Văn Nhân Thính Hải nâng Thẩm Vũ Lô trong tay, cười nói:
- Duy Nhất huynh, ngươi mở miệng sớm hơn chút thì chúng ta cần gì phải động can qua lớn như vậy? Nếu ngươi cho ta biết nơi Đại cung chủ đang trốn, ta lập tức bày tiệc, rót rượu tạ tội với ngươi.
Lý Duy Nhất nói:
- Làm sao ta biết tung tích của Đại cung chủ chứ?
Văn Nhân Thính Hải thu lại nụ cười, lạnh lùng nói:
- Vậy ta cho ngươi con đường cuối cùng, phong ấn nữ tử bên cạnh ngươi, giao cho ta. Ngươi có thể tự mình rời đi, lần sau chúng ta lại phân định sống chết.
Lý Duy Nhất hô lên:
- Được, cứ quyết định vậy đi!
Lý Duy Nhất nắm lấy cổ tay Nam Cung xoay nửa vòng, ném nàng ra như một mũi tên.
Nhưng không phải ném về phía Văn Nhân Thính Hải, mà là Huyết Tam Quan ở phía đối diện.
Lý Duy Nhất đối mặt với Văn Nhân Thính Hải, thân thể bị những sợi tơ linh quang phát ra từ trên người Nam Cung kéo lùi theo, bay lướt trên mặt sông.
Tử Tiêu Lôi Ấn trong tay hắn bùng nổ uy năng căn nguyên. Dưới đáy ấn trào ra mấy chục tia sét màu tím to bằng cổ tay, ngăn cản Văn Nhân Thính Hải truy kích.
- Ầm ầm!
Lôi điện ép Văn Nhân Thính Hải không ngừng lùi lại.
Ở một đầu khác, Huyết Tam Quan đứng đối diện con sông lớn, phía trước đống đổ nát. Trên mặt hắn nở nụ cười tàn nhẫn, dường như đã đoán trước được Lý Duy Nhất và Nam Cung sẽ đột phá vòng vây từ hướng mình đang đứng.
Hắn cầm chiến đao màu máu, lầm bầm câu gì với Hắc Ám Chân Linh đang đứng bên cạnh.
- Xèo xèo!
Ánh mắt Huyết Tam Quan khóa chặt Nam Cung, trên người tỏa lực lượng hắc ám lan tràn ra bốn phương tám hướng.
Hắc Ám Chân Linh há to miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn. Trên làn da xám trắng, con mắt thứ ba bắn ra một luồng sáng đỏ như máu, đánh về phía Lý Duy Nhất đang đưa lưng về phía họ.
- Ào!
Tổ Điền của Nam Cung mở ra, quang minhh hà thải nháy mắt chiếu rọi bóng tối, khiến mọi thứ xung quanh trở nên sáng như ban ngày.
Một tòa Quang Minh Tuyền Nhãn cực kỳ sáng rực hiện ra giữa không trung, va chạm với cột sáng màu máu.
Sức mạnh của quang minh lập tức xua tan lực lượng hắc ám do Huyết Tam Quan thả ra. Hắc Ám Chân Linh càng khó chịu tột độ, phát ra tiếng hét chói tai, không nghe theo tiếng gọi của Huyết Tam Quan mà trốn vào trong đống đổ nát ở phía sau.
Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được sự bất phàm của tòa Quang Minh Tuyền Nhãn này, e rằng nó có lai lịch phi phàm giống như Tử Mẫu Tuyền, Mệnh Tuyền, Hỏa Tuyền.
Thân thể hắn xoay tròn như một cơn lốc, liếc mắt nhìn Huyết Tam Quan ở cách đó mấy trượng, linh quang tuôn ra từ mi tâm nhanh chóng ngưng tụ thành áo giáp, Hoàng Long Kiếm trong tay phát ra từng đợt long ngâm.
Chín bí văn cổ xưa hiện lên trên thân kiếm.
Sát ý xông phá chín tầng trời, khí thế kinh hoàng tột độ.
Lý Duy Nhất hét lớn một tiếng:
- Huyết Tam Quan!
Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực của Huyết Tam Quan bị Quang Minh Tuyền Nhãn phá vỡ, Hắc Ám Chân Linh là chỗ dựa lớn nhất của Huyết Tam Quan đã trốn đi, hắn lại bị khí thế của Lý Duy Nhất trấn nhiếp, khựng lại một khoảnh khắc.
Một tiếng hét lớn làm tan biến toàn bộ ý chí chiến đấu của hắn.
Một kiếm tập trung sức mạnh toàn thân của Lý Duy Nhất chém xuống với thế khai thiên tích địa.
Kiếm này nhất định phải thần cản giết thần, mở ra một con đường sống.
Huyết Tam Quan dốc hết toàn lực vung Huyết Đao chưa được kích hoạt hoàn toàn kinh văn lên để đỡ. Hắn biết rõ chỉ cần đỡ được một, hai kiếm của Lý Duy Nhất, lực lượng công kích của Văn Nhân Thính Hải và Đại Trường Sinh Hoắc Đình Dạ chắc chắn sẽ đến, giải vây cho hắn.
- Bùm!
Hoàng Long Kiếm tiến về phía trước không gì cản nổi, chém vào lưỡi Huyết Đao, một sức mạnh dời non lấp biển chấn động xuống.
Huyết Đao gãy, Hoàng Long Kiếm chém xuống từ đỉnh đầu Huyết Tam Quan, xuyên thủng áo giáp.
- Ầm!
Trên mặt đất phía sau Huyết Tam Quan xuất hiện một đường kiếm dài, những bức tường nửa sụp đều hoàn toàn đổ.
Phía sau, Văn Nhân Thính Hải và Đại Trường Sinh Hoắc Đình Dạ, một trái một phải, tiếng gầm thét không dứt, bọn họ lần lượt đánh ra Thẩm Vũ Lô, ném ra chiến kích.
Nhưng làm sao mà kịp nữa?
Thân hình vạm vỡ như núi của Huyết Tam Quan nặng nề ngã xuống, cơ thể bị chia làm hai.
Theo lý mà nói, với tu vi của hắn, dưới cấp Đại Trường Sinh, bất cứ ai muốn lấy mạng hắn trong vòng năm chiêu đều khó hơn lên trời.
Nhưng ba chỗ dựa lớn của hắn thì phù văn giữ mạng của áo giáp đã tiêu hao hết trong lần bao vây công kích Lý Duy Nhất trước đó. Hắc Ám Chân Linh bị Quang Minh Tuyền Nhãn dọa lui, Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực bị phá vỡ.
Đối mặt với một kiếm kinh thế hãi tục của Lý Duy Nhất, hắn lại chưa chiến mà đã sợ, mất hết lý trí, phản ứng kém xa so với bình thường.
- Ầm ầm!
Thẩm Vũ Lô và chiến kích bay tới, đánh sập bờ sông, nhưng Lý Duy Nhất và Nam Cung đã độn xuống đất đi mất.
Văn Nhân Thính Hải bay đến, nhìn thi hài của Huyết Tam Quan trên mặt đất, ban đầu là vô cùng chấn động, tiếp theo là toàn thân sát khí sục sôi, gầm lên khàn giọng.
Hoắc Đình Dạ chạy đến sau một bước, cũng bị chấn động.
Khí thế, tinh thần, sát ý của một kiếm kia vừa rồi của Lý Duy Nhất, cho dù hắn vừa ở bờ đối diện cũng cảm thấy lạnh cả người, giống như Sát Thần giáng thế, có thể tưởng tượng được Huyết Tam Quan phải đối mặt với áp lực tinh thần lớn đến mức nào.
- Ào!
Hoắc Đình Dạ thu hồi chiến kích cắm sâu dưới đất lại, cầm trong tay phải, nhìn vết máu trên lưỡi kích nói:
- Mặc quan bào Châu Mục mà còn có thể dính máu, chắc chắn hắn đã bị trọng thương.
Văn Nhân Thính Hải gần như khàn giọng, khó nhọc nặn ra từng chữ từ trong cổ họng, cả người dường như sắp vặn vẹo:
- Tiếp tục đuổi theo, ta muốn hắn sống không bằng chết. Triệu tập tất cả Biên Quân và Cấm Quân, giết!
...
Lý Duy Nhất ngồi trên lưng địa sư, eo lưng đau đớn như bị thiêu đốt, không ngừng rỉ máu.
Để chém chết Huyết Tam Quan mở đường, hắn đã phải trả một cái giá cực lớn, lục phủ ngũ tạng trong người đều bị một kích kia chấn thương.
Nam Cung ngồi phía sau ôm chặt miệng vết thương của hắn, trong lòng vô cùng áy náy nói:
- Xin lỗi, ta không nên thổi địch cầu cứu, ta đáng lẽ phải biết con đường trở về Xuân Trạch tất nhiên vô cùng gian nan. Chúng ta để lộ hành tung càng sẽ thu hút các phía đến giết. Hay là, không đi nữa, không đến Xuân Trạch nữa!
Lý Duy Nhất kiên quyết:
- Ngươi đang nói linh tinh gì vậy? Bây giờ toàn bộ cao thủ của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đều hội tụ về đây, làm gì còn đường lui?
Ánh mắt Lý Duy Nhất kiên nghị, nhớ lại những lời Đường Vãn Châu từng nói, hắn lại nói:
- Đây sẽ là một cuộc tu hành trong nội tâm của chúng ta, khắc phục áp lực, chiến thắng nỗi sợ hãi, lao lên không quay đầu, giết qua, khi đến đích, tâm cảnh của chúng ta nhất định sẽ có sự lột xác mới.
Nam Cung chỉ cảm thấy giọng nói của Lý Duy Nhất đanh thép, cả người tỏa ra một khí phách hùng vĩ tựa như núi thần.