Lý Duy Nhất nhìn chăm chú Mạc Đoạn Phong, cười nói:
- Mạc huynh nghĩ ta quá vĩ đại rồi, thật ra ta có nhiều lòng ích kỷ.
Chuyện của Đại cung chủ tạm thời không thể nói cho bọn họ.
Tinh dược ngàn năm lấy được từ chỗ Nam Cung Ngạo cũng phải giấu giếm.
- Không sao, chỉ cần có thể cứu được nhiều người, ta giúp ngươi. Ai cũng không phải là Thánh Nhân, ai mà không lòng ích kỷ? Nếu ta không làm ra chút thành tích trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lúc về Thánh Kinh sẽ khó mà ngẩng đầu lên làm người, không thể thẳng lưng được.
Mạc Đoạn Phong nâng Huyết Trì Ngân Hải lên, lại nói:
- Nhưng ta cần mượn thanh đao này thêm một khoảng thời gian.
- Ngươi cứ mượn đi.
Lý Duy Nhất có thêm nhận thức mới về Mạc Đoạn Phong, tuy người này có tính cách cuồng ngạo, nhưng trước những chuyện phải trái thị phi thì giống như một thanh đao chém ra, tuyệt đối không quanh co mềm yếu, luôn dũng mãnh tiến thẳng.
Khó trách Thánh Thiên Tử đánh giá hắn là một thanh đao tốt.
- Muốn kéo dài thời gian một tháng, bắt buộc phải phá hủy tế đàn do Ma Quốc xây dựng ở biên giới, nhưng đây lại là một chuyện khó như lên trời.
Ngay sau đó, Đường Vãn Châu kể ra tình hình ở biên giới.
- Cổ Chân Tướng ư?
Kẻ thù này là người mà Lý Duy Nhất chưa bao giờ cho vào dự liệu. Có điều, nếu Cổ Chân Tướng chắn phía trước, cho dù hắn thật sự là một ngọn thần sơn, cũng phải chém đứt nó.
Lý Duy Nhất do dự mãi, nhìn về phía Đường Vãn Châu hỏi:
- Thánh Ti có nguyện ý giúp ta một tay không?
- Được.
Đường Vãn Châu không chút do dự đồng ý, nhưng lập tức lại nói:
- Ngươi tất nhiên đã lấy được không ít lợi ích từ chỗ Tuế Nguyệt Cổ Tộc! Cho nên muốn ta giúp ngươi thì ngươi phải đồng ý với ta một điều kiện.
Lấy giao tình của hai người bọn họ, cho dù phía trước là núi đao biển lửa, là con đường thập tử nhất sinh, Đường Vãn Châu cũng tuyệt đối không thể nào từ chối.
Bởi vì hắn đã mở miệng.
Ngược lại, hắn cũng vậy.
Hơn nữa, Đường Vãn Châu có tính cách hào sảng, tuyệt đối sẽ không tính toán chi li.
Do đó, Lý Duy Nhất lập tức cảnh giác, biết cái gọi là điều kiện của Đường Vãn Châu chắc chắn có âm mưu gì đó, bèn hỏi:
- Điều kiện này là gì?
Đường Vãn Châu nói:
- Ta vẫn chưa nghĩ xong, ngươi cứ đồng ý trước đi. Tóm lại, sẽ không lấy mạng của ngươi, cũng sẽ không lấy bảo vật của ngươi.
Lý Duy Nhất nhìn bộ dạng túc trí đa mưu của nàng, luôn cảm thấy không ổn, nhưng lúc này cũng chỉ có thể đồng ý trước, lập tức nói:
- Trước khi đến biên giới phá hủy tế đàn, chúng ta phải đánh một đòn nặng vào đội quân Thệ Linh trong Xuân Thành trước. Kế hoạch của ta là giết Sở Ngự Thiên trước.
Giết Sở Ngự Thiên, Thái Âm Giáo và quân đội Thệ Linh sẽ như rắn mất đầu, khi đánh trả sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nghe thấy lời này, hai mắt Mạc Đoạn Phong sáng rực:
- Từ lúc ở Động Khư Doanh đến khi tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta luôn chờ những lời này của các ngươi. Ai trong các ngươi có thể hiểu được sự kích động trong lòng ta lúc này không?
- Lúc đó khác, bây giờ khác. Công thủ đã thay đổi rồi!
Lý Duy Nhất tiếp tục nói:
- Chúng ta ở trong tối, kẻ thù ở ngoài sáng. Chúng ta hoàn toàn có thể chuyên môn vạch ra một bộ chiến lược nhắm vào Sở Ngự Thiên, tiêu diệt kẻ thù trong một trận chiến. Mạc huynh, ngươi hiểu Sở Ngự Thiên nhất, ngươi phải nói hết tất cả bài tẩy, tính cách, nhược điểm của hắn cho chúng ta biết.
Mạc Đoạn Phong nói:
- Chuyện này là đương nhiên! Chỉ cần có thể dụ hắn ra khỏi Xuân Thành, hợp sức ba người chúng ta lại, hắn đừng hòng thoát khỏi cái chết.
- Nay quân đội Thệ Linh vào thành, thanh thế to lớn, Độ Ách Quan, Đạo Cung, Yêu tộc đều bị dọa chạy, Sở Ngự Thiên tuyệt đối không đoán được chúng ta không những không bỏ trốn, ngược lại còn dám bố cục giết hắn.
Đường Vãn Châu hỏi:
- Làm sao để dụ hắn ra khỏi thành đây? Ra tay trong Xuân Thành, người chết nhất định là chúng ta.
Mạc Đoạn Phong nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Người có thể dụ hắn hiện thân chỉ có ngươi và Nam Cung. Nam Cung là người hắn nhất định phải bắt giữ, còn ngươi là người hắn phải giết.
- Đây chính là lời ta muốn nói! Hơn nữa, trước đó còn phải làm cho hắn tức giận thêm.
Ba người liền truyền âm bí mật bàn bạc.
Sau khi bàn bạc kết thúc, Lý Duy Nhất đi về phía Thanh Tử Khâm, xin nàng cho mượn mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi và hai cây môn trụ trận pháp. Ngay sau đó, hắn tiến vào Không Gian Huyết Nê, bắt đầu chuẩn bị.
Sở Ngự Thiên không phải là hạng người bình thường, trong Thệ Linh Hầu Tước cũng có cường giả nhiều như mây, hắn nhất định phải chuẩn bị đầy đủ.
Thi thể của Tần Uyên lão tổ của Lôi Tiêu Tông được đặt ở dưới Phượng Huyết Thụ, lỗ thủng ở vị trí trái tim nhìn thấy mà giật mình.
Lý Duy Nhất cân nhắc mãi, vẫn quyết định thử một chút. Hắn cúi gập người vái ba lần, mới bắt đầu khắc khôi văn lên thi thể.
Sở dĩ vái ba cái là vì hắn đã tu tập Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, gián tiếp nhận truyền đạo.
- Vù!
Sau khi khắc chữ “Lâm” cuối cùng ở mi tâm của thi thể Tần Uyên, linh quang trong cơ thể Lý Duy Nhất cuồn cuộn tràn ra, hắn lớn tiếng quát:
- Khởi!
Tần Uyên từ từ đứng lên, một luồng uy thế bức người theo đó bạo phát ra.
Một khắc sau, nó lại ngã xuống.
Bởi vì...
Linh quang đã cạn kiệt!
Tinh thần Lý Duy Nhất mệt mỏi, trợn tròn mắt sững sờ đứng tại chỗ, bất giác chạm vào mi tâm nói:
- Lấy tu vi Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng của ta, vậy mà chỉ có thể làm nó đứng lên trong nháy mắt. Tần Uyên lão tổ lúc còn sống ít nhất cũng là Trữ Thiên Tử, chắc chắn trong thân thể còn sót lại không ít lực lượng.
- Đợi đến khi tu vi niệm lực đạt tới tam trọng, tứ trọng rồi hẵng thử lại vậy!
Kể từ khi tu vi niệm lực của Lý Duy Nhất đột phá đến nhị trọng, hắn gần như đặt toàn bộ trọng tâm vào trên võ đạo. Hiện giờ, tinh thần niệm lực ở mi tâm chỉ có hai mươi hai viên.
Buộc phải tu luyện đến hai mươi chín viên mới xem như là đỉnh phong của Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng.
Trầm tư giây lát, Lý Duy Nhất khoanh chân ngồi cạnh Tần Uyên lão tổ, pháp khí trong cơ thể vận chuyển, một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận hiện ra quanh người.
Bàn tay hắn vươn về phía bên trên Tổ Điền của thi thể.
Theo một vòng xoáy lôi vân nho nhỏ ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, trong Tổ Điền của Tần Uyên có từng tia lôi điện tỏa ra ngoài, thông qua Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay Lý Duy Nhất để vận chuyển đến toàn thân.
Hấp thu lôi điện trong cơ thể Tần Uyên là nguyên nhân căn bản giúp Lý Duy Nhất có thể nhanh chóng tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đến tầng bốn tiểu thành trong vòng mấy tháng.
Hơn nữa, hắn hấp thu là lôi vân điện vụ ở mép Tổ Điền, chứ không phải lôi điện trong Lôi Trì ngay giữa Tổ Điền.
...
Trong Minh Vực, ba tháng sau.
Xuân Trạch.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào hai vị Thi Hầu đang trốn chạy thật nhanh cách mấy dặm. Hắn nâng hai tay lên, mây đen lôi điện tích tụ trên đỉnh đầu, một trăm lẻ tám tia sét vờn quanh thân thể.
Ngón tay cách không điểm một cái.
- Xoẹt!
Hai tia sét sáng rực vạch phá hư không, giống như hai thanh thần kiếm có quỹ đạo biến hóa khó lường, trong hai Thi Hầu ở phía xa, một vị bị chém đầu, một vị bị đâm xuyên ngực.
Lực lượng của lôi điện xé nát hồn linh và ý thức trong thi thể.
Lý Duy Nhất dùng Không Gian Độn Di chạy tới, kiểm tra khí tức, xác định đã chết hẳn. Hắn không lãng phí thời gian lấy đồ trên xác chết, mà trực tiếp thu toàn bộ vào Túi Càn Khôn.
Trong ba tháng gần đây, vì để chọc giận Sở Ngự Thiên, đây là vụ huyết án thứ bảy mà hắn tạo ra.
Các tu giả Trường Sinh cảnh đấu pháp, muốn chém giết đối thủ ở khoảng cách xa không phải là chuyện dễ dàng. Kẻ thù có đủ thời gian phản ứng, lực lượng công kích cũng sẽ yếu đi theo cự ly xa gần.