Lạc Âm Cơ đứng trên Phật vân, mặc váy nhạt màu, đội mũ, khăn che mặt rõ xuống, cầm ô che trên đầu hắn.
Nàng nói:
- Lý Duy Nhất, chỉ một mình ngươi mà dám chặn đường Thanh Liên đại nhân, là muốn chết sao?
Lý Duy Nhất nói:
- Ai nói với ngươi là ta chỉ có một mình?
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay ra từ trong túi trùng, hoặc đứng bằng hai chân trên đất, hoặc bay lơ lửng giữa không trung, hoặc nhe nanh múa vuốt phân bổ ở bảy hướng khác nhau quanh người Lý Duy Nhất.
Nhị Phượng hít ngửi, vui mừng nói:
- Là đạo hương!
Pháp khí bông lúa màu trắng rơi xuống từ trên bầu trời hệt như những bông tuyết bay lả tả.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy bóng dáng xinh đẹp quen thuộc kia cầm Kinh Vũ Kiếm, đứng trong một lầu các điện đài lơ lửng. Lầu các điện đài nằm trong hư không mênh mông, không biết cao bao nhiêu trượng, lộng lẫy xa hoa, khí thế bàng bạc.
- Đạo Mẫu, ngươi bị Bán Tiên Ngọc Đế gặt, nảy mầm mới từ gốc rễ sót lại vẫn còn rất yếu ớt, không sợ hôm nay sẽ bị bẻ gãy sao?
Tăng nhân áo trắng ngồi trong Thanh Liên cất giọng, âm thanh vang lên lúc xa lúc gần.
Thân hình chân truyền Đạo Cung phiêu miểu, phong thái cực kỳ kiều diễm như tiên tử trong mây, đáp:
- Thời viễn cổ, Phật Đà bị nghiệp lực quấn thân, tự thiêu bằng Nghiệp Hỏa mà chết, rơi xuống Doanh Châu. Những kẻ chết oan, chết uổng, chết trong oán hận khắp thiên hạ tụ tập về như thể hành hương, từ đó, thế gian mới có Nghiệp Thành.
- Thời gian dằng dặc vô tận trôi qua, thi thể Phật nở hoa, Bạch Dạ Thanh Liên, ngươi có tính là một mầm non như ta không?
- Đã sớm muốn hái Thanh Liên nhà ngươi đi luyện dược, hôm nay ngươi xuất hiện, sao ta có thể không đến lấy? Lý Duy Nhất, giúp ta một tay đi, ta lấy Thanh Liên, ngươi nuốt Nghiệp Hỏa. Thế nào?
Giọng nói vẫn là của Khương Ninh.
Dung mạo vẫn giống hệt Khương Ninh.
Nhưng Lý Duy Nhất không có chút vui sướng lâu ngày gặp lại, nỗi lòng nặng trĩu. Nếu hồn linh của Khương Ninh đã bị xóa bỏ, thân thể hóa thành mầm non của Đạo Mẫu thì có khác gì Bạch Xuyên, Từ Đạo Thanh, Đồ Miên Cẩu đã chết chứ?
Nếu không phải ở dưới tường thành của Xuân Thành, nàng chém ra một kiếm đó, thì giờ phút này Lý Duy Nhất chỉ có bài xích và địch ý với nàng.
Lý Duy Nhất không trả lời nàng, ánh mắt rơi trên người Bạch Dạ Thanh Liên và Lạc Âm Cơ. Cục diện trước mắt, chỉ cần có thể chặn được hai người này lại, mọi chuyện khác đều có thể gác lại sau.
- A Di Đà Phật!
Phật âm chấn hồn linh, ý niệm khóa ngũ cảm.
Bạch Dạ Thanh Liên nhìn ra Sở Ngự Thiên đang trong tình thế hiểm nghèo, không muốn dây dưa với chân truyền Đạo Cung và Lý Duy Nhất. Sau khi thi triển đạo thuật sóng âm công kích hồn linh, sen dưới chân hắn nổi lên ngàn vạn Phạn văn, hóa thành vệt sáng màu xanh định trực tiếp phá vây mà đi.
Hồn linh không tổn hại, ngũ cảm không mất, sóng âm bị lôi điện quanh người Lý Duy Nhất nghiền nát.
- Xoẹt! Xoẹt!
Hai ấn Tử Kim được kích hoạt uy năng căn nguyên, hóa thành hai con rồng lôi điện dài quấn lấy nhau, tấn công qua.
Cho dù Bạch Dạ Thanh Liên có cường đại đến đâu cũng phải tránh né mũi nhọn của hai ấn, dùng Phật khí bao phủ đài sen và Lạc Âm Cơ, bay theo đường cong, không đối đầu trực diện với Vạn Tự Khí.
Bước chân Lý Duy Nhất di chuyển, tiếng ve kêu râm ran đầy trời, hai mắt như ngọn đuốc nhìn chằm chằm Bạch Dạ Thanh Liên, chiến kiếm trong tay nổi lên chín cổ bí văn, toàn bộ sức mạnh chực chờ bùng nổ.
Lạc Âm Cơ đứng bên cạnh Bạch Dạ Thanh Liên, nhìn nam tử trẻ tuổi đang di chuyển cực nhanh ở phía trước, cùng với hai ấn Tử Kim bay quanh Phật vân, tâm trạng khó có thể bình tĩnh. Nàng không ngờ Lý Duy Nhất nhanh chóng trưởng thành đến độ cao có thể trực diện thách thức Bạch Dạ Thanh Liên.
Phải biết rằng, võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi nghe tên Bạch Dạ Thanh Liên mà vẫn dám rút kiếm nghênh chiến đã có thể xưng là hào kiệt đương thời. Ai cũng biết, hành động đó là chắc chắn phải chết.
- Keng!
Tiếng kiếm ngân vang lên.
Chân truyền Đạo Cung từ trên trời giáng xuống tựa như một chùm ánh sáng.
Lạc Âm Cơ thu chiếc ô giấy dầu lại, tăng nhân áo trắng ở dưới ô đánh một chưởng hướng lên trên, năm ngón tay như mây.
Phạn văn trong Thanh Liên bay ra, hóa thành dòng sông chữ vàng, cùng với chưởng ấn đánh về phía cột sáng kiếm khí đang rơi xuống như sao băng.
- Ầm ầm ầm!
Lý Duy Nhất bắt lấy thời cơ, chớp mắt đã áp sát.
Hắn vung kiếm chém về phía Phật vân.
Hai mắt tăng nhân áo trắng nhìn về phía kiếm quang đằng trước, không hề khinh thường. Bàn tay trái kết thành Thi Y Ấn mà Lý Duy Nhất quen thuộc nhất, ưu nhã động lòng người, thầm hợp với trật tự Thiên Đạo, hệt như Phật Tổ chuyển thế, đánh ra đại thủ ấn Nghiệp Hỏa màu lam.
- Ầm ầm ầm!
Một mảng không khí lớn sôi sục rồi nổ tung, uy năng làm rung chuyển tầng mây chín tầng trời, rất giống với thủ ấn do đích thân Phật Đà đánh ra.
Chấn động khiến Lý Duy Nhất vừa chém ra một kiếm văng xa hơn một dặm.
Lý Duy Nhất nhanh chóng ổn định thân hình, nắm chặt trường kiếm, ánh mắt chú ý đằng trước, chiến ý càng tăng thêm. Vận vị trong một kích này của tăng nhân áo trắng có quá nhiều điểm giống với Lục Như Phần Nghiệp Thuật tầng năm.
Nhưng tăng nhân áo trắng dường như đã tu luyện tới đại thành, còn Lý Duy Nhất chỉ mới nhập môn tầng năm.
Hai chiêu đạo thuật Phật Môn đương nhiên cũng có nhiều điểm khác biệt, trong diễn biến của mười mấy vạn năm thời gian đã đi theo hai hướng khác nhau.
Trong lòng Lý Duy Nhất có thể khẳng định, bá chủ ngày xưa của Lăng Tiêu Sinh Cảnh là Bà Già La Giáo ắt hẳn có sự liên hệ nhất định với thi hài Phật Đà của Viễn Cổ Nghiệp Thành.
Dựa theo ghi chép trên bích họa trong Địa Hạ Tiên Phủ, thời Viễn Cổ, Bà Già La chưa thành Phật, đã chứng kiến một trận mưa sao băng rơi xuống, tiếp đó sáng lập giáo phái, lại thu thập những ngôi sao rơi xuống đó, luyện chế ra bốn mươi hai trang Bà Già La Kinh.
Mà Viễn Cổ Nghiệp Thành vừa vặn tiếp giáp với Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Điều này quả thật quá trùng hợp.
Lục Như Phần Nghiệp Thuật, Lăng Tiêu Đạo Giáo, Quan Sơn Phật tu... nguồn gốc đều đến từ di sản của Bà Già La Giáo trong Địa Hạ Tiên Phủ.
Vạn pháp đều có nguồn để dò, vạn sự đều có dấu vết để tìm.
Một ấn của tăng nhân áo trắng vì đánh lui Lý Duy Nhất mà bị phân tán sức mạnh, không thể đỡ nổi một kiếm từ trên trời giáng xuống của chân truyền Đạo Cung, Phật vân bị phá vỡ.
Đồng thời, kế hoạch định chạy tới tương trợ Sở Ngự Thiên của hắn cũng đổ sông đổ biển hoàn toàn. Hắn không nhịn được mà khẽ thở dài một tiếng.
Lý Duy Nhất vẫn chặn ở phía trước, khí tức không yếu đi, dường như không chịu tổn thương gì nghiêm trọng, đã xứng được xếp vào cao thủ hàng đầu dưới Đại Trường Sinh. Sự cường đại của chân truyền Đạo Cung cũng nằm ngoài dự đoán của Bạch Dạ Thanh Liên.
- Bùm bùm!
Tăng nhân áo trắng nhấc thanh thiền trượng đặt bên cạnh lên, múa kín mít không lọt gió, liên tục giao phong với thanh kiếm của chân truyền Đạo Cung, xung quanh người xuất hiện ba loại cảnh tượng Phật, lợn rừng, sư tử.
Bạch Dạ Thanh Liên đứng sừng sững bất động như tùng, tốc độ của chân truyền Đạo Cung nhanh như bóng ma, tựa như tiên nữ múa.
- Lý lão đại, chúng ta không qua giúp Khương Ninh một tay sao?
Nhị Phượng cảm thấy ánh mắt Lý Duy Nhất không đúng lắm, cẩn thận hỏi.
- Ngươi dám chắc nàng là Khương Ninh sao? Ta chỉ cảm thấy xa lạ.
Lý Duy Nhất không tham dự vào, hiểu rất rõ chỉ cần chặn Bạch Dạ Thanh Liên lại là được rồi, chứ không phải muốn phân thắng bại. Vừa vặn nhân cơ hội này xem thử thực lực và lai lịch của chân truyền Đạo Cung.