Quyết đấu với Sở Ngự Thiên (1)

Ngay vừa rồi, lúc tung ra một kiếm chém chết Huyết Tam Quan, Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng trạng thái tinh thần của mình hoàn toàn khác biệt, khí thế và khí tràng không giống bất kỳ khoảnh khắc nào trước đây.

Bây giờ đạo pháp và Trường Sinh kinh văn trong cơ thể hắn trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn, thắc mắc và phiền muộn khi bế quan tu hành trong thời kỳ Phản Hồn Tỏa cũng tan biến hết.

Khám phá võ đạo, theo đuổi chân lý của thiên địa tự nhiên, tìm kiếm những trật tự và quy luật huyền bí, bản thân nó đã tràn đầy ý nghĩa, khiến con người ta vui vẻ và không bao giờ chán. Trên con đường võ đạo này, phong cảnh càng phong phú vô hạn.

- Ào!

Độn Địa Thuật kết thúc, hai người đến dưới bức tường thành nguy nga như núi của Xuân Thành, dây leo bám đầy tường, vươn tận lên mây trắng.

Lý Duy Nhất cố nén thương thế, cùng Nam Cung bay lên, đáp xuống đầu tường thành.

Chỉ thấy một nam tử mặc áo xanh, dáng vẻ yếu ớt như thư sinh, cầm cây trường thương dài chín thước của Hoàng Phủ Tung đang ngồi trên lỗ châu mai nói:

- Bất chấp mọi giá để vội vã chạy về Xuân Thành như thế này, xem ra tất cả bí mật đều giấu ở đây rồi. Hai vị bị thương nghiêm trọng, pháp khí yếu ớt hỗn loạn, còn sức đánh một trận không?

Lý Duy Nhất chưa từng gặp Sở Ngự Thiên, nhưng nhìn thấy trường thương trong tay hắn, cùng với khí tức nguy hiểm tỏa ra từ ánh mắt sâu sắc và bình tĩnh lạ thường kia, trong đầu lập tức hiện lên cái tên chân truyền của Thái Âm Giáo.

Nam Cung từng nhìn thấy Sở Ngự Thiên từ xa.

Lúc này gần trong gang tấc, so với cảm giác mơ hồ và áp lực khí tức khi đối mặt với Đại Trường Sinh Hoắc Đình Dạ vừa rồi, nam tử yếu ớt trước mắt càng mang lại cho người ta một nỗi sợ hãi từ sâu thẳm trong tim, không thể đoán trước được khắc sau hắn sẽ biến thành bộ dạng đáng sợ cỡ nào.

Đầu tường thành tĩnh mịch như tờ, không khí dường như đông cứng lại.

Mưa đã tạnh.

Mây vẫn bay nhanh trên đỉnh đầu.

Ánh trăng do Tuế Nguyệt phát ra từ phía xa khiến nét mặt Sở Ngự Thiên khi đưa lưng về phía nó lúc sáng lúc tối, nhưng lại khiến Lý Duy Nhất và Nam Cung đối diện với ánh trăng để lộ toàn bộ những biểu cảm nhỏ nhặt và thương thế trên người cho đối phương thấy rõ.

Khoảng cách gần như vậy, đối phương ngồi chờ đối thủ mệt mỏi, chỉ cần cơ bắp của Lý Duy Nhất dùng sức, pháp khí vận chuyển, bước chân có bất kỳ dị động nào cũng sẽ bị Sở Ngự Thiên dự đoán được, sau đó đón nhận một đòn như sấm sét.

Chắc chắn Sở Ngự Thiên có nhãn lực đó, càng có thực lực đâm trường thương đến yếu hại trước khi sức mạnh của Lý Duy Nhất tích tụ đến đỉnh điểm.

Trong tình huống này, đừng hòng kịp lấy khôi lỗi Chiến Thi, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, hay Thần Kiếm Phù ra.

Sở Ngự Thiên sẽ không cho Lý Duy Nhất cơ hội tung ra át chủ bài sát thuật.

Nam Cung lặng lẽ bước lên một bước nhỏ, chắn trước Lý Duy Nhất, hiển nhiên là chuẩn bị lấy cái chết để chặn đòn đầu tiên của Sở Ngự Thiên, tranh thủ thời gian cho Lý Duy Nhất tích tụ sức mạnh và kích hoạt Vạn Tự Khí.

Trong tình trạng tinh thần căng thẳng đến cực độ này, Lý Duy Nhất cười sảng khoái:

- Sở chân truyền không muốn biết tại sao chúng ta bất chấp mọi giá chạy về Xuân Thành à?

Tiếng xé gió vang lên.

Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ đến phía dưới bức tường thành.

Bọn họ có thể cảm nhận được khí tức của Lý Duy Nhất và Nam Cung trên đầu tường thành, cũng đoán được hai người này dừng chân chắc chắn là bị kẻ địch cực kỳ khủng khiếp chặn lại.

Vị cường giả chưa biết tên kia che giấu khí tức vô hình, không thể cảm nhận được.

Sau khi liếc nhau, Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ dừng lại ở phía xa, im lặng chờ võ tu Ma Quốc đến hội hợp với bọn họ.

Sở Ngự Thiên cầm trường thương, mũi thương chạm đất mang theo mùi máu tanh nồng nặc, hai mắt vẫn luôn đánh giá Lý Duy Nhất, vô cùng tò mò về vị cao thủ trẻ tuổi nổi lên như sao chổi này.

Mấy vị Thái Âm Sứ đều bỏ mạng trong tay người này, điều này gây ra rắc rối không nhỏ cho Sở Ngự Thiên.

Nhưng hắn có thể khống chế sát ý và cơn giận trong lòng, khiến những cảm xúc tiêu cực này lúc cần thu lại thì biến mất vô hình, lúc cần phóng ra lại phát tiết điên cuồng.

Khóe miệng Sở Ngự Thiên hơi nhếch lên, nói:

- Ở trước mặt ta mà có thể bình tĩnh như vậy, còn muốn nhanh trí trốn thoát, ngươi là người đầu tiên. Nói đi, cho ngươi cơ hội kéo dài thời gian, ổn định khí tức, vận chuyển pháp khí.

Nam Cung hiểu ý, biết Lý Duy Nhất muốn xua sói nuốt hổ, vì vậy liền kể lại những gì mắt thấy tai nghe ở biên giới.

Sở Ngự Thiên từ nghi ngờ lúc đầu, dần dần trở nên nghiêm túc, sau khi nghe xong liền nhận xét:

- Một người bày mưu, một người hiến kế, không giống như bịa đặt tại chỗ. Đại quân tiến sâu vào U Cảnh, không ngờ Ma Quốc có khí phách như vậy, bất chấp bị nguyền rủa phản phệ, xem ra nhân vật phong vân một thời như Ngu Bá Tiên thực sự sắp đón nhận tuổi già khốn cùng, giãy giụa trước khi chết. Nam Cung, Quang Minh Tuyền của ngươi là được thừa kế từ Tuế Nguyệt Nữ Hoàng phải không?

Trước đó, Quang Minh Tuyền Nhãn chiếu rọi bốn phương, rõ ràng đã bị Sở Ngự Thiên thấy.

Nam Cung nói:

- Nếu ta là ngươi thì đã lập tức đến biên giới thăm dò hư thực, sau đó truyền tin tức về Viễn Cổ Nghiệp Thành hoặc Động Khư Quỷ Thành rồi. Bằng không, đợi cao thủ Ma Quốc thực sự vượt qua khu vực Khô Vinh, tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, e rằng ngươi và đại quân Thệ Linh do ngươi dẫn dắt không có một người nào thoát được.

Sở Ngự Thiên nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Ngươi nói vậy là muốn cho ta biết nguyền rủa của khu vực Khô Vinh thực sự đã yếu đi? Hơn nữa, ngươi tránh không trả lời câu hỏi của ta, chứng tỏ suy đoán của ta là sự thật. Đúng không?

Nam Cung tự cho là tài trí không thua kém, nhưng khi đối mặt với Sở Ngự Thiên lại hoàn toàn ở thế yếu, mỗi một câu dường như đều bị đối phương nắm lấy sơ hở.

Đối mặt với kẻ thù như vậy, làm sao có thể không chịu áp lực?

Lý Duy Nhất nói:

- Đoán đúng đến mấy cũng vô nghĩa. Với tu vi Trường Sinh cảnh của ngươi, nếu không đưa ra bằng chứng xác thực, những bá chủ của Vong Giả U Cảnh sẽ lấy tính mạng của mình ra để mạo hiểm sao? Chúng phái ngươi tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là muốn ngươi nắm được sự thật, chứ không phải bắt chúng đoán cùng ngươi.

Ánh mắt Sở Ngự Thiên chuyển sang Lý Duy Nhất, nói:

- Ngươi nói rất hay! Nhưng bây giờ, không phải cơ hội đang ở ngay trước mắt sao? Bên ngoài có đại quân Ma Quốc dò đường, trước mắt lại có một thiên chi kiêu nữ của Tuế Nguyệt Cổ Tộc thừa kế Quang Minh Tuyền Nhãn của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, bắt nàng lại, mọi bí mật sẽ được giải đáp.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters