Sau khi tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đến tầng bốn đại thành, hiện tại Lý Duy Nhất chém giết tu giả Trường Sinh cảnh ở khoảng cách xa đã dễ như trở bàn tay.
- Gào!
Tiếng hú của Ngọc Thi Hầu làm chấn động hồ nước bên cạnh Lý Duy Nhất, khiến mặt nước gợn sóng từng đợt.
Sở Ngự Thiên lên tiếng, giọng điệu dường như đang cười, thực chất lại chứa đầy hàn ý:
- Duy Nhất huynh, lần này ngươi còn muốn trốn sao?
Lý Duy Nhất cố ý cười lớn nói:
- Sở huynh, có Xuân Trạch làm rào chắn thiên nhiên, cho dù trong tay ngươi nắm giữ quân đội Thệ Linh thì có thể làm gì ta? Xin hãy bảo quản tốt cái đầu trên cổ, đợi ta bước vào tam trọng đỉnh phong nhất định sẽ đến lấy. Cáo từ!
Xoay người bay đi, hắn biến mất ở chỗ sâu trong Xuân Trạch.
Ngọc Thi Hầu và một đám cường giả trong Thệ Linh Hầu Tước đuổi tới chậm một bước, toàn bộ tức giận gào thét mắng chửi.
Sở Ngự Thiên biết chắc chắn chỉ là công dã tràng, nên không đuổi theo. Hắn ẩn núp dưới một cổ thụ ở mép Xuân Trạch, nhíu mày. Tâm cảnh của hắn có tốt đến đâu nhưng bị khiêu khích hết lần này đến lần khác cũng sinh ra ngọn lửa phẫn nộ.
Người đứng sau hắn chính là Hoắc Thiên Minh và Hoàng Hôn.
Hoắc Thiên Minh sắp nghiến nát cả hàm răng:
- Chân truyền, cứ tiếp tục như vậy không phải là cách. Chỉ một mình Lý Duy Nhất giết bao nhiêu Hầu Tước và Thái Âm Sứ rồi? Không giết hắn, không nói đến khó mà ăn nói trước mặt những Quỷ Vương trong Vong Giả U Cảnh, lúc trở về Thái Âm Giới cũng nhất định sẽ bị trách phạt.
Hoàng Hôn nói:
- Phải nghĩ cách dụ hắn ra ngoài.
Sở Ngự Thiên nói:
- Hắn càng sát lục như vậy, càng nói lên sự thật là trong Xuân Trạch ẩn chứa bí mật lớn.
Tĩnh Trinh xuất hiện như bóng ma bên cạnh Sở Ngự Thiên, vái một cái rồi bẩm báo:
- Không sai, chỉ cần tế tự của Ma Quốc ở biên giới bắt đầu, ta không tin hắn còn dám ở lại Xuân Trạch. Ta đã theo dõi suốt một đường, có thể khẳng định, những người còn lại của Thiếu Dương Ti đã rút khỏi Xuân Thành, bao gồm cả Đường Vãn Châu.
Sở Ngự Thiên hỏi:
- Chúng đã rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chưa?
Tĩnh Trinh trả lời:
- Có lẽ rời khỏi rồi, lấy thế cục hiện tại, bọn họ có ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Chẳng lẽ muốn liều mạng vì Tuế Nguyệt Cổ Tộc sao?
Sở Ngự Thiên hỏi:
- Ngươi không thể xác định?
Tĩnh Trinh nói:
- Bị Đường Vãn Châu phát hiện giữa đường! Tuy tu vi của nữ tử này là tam trọng trung kỳ, nhưng chiến lực tương đương đáng sợ.
Sở Ngự Thiên rơi vào trầm tư.
Hoàng Hôn hỏi:
- Bọn họ cứ như vậy mà rời đi bỏ lại Lý Duy Nhất và Nam Cung? Sao ta cứ có cảm giác không đúng.
Hoắc Thiên Minh mắng lớn:
- Điều này vừa vặn nói lên, Tuế Nguyệt Cổ Tộc thật sự có thể tự do ra vào khu vực Khô Vinh. Khốn kiếp, đám Siêu Nhiên Thệ Linh của Vong Giả U Cảnh bên phía Động Khư Quỷ Thành này đúng là nhát cáy. Chúng ta đã tìm được nhiều manh mối như vậy, bọn chúng còn do dự mãi, cứ đòi có chứng cứ xác thực. Đánh một tòa Thánh Đường Sinh Cảnh thì có gì mà phải do dự chứ?
Sở Ngự Thiên bị hắn làm cho bực mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua.
Hoắc Thiên Minh lập tức ngậm miệng, cúi đầu xuống.
Sở Ngự Thiên nói:
- Cứ đợi đã, đợi Ma Quốc tế tự, ta không tin người của Tuế Nguyệt Cổ Tộc thật sự có thể ngồi yên được.
Trong Minh Vực, một tháng sau.
Tin tức Nam Cung rời Xuân Thành được đưa đến tay Sở Ngự Thiên.
Hoàng Hôn vô cùng kích động bẩm báo:
- Là Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu phát hiện ra nàng ở trong trạng thái tàng hình, phương hướng đi tới là biên giới có tế đàn Ma Quốc. Tĩnh Trinh đã dẫn người đuổi theo, lần này, nàng tuyệt đối không thoát được.
Khoảng thời gian này bị Lý Duy Nhất và Nam Cung mượn ưu thế địa lý đè đầu đánh, mọi người đều phải nén giận.
Sở Ngự Thiên hỏi:
- Lý Duy Nhất thì sao?
Hoàng Hôn nói:
- Không phát hiện hắn đi cùng.
Sở Ngự Thiên khẽ lắc đầu:
- Chắc chắn Lý Duy Nhất cũng đã ra khỏi thành! Hơn nữa, hắn ra khỏi thành với Nam Cung, rất có thể đang đi theo phía sau Tĩnh Trinh và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu. Một người đi trước, một người áp trận.
Hoàng Hôn hỏi:
- Vậy chẳng phải là rất nguy hiểm cho đám người Tĩnh Trinh sao?
Sở Ngự Thiên nói:
- Đừng nóng vội, một khi gấp gáp thì sẽ mắc sai lầm. Ngươi đi báo tin cho Văn Nhân Thính Hải, ngoài ra hãy thông báo cho Bạch Dạ Thanh Liên. Lần này, tuyệt đối không được có sai sót.
Sau khi ra thành, Nam Cung đi với tốc độ nhanh nhất, cố gắng kéo giãn khoảng cách với Xuân Thành hết mức có thể.
Tĩnh Trinh và Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu không thể tiếp tục ẩn núp nữa, liếc nhau một cái. Một người sử dụng phù lục, một người cưỡi quỷ vân, chia ra một trái một phải truy kích.
- Ầm ầm ầm!
Tĩnh Trinh thi triển ra đế thuật Địa Thế Kiếm. Nhất thời, khí đại địa và nham thạch ngưng tụ thành từng thanh phi kiếm bay ra từ lòng đất.
Nam Cung không giảm tốc độ, dùng Quang Minh Tuyền Nhãn hộ thể, tay vung Ngọc Trúc đánh nát toàn bộ phi kiếm thành đá vụn.
Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đứng trong quỷ vân bay nhanh cách mặt đất mười trượng, hai tay dang rộng, Pháp khí lơ lửng giữa hai móng vuốt, phun ra một ngụm pháp khí âm hàn trong miệng:
- Lần này thì ngươi đừng hòng trốn đi!
Bề mặt của Kim Cương Xử nổi lên rậm rạp Phật văn, sau đó giống như một dải ánh sáng vàng bay thẳng đến chỗ Nam Cung ở phía trước.
Bốn cái tai của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đồng thời cử động, ánh mắt biến đổi lớn, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Chỉ thấy, một chùm ánh sáng sương mù màu tím hiện ra trên đỉnh đầu.
- Không ổn... trúng kế rồi...
Lý Duy Nhất nhấc chân bước ra khỏi sương mù màu tím, Hoàng Long Kiếm phát ra tiếng long ngâm điếc tai, từ trên xuống dưới vạch ra một thác kiếm rực rỡ phá vỡ kinh văn hộ thể của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, chém đứt một cánh tay của nó.
Không đợi Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu thét lên thảm thiết, kiếm thứ hai của Lý Duy Nhất đã như tia chớp đâm vào miệng nó, tiếp đó, thế kiếm di chuyển xuống dưới, quỷ thể nổ tung.
Lượng lớn Nghiệp Hỏa màu lam lục tràn ra, rải khắp đồng hoang.
Nghiệp Hỏa bình thường chỉ có màu lục.
Nghiệp Hỏa màu lam lục có uy lực càng cường đại hơn, chỉ có cường giả như Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu mới có thể tu luyện ra. Lý Duy Nhất đã sớm muốn chém nó để đoạt lấy và hấp thu, đủ cho hắn tu luyện tầng năm của Lục Như Phần Nghiệp Thuật đến tiểu thành.
Lý Duy Nhất lấy ra hồ lô màu đỏ thẫm, thu lấy Nghiệp Hỏa màu lam lục trên đồng hoang và Quỷ Đan của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu.
Hồn vụ mà Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu nổ phát tán ra, nếu đã dính phải kiếm khí của Hoàng Long Kiếm, không thể ngưng tụ lại được nữa. Trong ngọn lửa, quỷ vụ phát ra từng tiếng kêu thảm thiết, tiếp đó hoàn toàn tan biến.
Cách đó hai dặm, Tĩnh Trinh đang đi nhanh đuổi theo Nam Cung thì sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.
Lấy tu vi chiến lực của Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, vậy mà lại bị chém giết chỉ bằng hai kiếm. Tuy rằng Lý Duy Nhất thừa dịp khe hở suy yếu lúc nó đánh ra Kim Cương Xử để đánh lén mới thành công, nhưng chuyện này cũng quá kinh người. So với cuộc truy đuổi ngàn dặm lần trước, tu vi của Lý Duy Nhất lại tăng lên rõ rệt.
Kim Cương Xử không còn pháp khí khống chế bị Nam Cung dễ dàng né tránh.
Ầm một tiếng, nó đập xuống đất, cày ra một rãnh sâu mấy chục trượng. Cuối rãnh sâu ba trượng, lớp đất đùn lên thành một gò nhỏ.
Hai mắt Nam Cung nhìn chằm chằm vào Tĩnh Trinh, ngón tay trái ngoắc một cái, một sợi tơ ánh sáng bay ngược ra sau, quấn lấy Kim Cương Xử.
Hai chân nàng bước ra hình vòng cung mạnh mẽ, bay vút qua, dưới chân là một con đường ánh sáng rực lửa:
- Tĩnh Trinh, hôm nay thanh toán hết thù mới hận cũ, đền mạng Tiểu Lộc đi.
Tiểu Lộc là tọa kỵ của nàng, làm bạn bên cạnh nàng từ nhỏ.