khai các phe đấu đá, có dấu hiệu loạn lớn, xảy ra bất kỳ hành động cực đoan nào cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Lý Duy Nhất chợt hiểu ra:
- Thảo nào xuất hiện một đám tội tộc và tội thần đến vậy, đày ải những người trong tộc của bọn họ đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Nếu Ma Quốc xảy ra loạn lớn, không biết sẽ có bao nhiêu Sinh Cảnh sẽ bị liên lụy. Nếu Tuế Nguyệt Cổ Tộc không ở Xuân Thành, vậy ngươi gấp gáp muốn quay về làm gì?
Nam Cung nói:
- Lý Duy Nhất, ngươi đã từng cứu ta hai lần, chỉ dựa vào phần tình nghĩa và nhân cách này của ngươi, ta tuyệt đối sẽ không giấu giếm ngươi. Đợi đến khi triệt để loại bỏ được kẻ thù, ta sẽ đưa ngươi đi gặp Tuế Nguyệt Cổ Tộc. Ngươi có thể giúp ta đến Xuân Trạch không?
Lời còn chưa dứt, bên cạnh truyền tới tiếng xào xạc, Nam Cung đã từ trong lá rụng bước ra.
Lý Duy Nhất cũng giơ tay hất tung những chiếc lá khô héo, đứng dậy hít sâu một hơi dài, nói:
- Quê hương ta có một câu châm ngôn cổ, đó là cứu người thì phải cứu đến cùng, đưa Phật thì phải đưa đến tận Tây Thiên. Ai bảo ngươi là Thiếu Dương Vệ chứ?
Một tia chớp lóe lên làm cả thiên địa trắng bệch, tiếng sấm vang vọng trên đỉnh đầu.
Nam Cung nói:
- Đa tạ.
Nam Cung nhẹ nhàng vái, bước ra khỏi rừng trước, y phục ướt sũng dán sát người, nhưng do mặc nhiều lớp, lại có thêm nhuyễn giáp nên không gợi cảm đến mức lộ liễu, vẫn giữ được dáng vẻ đoan trang linh tú vốn có.
Ánh mắt Lý Duy Nhất trở nên sâu thẳm, hắn nghĩ đến mưu đồ của Ngọc Dao Tử.
Nếu Ma Quốc quả thực có hành động quyết liệt, Tuế Nguyệt Cổ Tộc chắc chắn không thể ngăn cản được, thực sự có thể bị nàng ngư ông đắc lợi.
Vị Đại cung chủ này phải chăng đã có dự tính từ trước?
Lý Duy Nhất và Nam Cung đi tới chỗ đất cao ngoài bìa rừng, phóng tầm mắt nhìn về hướng Xuân Thành.
Cả thiên địa đều bị che giấu đi trong màn mưa dày đặc, sự u ám mờ tối che đi ánh sáng của Tuế Nguyệt. Ở gần đó, có thể nhìn thấy nhiều di tích cổ và khu Vạn Táng, cũng như các gò đất thấp, rừng núi, sông ngòi, ao hồ.
Cơn mưa xối xả đập xuống đất, tán lá, đá cuội, hồ nước, tạo nên một bản hòa tấu vang dội của muôn vàn âm thanh.
Hai người tàng hình đi dọc theo sông ngòi và khu Vạn Táng, định đến Xuân Trạch trước khi tạnh mưa.
Cùng với bức tường thành lũy của Xuân Thành ở chân trời ngày càng gần, lượng mưa cũng nhỏ lại.
Mưa phùn lất phất, khói sóng mờ mịt.
Khi đi đến gần khu Vạn Táng, Lý Duy Nhất bất ngờ dừng bước, vươn tay cản Nam Cung lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức tường đổ nát nằm bên bờ sông đối diện.
Trong đống đổ nát, cây cỏ cao ngang đầu người, dây leo mọc chằng chịt, một ngọn tháp cổ kính cao vút sừng sững ở phía bên trái.
Toàn bộ thế giới trở nên yên lặng và mờ ảo.
Trong bầu không khí quỷ dị đó, tiếng “Cạc cạc” vang lên.
Một con quái vật hình người ba mắt màu trắng xám cao sáu, bảy mét nhảy lên đỉnh tường đổ. Thân hình nó còng xuống, không có máu thịt mà chỉ có da bọc xương, toàn thân toát ra khí tức nguy hiểm.
Ba tròng mắt của nó không ngừng xoay tròn, dán chặt vào Lý Duy Nhất và Nam Cung đang trong trạng thái tàng hình, miệng phát ra tiếng cười kỳ quái.
Nam Cung truyền âm:
- Quái vật gì thế này, nó phát hiện ra chúng ta rồi sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Hắc Ám Chân Linh do Thần Thánh Hắc Ám gia tộc chăn nuôi, cực kỳ lợi hại, thông thường mạnh hơn xa kẻ chăn nuôi.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn về phía ngọn cổ tháp loang lổ bên kia sông.
Trong bóng tối ở tầng cao nhất của cổ tháp, Huyết Tam Quan đứng trong trận pháp ẩn nấp, giương cây Đế Cốt Ngọc Cung căng đến cực hạn. Chỉ chờ khoảnh khắc Lý Duy Nhất và Nam Cung phóng qua sông, hắn ít nhất có thể bắn chết một người.
Nhưng không ngờ, hai người họ vậy mà dừng lại ở bờ sông.
Thấy Lý Duy Nhất nhìn qua đây, Huyết Tam Quan biết mình đã đánh mất cơ hội đánh lén, bèn thu hồi cung tên, vung đao phá giải trận pháp ẩn nấp, cất cao giọng cười nói:
- Hèn gì ngươi có thể sống sót cho đến bây giờ, sự cảnh giác nhạy bén như thế này quả thật khiến người ta khâm phục.