Bàn chân Tĩnh Trinh đạp tới trước đè chặt xuống đất, dừng lại từ trạng thái truy kích siêu nhanh. Một khắc sau, hai luồng ý niệm cường đại khóa chặt trên người hắn, lần đầu tiên hắn rơi vào khốn cảnh nguy hiểm địch nhiều ta ít.
Trước kia đều là hắn chiếm ưu thế tuyệt đối, vây giết hai người trước mắt.
Không chút do dự, Tĩnh Trinh thi triển ra độn thuật, dẫn khí đại địa bao phủ toàn thân.
Khí đại địa ngưng tụ thành một thanh cự kiếm lao xuống lòng đất, biến mất không thấy.
Tĩnh Trinh dùng đạo thuật Địa Độn quay về Xuân Thành.
Đương nhiên Tĩnh Trinh biết, chỉ cần giữ chân Lý Duy Nhất và Nam Cung một lát, Sở Ngự Thiên sẽ dẫn người chạy tới, hai người này chết chắc.
Nhưng quá nguy hiểm!
Thoát khỏi tay Lý Duy Nhất và Nam Cung, lại là một chuyện chắc ăn.
Hai chân Lý Duy Nhất có tia chớp lưu động, chạy như bay, tiếp đó lao xuống lòng đất:
- Địa Sư Hành!
Đất giống như hóa thành thể lỏng, nuốt chửng cơ thể Lý Duy Nhất.
Dưới lòng đất, hắn cưỡi địa sư oai hùng chạy nhanh, ý niệm cảm nhận có thể phác họa ra Tĩnh Trinh đang Địa Độn ở phía trước. Lý Duy Nhất luôn bám theo khí đại địa. Lý Duy Nhất đánh từng luồng tia chớp lên mặt đất, báo cho Nam Cung biết vị trí.
Chỗ huyền diệu nhất của Địa Độn nằm ở chỗ, chỉ cần lớp đất sâu mười trượng là có thể ngăn cản ý niệm cảm nhận từ tu giả dưới Đại Trường Sinh. Mặc dù trong bùn đất sẽ để lại dấu vết, nhưng độ khó để truy tìm là rất lớn, khá dễ thoát thân chạy trốn.
Bạch Xuyên tu luyện Địa Thế Kiếm chính là đế thuật, có thể điều khiển khí đại địa.
Độn thuật mà Tĩnh Trinh đang thi triển lúc này chính là đạo thuật Địa Độn nằm trong đế thuật.
Đáng tiếc, hắn không phải Bạch Xuyên, không cách nào nắm giữ hoàn hảo, địa sư ở sau lưng càng đuổi càng gần.
Tay phải Tĩnh Trinh bấm ra kiếm chỉ, dẫn dắt khí đại địa và pháp khí ngưng tụ thành mấy chục kiếm khí hình kiếm. Đại địa kiếm khí xuyên thấu qua lớp đất bùn, phát ra tiếng phá đá xuyên đất xoẹt xoẹt bay về phía Lý Duy Nhất ở phía sau.
Lý Duy Nhất điểm một ngón tay, thi triển Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm.
Từng luồng lôi điện màu trắng lan tràn trong lớp đất bùn dưới lòng đất, ngưng tụ thành kiếm quang lôi điện phá vỡ đại địa kiếm khí bay tới trước mặt.
- Ầm ầm ầm!
Kim Cương Xử từ trên trời giáng xuống, giống như một cây cột lao thẳng xuống lòng đất, chắn trước mặt Tĩnh Trinh, ép hắn phải thoát khỏi Địa Độn.
Trên mặt đất, Nam Cung dùng sợi tơ ánh sáng dẫn dắt Kim Cương Xử, chân thân vẫn ở ngoài một dặm.
- Gào!
Lý Duy Nhất bám sát phía sau Tĩnh Trinh, cưỡi địa sư phá đất chui lên, nhảy vọt lên giữa không trung cao vài trượng.
Kiếm dứt khoát hạ xuống, chém ra một luồng kiếm quang hình bán nguyệt, không cho Tĩnh Trinh cơ hội thi triển độn thuật lần nữa.
Trong Tổ Điền của Tĩnh Trinh bay ra hai thanh chiến kiếm cấp Thiên Tự Khí vốn đặt trong Túi Càn Khôn của Bạch Xuyên, hai tay cầm một chiều thuận, một theo chiều ngược lại.
Kiếm ngược đỡ đòn, kiếm thuận chém ra.
- Bùm!
Hai kiếm cùng xuất ra, chặn lại kiếm quang của Hoàng Long Kiếm, thân hình hắn bị chấn động mạnh đẩy lùi ra sau. Trong không khí toàn là tàn ảnh kiếm khí rít gào bay lượn.
Về mặt sức mạnh thì Tĩnh Trinh đã không còn chiếm bất kỳ ưu thế nào nữa.
- Lý Duy Nhất, ngươi có biết một đám cao thủ như Sở Ngự Thiên và Thệ Linh Hầu Tước đang trên đường chạy tới không? Hai người các ngươi mau đi đi, ta không giữ lại các ngươi, hai bên cùng có lợi, bằng không có hối hận cũng không kịp.
Tĩnh Trinh không muốn liều mạng đã nói như vậy, tiếp đó lấy ra bốn cây trận kỳ, cắm ở bốn chỗ trên người để hộ thể, bày ra tư thế dựa vào trận pháp để phòng thủ.
Trận kỳ của Bạch Xuyên tổng cộng có tám cây, hắn đã lấy ra một nửa.
Không đợi Tĩnh Trinh kích hoạt trận pháp trong trận kỳ ra, Lý Duy Nhất đã thi triển Đạo Hành Biến. Một Thần Ảnh rực rỡ cao lớn bao phủ lấy cơ thể hắn, trực tiếp cầm kiếm đâm tới.
- Ầm!
Xung quanh Thần Ảnh có năng lượng kình khí dày đặc, đụng bốn cây trận kỳ bay ra khỏi mặt đất.
Mũi chân Tĩnh Trinh điểm một cái, mặt đất xuất hiện gợn sóng, thân hình theo đó bay lùi về phía sau, tránh đi mũi nhọn của Lý Duy Nhất. Linh quang trên mi tâm hắn liên tục bắn ra, hóa thành bốn dòng suối ánh sáng rực rỡ tràn vào bốn cây trận kỳ bị đánh bay.
- Vù!
Lý Duy Nhất chém thẳng một kiếm xuống, tiếng long ngâm bên trong thân kiếm vang vọng, dường như có Thần Long muốn lao ra.
Kiếm khí nghiền nát toàn bộ thảm thực vật trên đồng hoang thành bột phấn.
Tĩnh Trinh vô cùng lợi hại, một kiếm đỡ đòn, một kiếm chém ngang phản công.
Ánh mắt Lý Duy Nhất hơi sáng lên, nhẹ kêu một tiếng, không ngờ Tĩnh Trinh có biểu hiện xuất sắc như vậy. Tay trái của Lý Duy Nhất kết thành chưởng, Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay dâng trào pháp lực, đánh ra ấn ký chữ Vạn, chặn đứng kiếm khí bay ngang tới.
- Bùm!
Dùng một tay đỡ một kiếm toàn lực của Lý Duy Nhất, cánh tay Tĩnh Trinh đau đớn tê dại, hai đầu gối lún xuống đất.
Nam Cung chạy tới.
Rậm rạp kinh văn nổi lên trên các đốt tre rõ ràng của Ngọc Trúc, nàng chém ra, một cảnh tượng thần thánh của rừng trúc quang minh hiện ra.
Mặt cờ của bốn cây trận kỳ đã lan tràn từng đường vân, lại trực tiếp bị cảnh rừng trúc đánh cho tan tác, thoát khỏi sự khống chế của linh quang niệm lực từ Tĩnh Trinh.
- Ra tay đi, ta đã cảm nhận được chấn động trên mặt đất do bộ xương người khổng lồ chạy tới, Sở Ngự Thiên ắt hẳn đã đi theo dao động chiến đấu.
Nam Cung biết Lý Duy Nhất vẫn luôn không có ý định dốc toàn lực, vì lo lắng con cá lớn Sở Ngự Thiên tuột khỏi móc câu.
Lý Duy Nhất liếc nhìn phương hướng của Tuế Nguyệt, cho dù nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy một chấm đen đang đạp mây đi nhanh.
Tốc độ thân pháp và tốc độ xuất kiếm của hắn đột nhiên tăng vọt, giống như bão tố bao trùm Tĩnh Trinh.
Chiến lực võ đạo của Nam Cung không thua kém Tĩnh Trinh, ngăn chặn phía sau hắn, mỗi lần Ngọc Trúc va chạm với chiến kiếm trong tay Tĩnh Trinh, đều xuất hiện một vòng sóng ánh sáng chói lòa.
Chỉ vẻn vẹn một lát, Tĩnh Trinh đã không chịu nổi, bị một kiếm của Lý Duy Nhất chém trúng ngực.
Mũi kiếm của Hoàng Long Kiếm chém ngang.
Cho dù phẩm cấp chiến y Pháp khí trên người Tĩnh Trinh rất cao, đỡ được mũi kiếm. Nhưng sức mạnh ẩn chứa trong thân kiếm vẫn đánh mạnh vào thân thể, ngũ tạng lục phủ nứt ra, máu tươi trong miệng mũi phun trào như suối.
Khoảnh khắc này, Tĩnh Trinh cuối cùng cũng hiểu ra mình đã phạm phải một sai lầm chí mạng.
Trong những lần giao phong trước kia, hắn đã nhìn quen bộ dạng chật vật chạy trốn của Lý Duy Nhất và Nam Cung, cho nên trong lòng luôn có ưu thế, cho rằng dù bây giờ chiến lực của bọn họ tăng mạnh, mình ít nhất cũng có thể dễ dàng thoát thân.
Nhưng lúc trước hai người chật vật là vì bị vây công, chứ không phải công lao của một mình Tĩnh Trinh.
Nếu sớm nhận ra điểm này, hắn tuyệt đối sẽ không cho Nam Cung cơ hội chạy tới bao vây.
Vốn dĩ có thể ung dung thoải mái, dư dả đối phó, bây giờ lại là...
- Phập!
Lý Duy Nhất rạch kiếm xuống, chém đứt đầu của Tĩnh Trinh đang lăn lộn bò lê.
Suối máu phun ra từ cổ.
Trong thi thể, một đoàn hư quang hình người chạy trốn trước, lao xuống lòng đất.
Lý Duy Nhất đã đoán trước điều này, đột nhiên đánh một chưởng xuống đất.
- Ầm!
Ấn ký chữ Vạn màu vàng biến lớn trăm trượng, đánh cho mặt đất lõm xuống.
Một luồng năng lượng kình khí xoay tròn, ném hư quang hình người dưới lòng đất văng chéo ra ngoài.