Liễu Diệp đang tính toán thời gian:
- Từ lúc phát hiện khu vực Khô Vinh tiến vào chu kỳ suy yếu, cho đến hiện tại, bên ngoài có lẽ đã qua bảy tháng mười ngày. Mỗi lần chu kỳ suy yếu kéo dài khoảng một năm, lại trừ đi thời gian chúng ta cần để rời đi và đủ loại chuyện không chắc chắn, nói cách khác, nhiều nhất có thể tiếp tục ở lại tu luyện thêm ba năm.
Diêm Chỉ Nhược đeo mạng che mặt, cõng tỳ bà đứng trên nóc nhà, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện nói:
- Lấy tốc độ xây dựng tế đàn của Ma Quốc, trong vòng một tháng chắc chắn sẽ bắt đầu cố gắng vượt qua để đi vào. Một khi vượt qua thành công, người giá lâm Xuân Thành e là sẽ có Siêu Nhiên, thậm chí là Ma Quân đích thân tới. Lúc đó chúng ta còn có thể thoát được sao?
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Thường Ngọc Kiếm.
Thường Ngọc Kiếm đứng bên cạnh giá vũ khí, áo trắng không vương bụi trần, cười khổ nói:
- Đừng nhìn ta, thế lực của Thường gia trong quân đội rất mỏng manh. Nếu bị kẻ thù của Thường gia phát hiện, e là ta cũng sẽ bị xử lý.
Đường Vãn Châu mặc áo như sắt màu đen, khoác áo choàng, thân hình vừa có sự mềm mại của nữ tử, vừa có sự sắc bén hiên ngang. Nàng bây giờ phát ra khí thế và dao động pháp khí có thể áp đảo mọi người ở đây.
Nàng nói:
- Động Khư Doanh báo cho biết, xuất hiện ngoài biên giới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chính là một tăng một đạo một Huyết Sát của Ma Quốc.
Liễu Diệp hỏi:
- Chỉ ba người thôi sao?
Sắc mặt Thường Ngọc Kiếm nặng nề, giống như trên vai đột nhiên bị ba tòa núi lớn đè lên, xua tay nói:
- Hẳn là ba đội Ma Quân do ba sự tồn tại khủng bố này dẫn dắt. Lần này Ma Quốc hung hăng kéo đến, xem ra không giống với trước kia, không phải là kiểu tấn công mang tính thăm dò.
- Một tăng ý chỉ Khúc Kiều Tăng, một trong ba Ma Tướng.
- Một đạo ý chỉ Văn Nhân Diệt Đạo, một trong chín Ma Khanh.
- Một Huyết Sát thì mọi người chắc chắn đều biết, đó là Huyết Sát Tổ Sư, lão tổ của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc.
- Ở phía nam Doanh Châu, nghiên cứu về lực lượng không gian của Huyết Sát Tổ Sư dù không nằm trong ba người đứng đầu thì cũng trong năm người đứng đầu. Chỉ có số ít vài vị Võ Đạo Thiên Tử và Đế Niệm Sư là mạnh hơn hắn. Muốn phá khu vực Khô Vinh, không thể thiếu hắn được.
- Khúc Kiều Tăng là Thánh Linh Vương Niệm Sư mạnh nhất của Ma Quốc, nghiên cứu sâu về lực lượng thời gian. Nghe nói, mỗi lần vào chu kỳ suy yếu, hắn đều gom góp Tuế Nguyệt Thạch, muốn bố trí trận pháp thời gian ở Ma Tướng Phủ.
Lúc trước, trong bữa tiệc mừng thọ một giáp của Tống Ngọc Lâu, Ma Đồng từng tuyên bố ngông cuồng rằng, bất kỳ một vị Ma Tướng và Ma Khanh nào giá lâm đều có thể giết sạch Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, có thể thấy được thực lực của Ma Tướng và Ma Khanh.
Có điều, sự thật chứng minh, cho dù Ma Quốc Thái Tử đích thân ra tay cũng thảm bại mà về.
Đường Vãn Châu nói:
- Còn có một tin tức nữa, Cổ Chân Tướng đích thân tọa trấn tế đàn ở biên giới, càng có số lượng lớn binh lính Ngũ Hải cảnh và tướng sĩ Đạo Chủng cảnh bảo vệ. Phía bên kia đã thành kết cục định sẵn.
Cái tên Cổ Chân Tướng là một ngọn núi cao không thể đi vòng qua trong thế hệ trẻ.
Diêm Chỉ Nhược lẳng lặng nói, nàng sinh ra ý muốn rút lui, tán thành việc rút lui:
- Tuy nhận Xuân Tàm của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, nhưng cục diện hiện tại đã không phải chúng ta có thể đối phó.
Thư sinh Triệu Đường khẽ gật đầu:
- Ở phía Minh Linh Sơn, chúng ta đã tận lực, giúp Tuế Nguyệt Cổ Tộc kéo dài được nhiều thời gian. Liều mạng nữa chính là lấy trứng chọi đá, không tự biết lượng sức mình.
Diêm Chỉ Nhược và Triệu Đường trước khi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã có tu vi tam trọng đỉnh phong.
Tu hành mấy năm trong Minh Vực, bọn họ đã tìm thấy Bạch Hổ Tỏa, đánh sâu vào Bạch Hổ Tỏa khiến nó trở nên mỏng hơn nhiều.
Hai người bọn họ có tự tin, dưới sự trợ giúp của Xuân Tàm, sau khi ra ngoài sẽ nhanh chóng đột phá đến tứ trọng, trở thành Đại Trường Sinh, tiếp đó sẽ xếp ở vị trí rất cao trên Trường Sinh Địa Bảng. Mục đích bọn họ tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã đạt được, đi xong con đường mà võ tu khác phải tốn mười năm mới có thể đi xong.
Thanh Tử Khâm nói:
- Ta cũng tán thành rút lui, lấy tu vi của ta cũng không giúp được gì. Nhưng ta kiến nghị đợi thêm mấy tháng, ít nhất phải để Xuân Tàm trưởng thành hoàn toàn, ta sợ khi đi qua khu vực Khô Vinh, chúng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhắc đến Xuân Tàm, mọi người lập tức đạt thành nhận thức chung: đợi nó trưởng thành liền rút lui.
Vài tháng ở trong Minh Vực, bên ngoài mới qua nửa tháng, khoảng thời gian này bọn họ có thể đợi được.
Mạc Đoạn Phong thấy vô số ánh mắt đổ dồn lên người mình, khuôn mặt như tấm sắt cố nặn ra nụ cười:
- Không cần nhìn ta! Không giết Sở Ngự Thiên, đoạt lại Càn Cương Đao, ta tuyệt đối không rời khỏi đây, không còn mặt mũi nào trở về Thánh Kinh.
Đường Vãn Châu khẽ kêu một tiếng, sinh ra cảm ứng, xoay người nhìn về phía cổng lớn.
Chỉ thấy, một bóng người anh tuấn thẳng tắp đứng ngoài lưới ánh sáng của trận pháp, nàng nhẹ nhàng nói:
- Đại anh hùng của chúng ta trở về rồi!
Liễu Diệp bước nhanh qua, mở trận pháp ra.
Lý Duy Nhất đi vào lưới ánh sáng của trận pháp, nhìn mọi người tụ tập trong sân luyện võ, hơi kinh ngạc, cười nói:
- Mọi người không tu luyện sao? Đừng bảo với ta là các vị đặc biệt xuất quan để nghênh đón ta.
Đường Vãn Châu đứng dưới hiên nhà, tay cầm kiếm, chậm rãi nói:
- Phải nghênh đón chứ, ngươi bây giờ khác rồi. Giết Hoàng Phủ Tung, chém Huyết Tam Quan bằng kiếm, đánh lùi Sở Ngự Thiên, đánh bại Đại Trường Sinh, trong một trận chiến tiêu diệt mười mấy vị Thệ Linh Hầu Tước, càng đồn càng khoa trương. Võ tu trẻ tuổi của Độ Ách Quan và Đạo Cung nâng ngươi lên độ cao sánh ngang với Cổ Chân Tướng, Thần Tịch.
Lý Duy Nhất liếc nhìn ánh mắt của mọi người, có người mỉm cười, có người kính sợ, vội nói:
- Thánh Ti đừng tâng bốc ta quá! Sự thật thế nào thì Mạc huynh rõ nhất.
Mạc Đoạn Phong nghiêm mặt, nghiêm túc nói:
- Sự thật là, ngươi quả thật đã đạt đến cấp độ võ tu hàng đầu trong vòng trăm tuổi. Mượn Xuân Tàm đuổi theo một đoạn nữa, Trường Sinh Địa Bảng công bố vào năm sau, ngươi nhất định sẽ lọt vào mười hàng đầu, thậm chí là có hy vọng vào năm hàng đầu. Ngươi và Đường Vãn Châu vẫn chịu thiệt ở chỗ tuổi quá nhỏ, khoảng cách với những cao thủ đỉnh phong sống tám, chín mươi tuổi không phải trong thời gian ngắn là có thể đuổi kịp.
Điều Mạc Đoạn Phong muốn nói là những chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử tam trọng đỉnh phong thoạt nhìn giậm chân tại chỗ suốt mấy năm qua, sự thực là luôn tiến bộ giống như Triệu Đường, Diêm Chi Nhược, họ không ngừng bẻ gãy Bạch Hổ Tỏa.
Chờ họ bẻ được khóa thì Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu sẽ phải đuổi theo một đoạn dài.
Diêm Chỉ Nhược có giọng nói mềm mại, cười hỏi:
- Nam Cung nhà ngươi đâu? Sao không cùng nhau trở về?
Lý Duy Nhất liếc nhìn Đường Vãn Châu hơi ngửa cằm lên nhìn về phía Tuế Nguyệt, vội nói:
- Trò đùa này không vui.
Diêm Chỉ Nhược nói:
- Tỷ tỷ tuyệt đối không nói đùa, nam tử nào có thể hộ tống ta đi một đoạn đường sinh tử như vậy, ta nhất định sẽ moi tim gan ra đi theo hắn suốt đời.
Lý Duy Nhất không dám để nàng nói tiếp, bèn chuyển chủ đề:
- Ta có một vài tình hình mới nhất, muốn nói chuyện với các vị một chút.
Ngay sau đó, hắn kể lại một phần sự tình của Tuế Nguyệt Cổ Tộc ra.
Nghe xong, mọi người đều chấn kinh, hồi lâu khó có thể thốt nên lời.
Liễu Diệp hỏi:
- Tình thế đã nghiêm trọng đến nước này? Nếu quân đội Vong Giả U Cảnh và Ma Quốc tấn công Thánh Đường Sinh Cảnh sẽ phải chết bao nhiêu người? Ma Quốc đặt tuyên ngôn Bách Cảnh sùng sống chết ở chỗ nào?
Mạc Đoạn Phong nói:
- Xem ra lời đồn là sự thật, hơn phân nửa là thọ nguyên của Ngu Bá Tiên thực sự sắp hết.
Đường Vãn Châu hỏi:
- Ngươi muốn giúp Tuế Nguyệt Cổ Tộc kéo dài thêm một tháng?
Không đợi Lý Duy Nhất mở miệng, Mạc Đoạn Phong nói trước:
- Đây không phải giúp Tuế Nguyệt Cổ Tộc, mà là đang giúp những Nhân tộc vô tội ở Thánh Đường Sinh Cảnh kia. Bọn họ cần thời gian để rút lui, cũng cần thời gian để bố trí phòng ngự. Đúng không, Lý Duy Nhất?