Lý Duy Nhất hủy ẩn thân, thả cảm nhận ra, gọi ra Hoàng Long Kiếm:
- Ngươi kéo căng dây cung, mắt bắn ra sát ý cho ta cảm giác rất giống với hai lần trước.
Huyết Tam Quan cau lông mày rậm lại:
- Ta đã giấu hình và khí nhưng sơ suất bỏ qua ý. Tốt lắm, đa tạ chỉ điểm.
Nam Cung lấy Ngọc Trúc ra, đảo mắt nhìn khắp xung quanh.
Ở phía sau truyền tới tiếng bước chân.
Văn Nhân Thính Hải mặc nhuyễn giáp đen, bên ngoài khoác một chiếc phù y màu đỏ sậm rộng thùng thình. Hắn bước ra từ trong màn sương mù xám của khu Vạn Táng, mái tóc dài xõa dọc theo hai gò má yêu dị, khóe miệng treo một nụ cười:
- Ta cười nhạo Sở Ngự Thiên của Thái Âm Giáo vô năng, chúng Hầu của Vong Giả U Cảnh ngu muội, vì để Ma Quốc ta lấy được lợi miễn phí.
Lý Duy Nhất nói:
- Trận thách đấu giữa ta và Thám Hoa là vào nửa năm sau, tại sao ngươi đến sớm như thế? Ta chưa chuẩn bị xong.
Giọng nói của Nam Cung trong trẻo:
- Còn có bao nhiêu phục binh, gọi hết ra đây đi!
Lý Duy Nhất nói:
- Bọn chúng muốn thừa cơ đánh lén, đông người quá sẽ làm hỏng việc. Hơn nữa, chúng cũng không có quá nhiều thời gian để triệu tập người.
Nam Cung quyết đoán:
- Thế thì chẳng cần phải nói nhiều với chúng làm gì, trực tiếp đánh qua thôi.
Vừa nói ra những lời này, Nam Cung lập tức nắm chặt lấy cổ tay của Lý Duy Nhất, áp sát vào người hắn hết mức có thể.
Lý Duy Nhất hiểu ý, phóng pháp khí ra, kích hoạt quan bào Châu Mục.
Huyết Tam Quan kêu lên:
- Không ổn!
Lý Duy Nhất phát hiện dưới chân xuất hiện Trường Sinh kinh văn dày đặc. Hơn nữa, Trường Sinh kinh văn vươn lên bao bọc lấy hai người họ.
Chỉ cần hắn Không Gian Độn Di, toàn bộ Trường Sinh kinh văn chắc chắn sẽ tràn vào theo, sau đó xé rách không gian.
Huyết Tam Quan cười nhạt, đối với việc nghiên cứu về không gian, Thần Thánh Hắc Ám gia tộc của hắn nằm trong ba hạng đầu ở phía nam Doanh Châu, đương nhiên là bọn họ biết cách đối phó với Không Gian Độn Di như thế nào.
- Ào!
Văn Nhân Thính Hải kích hoạt Hắc Bạch Giới, nửa thân hình của hắn biến thành màu trắng, nửa người còn lại màu đen, khuôn mặt trở nên càng quỷ dị hơn.
Từ trong Tổ Điền, một cái hỏa lô có hình dạng giống như đầu người lao ra, phút chốc nướng màn mưa hóa thành khói, mặt đất cũng khô ráo từng tấc.
Lý Duy Nhất nói:
- Không thể dây dưa với bọn chúng, đi.
Lý Duy Nhất hiểu rõ, rất có thể đám đông người Ma Quốc đang chạy tới.
Nếu Ma Quốc có những động thái quá khích ở biên giới, như vậy, Trạng Nguyên Cổ Chân Tướng và Bảng Nhãn Khúc Dao cùng nhau đến đây bắt Nam Cung cũng chẳng phải chuyện lạ gì.
- Ầm ầm!
Lòng sông dâng cao mực nước vì mưa bão bất ngờ nổ tung, một bóng người mang khí tức vô cùng đáng sợ bay ra từ đáy sông.
Những giọt nước dày đặc đóng băng thành băng, bắn thẳng về phía hai người trên bờ.
- Cổ Chân Tướng đến rồi!
Nam Cung bị khí tức đáng sợ đến tột độ đó dọa làm tim suýt ngừng đập, không thể hô hấp.
Có thể tưởng tượng, nếu vừa rồi không nhờ sự cảnh giác của Lý Duy Nhất, khoảnh khắc hai người họ vượt sông chắc chắn sẽ phải hứng chịu đòn tấn công bất ngờ như bão tố, cơ hội sống sót sẽ vô cùng mong manh.
Lý Duy Nhất hét lớn một tiếng, sải bước tiến lên, một kiếm chém đôi màn nước rợp trời.
Bóng người bá đạo phía trên con sông trực tiếp dùng pháp khí hộ thể và Trường Sinh kinh văn đụng nát kiếm khí của Lý Duy Nhất. Chớp mắt, chân thân của hắn đã đến gần Lý Duy Nhất và Nam Cung, vung kích chém đứt đường đi của họ.
Mắt Lý Duy Nhất co rút lại, ánh mắt không chút sợ hãi, vung chưởng đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.
Trên người Nam Cung tỏa quang minh thánh hà, vung Ngọc Trúc ra, tạo thành một khung cảnh rừng trúc ánh sáng. Trong cảnh tượng ánh sáng đó, kinh văn lấp lánh.
- Bùm!
Phiên Thiên Chưởng Ấn và rừng trúc ánh sáng bị chiến kích đánh nát vụn.
Lý Duy Nhất và Nam Cung cùng bị đánh bay ngược ra ngoài, căn bản không thể chống lại sức mạnh đó, trong lòng đồng thời hiện lên một ý nghĩ:
- Không phải Cổ Chân Tướng, là Đại Trường Sinh.
Có người dám phá cảnh Đại Trường Sinh trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, đây là chuyện mà mọi người đều dự đoán được.
Dù cái giá phải trả lớn đến đâu thì cũng sẽ có người dám làm.
Nhưng sợi Trường Sinh Tỏa thứ tư không phải muốn bẻ gãy là có thể đứt được.
Theo lẽ thường mà nói, dùng thời gian mười năm ở cảnh giới tam trọng đỉnh phong để bẻ gãy Trường Sinh Tỏa đã được coi là tốc độ rất nhanh rồi.
Dù sao với thiên phú như Đường Vãn Châu, lúc ở nhị trọng đỉnh phong cũng tự nhận cần bế quan vài năm mới có thể bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ ba. Muốn bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ tư, trùng kích Đại Trường Sinh chỉ càng khó hơn.
Phần lớn cường giả tam trọng đỉnh phong, bao gồm cả Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đều là vì muốn tranh thủ thời gian đột phá đến tứ trọng trước lúc Bách Cảnh tranh đoạt.
Hai người vừa chạm đất, phía sau truyền đến uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí, giống như mặt trời chiếu rọi, khí tức hủy diệt thiên địa.
Văn Nhân Thính Hải cười dài, đánh ra hỏa lô hình đầu người trong tay:
- Lý Duy Nhất, Thẩm Vũ Lô này là ta đặc biệt mượn đến để đối kháng với Tử Tiêu Lôi Ấn của ngươi. Đủ coi trọng ngươi rồi chứ?
Thẩm Vũ là tên của một vị Cổ Thiên Tử.
Thẩm Vũ Lô là cơ duyên mà Cổ Chân Tướng tìm được khi khám phá một bí cảnh, chính vì nhìn thấy Văn Nhân Thính Hải khống chế lô này đi tới, nên vừa nãy Nam Cung gặp Đại Trường Sinh mới tưởng lầm là Cổ Chân Tướng đích thân đến.
Lý Duy Nhất và Nam Cung lao sang bên phải, tránh khỏi Thẩm Vũ Lô.
- Ầm!
Thẩm Vũ Lô nện xuống mặt đất ở vị trí hai người vừa đứng, lập tức đất sụt lún, bùn đất tan chảy, đất đá bay tung tóe.
Sóng nhiệt, kình khí, kinh văn đuổi theo hai người đang bay ra ngoài, san bằng tất cả những bức tường đổ nát và cột gãy.
- Xèo xèo!
Lôi điện màu tím tràn ra, ngăn chặn năng lượng của Thẩm Vũ Lô.
Lý Duy Nhất giơ ấn đứng ngạo nghễ, nhìn quanh chiến trường. Hắn nhìn thấy qua khóe mắt, vị Đại Trường Sinh kia mặc trọng giáp, tay cầm chiến kích, đạp sông tiến lên, đi vòng ra phía sau hắn và Nam Cung.
Huyết Tam Quan và Hắc Ám Chân Linh chắn ở bờ đối diện.
Nam Cung truyền âm:
- Đột phá vòng vây từ hướng của Huyết Tam Quan đi.
Lý Duy Nhất nói:
- Hắc Ám Chân Linh chưa chắc đã yếu hơn Văn Nhân Thính Hải và vị Đại Trường Sinh Biên Quân kia.
Nam Cung nói:
- Có lẽ ta có cách đối phó, nhưng không chắc chắn.
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Vậy trông cậy vào ngươi!
Lý Duy Nhất rất rõ ràng, không thể bị chúng bao vây chết ở đây, sau khi bùng nổ chiến đấu sẽ có một đống địch nhân bị thu hút tới.
Phải đột phá vòng vây ra ngoài với tốc độ nhanh nhất.
Lý Duy Nhất nhìn Văn Nhân Thính Hải ở đối diện, lớn tiếng hỏi:
- Thính Hải huynh, chừa cho một con đường sống được không?