Lạc Âm Cơ đã sớm bay xuống khỏi Phật vân, tránh ra thật xa, tiếp đó cầm ô đi vòng, muốn chạy tới tương trợ Sở Ngự Thiên.
- Xoẹt!
Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn nàng một cái, phất tay tung ra một luồng Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm màu trắng, xé gió lao đi.
Thế kiếm biến hóa khó lường, uốn lượn không cố định.
Với tu vi tạo nghệ của Lạc Âm Cơ vẫn bị dồn vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, cuối cùng, nàng mở chiếc ô báu phù văn trong tay ra để chống đỡ, liên tục lùi lại.
Giây phút này, nàng rốt cuộc cũng hiểu ra vì sao Lý Duy Nhất có thể đỡ một chiêu đế thuật của Bạch Dạ Thanh Liên mà không bị thương nặng, quả thực tu vi chiến lực của hắn lại tiến bộ nhiều.
- Lạc cô nương, ngươi không phải là Đệ Nhất Thái Âm Sứ sao, vì sao không đi cùng Sở Ngự Thiên, mà che ô cho Bạch Dạ Thanh Liên?
Không đợi Lạc Âm Cơ đứng vững, Lý Duy Nhất đã nương theo cơn gió áp sát tới, một kiếm chém cho nàng lăn lộn văng ra ngoài, cực kỳ chật vật.
Nàng đánh một chưởng xuống mặt đất, thân hình bắn ngược về sau, hóa thành sáu, bảy quang ảnh. Mỗi một quang ảnh cách nhau cả trăm trượng, kéo dài khoảng cách với Lý Duy Nhất. Vừa rồi, thực sự là quá mức hung hiểm.
Lý Duy Nhất đang muốn truy kích, lại thấy hai bóng người xông vào trong Bạch Dạ từ hướng Xuân Thành, xuất hiện trên sườn núi cao cách đó ba dặm về phía bên phải.
Văn Nhân Thính Hải và Đại Trường Sinh Biên Quân Hoắc Đình Dạ nhận được tín phù của Thái Âm Giáo, họ chạy tới nơi này với tốc độ nhanh nhất.
Bị Bạch Dạ cản trở tầm nhìn, bọn họ không nhìn thấy chiến trường vây công Sở Ngự Thiên cách đó mấy chục dặm, sự chú ý đều tập trung hết lên người Lý Duy Nhất.
Văn Nhân Thính Hải liếc nhìn Bạch Dạ Thanh Liên và chân truyền Đạo Cung đang đấu pháp, âm thầm vận chuyển Thẩm Vũ Lô, nở nụ cười tà dị hỏi:
- Lý Duy Nhất, Nam Cung đang ở đâu?
Đối với Ma Quốc hiện tại mà nói, bắt giữ Nam Cung quan trọng hơn giết Lý Duy Nhất nhiều.
Tâm trạng Lý Duy Nhất đang rất không tốt, nhàn nhạt liếc nhìn bọn họ:
- Hôm nay không có hứng thú để ý tới các ngươi, cút!
Nụ cười trên mặt Văn Nhân Thính Hải lập tức biến mất. Với bối cảnh gia thế và thân phận môn sinh Thiên Tử của hắn, không nói đến chuyện ở Tiêu Dao Kinh được vạn người tung hô, vương tôn quý tộc đều phải cúi đầu, chí ít cũng phải cho hắn đủ sự tôn trọng và coi trọng chứ?
Hoắc Đình Dạ từng bị hai ấn Tử Kim do khôi lỗi Chiến Thi đánh ra làm bị thương nặng, trong lòng đã có sự đề phòng, càng cố gắng nghiên cứu biện pháp đối phó.
Hắn nói:
- Lý Duy Nhất, ngươi quá ngông cuồng rồi, thực sự nghĩ rằng chỉ dựa vào vài cỗ khôi lỗi Chiến Thi là có thể trong mắt không có ai sao? Ngươi có biết, cường giả Thệ Linh của Vong Giả U Cảnh đang trên đường chạy tới, ngày tàn của ngươi sắp đến rồi.
Lý Duy Nhất khẽ phất tay, để Đại Phượng, Nhị Phượng, Ngũ Phượng đạt đến tam trọng đi chặn đường Lạc Âm Cơ đang muốn vòng tới trước.
Tiếp đó, hắn nhìn sang Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ hỏi:
- Ma Quốc định liên thủ với Vong Giả U Cảnh sao? Ai muốn chết thì cứ việc ra tay.
Nói xong, Lý Duy Nhất không quan tâm hai người này nữa, lao về phía Lạc Âm Cơ.
Đứng trên lập trường giúp Ngọc Dao Tử và Tuế Nguyệt Cổ Tộc, cũng như muốn lấy lại thể diện cho Tiêu Linh Quân, giết Sở Ngự Thiên là ưu tiên của nhất hắn. Nhưng trong thâm tâm của Lý Duy Nhất, bắt sống hoặc giết chết Lạc Âm Cơ còn quan trọng hơn cả việc giết Sở Ngự Thiên.
Hắn phải tháo gỡ sự nghi hoặc trong lòng mình.
Bỏ lỡ cơ hội lần này, có lẽ về sau không còn cơ hội nào nữa.
Sự khinh miệt này khiến Văn Nhân Thính Hải vô cùng phẫn nộ. Thẩm Vũ Lô biến hóa thành một cái lò lửa đầu người cao sáu, bảy trượng, hàng vạn pháp khí kinh văn nhấp nháy trong đám mây lửa đánh về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thậm chí không thèm quay đầu lại, đạp lên Hoàng Long bay vút đi, đuổi theo Lạc Âm Cơ.
- Ầm ầm ầm!
Thẩm Vũ Lô rơi vào khoảng không, nện xuống mặt đất, ngọn lửa bùng phát ra, lập tức lan tràn bao phủ một khu vực rộng lớn từ một đến hai dặm.
Trong lúc Văn Nhân Thính Hải lao về phía Lý Duy Nhất, lấy pháp khí để thu lại Thẩm Vũ Lô thì kinh ngạc phát hiện ra, Lạc Âm Cơ ở đằng xa lại bị ba con kỳ trùng đánh cho chỉ có sức phòng thủ, liên tục lùi bước, dựa vào phù văn quanh thân mới tạm thời chưa rơi vào thế hạ phong.
Lạc Âm Cơ không hề yếu, nếu Văn Nhân Thính Hải không sử dụng Vạn Tự Khí, muốn đánh bại nàng tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.
Nói cách khác, bản thân mình chỉ có thể đánh hòa với ba con kỳ trùng do Lý Duy Nhất nuôi?
Vậy bốn con còn lại thì sao?
Một cảnh tượng quỷ dị hơn lại xuất hiện.
Chỉ thấy một con kỳ trùng nhả pháp khí kích hoạt Vạn Tự Khí, tiếp đó dùng hai cái móng vuốt ôm lấy Tử Tiêu Lôi Ấn, dang rộng đôi cánh đâm sầm vào, bùm một tiếng đâm thủng lớp phòng ngự phù văn của Lạc Âm Cơ.
Đây là...
Bọn chúng có trí thông minh không thua kém con người.
- Xoẹt!
Thừa dịp Đại Phượng sử dụng Tử Tiêu Lôi Ấn phá vỡ phù văn bảo vệ quanh người của Lạc Âm Cơ, Lý Duy Nhất tiến lên một bước, vượt qua khoảng cách trăm trượng, lướt tới từ phía sau.
Định Thân Phù kẹp trong tay trái chớp nhoáng điểm vào lưng nàng.
Toàn thân Lạc Âm Cơ rung lên, pháp khí trong cơ thể đông lại.
Phập một tiếng, tay phải vung kiếm. Đầu của nàng bay vút lên cao, chỉ để lại một thi thể không đầu ngã xuống.
Lý Duy Nhất lập tức ngồi xổm xuống, đưa ngón tay ra, nhanh chóng thăm dò Tổ Điền, Phong Phủ, Ngũ Hải, trái tim của nàng, sắc mặt trở nên nghiêm túc, tiếp đó lại đi về phía cái đầu rơi trên mặt đất.
Mũ đã vỡ nát, lộ ra một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp nhưng tái nhợt.
Sau khi thăm dò mi tâm của nàng xong, Lý Duy Nhất suy nghĩ một lúc rồi thu hồi thi thể và cái đầu vào Túi Càn Khôn.
Hắn rất muốn bắt sống nàng, nhưng lại sợ Lạc Âm Cơ mang theo sát thuật lợi hại, vì an toàn, hắn chỉ đành một kiếm giết chết. Với niệm lực tu vi nhị trọng của hắn, Định Thân Phù được luyện chế ra rất khó có thể định trụ cao thủ như nàng.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng dàn hàng ngang, Đại Phượng và Nhị Phượng mỗi con cầm một ấn, trên người tỏa ra lôi điện lấp lánh, đối mặt với Văn Nhân Thính Hải và Hoắc Đình Dạ ở đối diện.
Phía xa, đất rung núi chuyển, bộ xương khổng lồ màu vàng băng qua Bạch Dạ, chạy thẳng tới chiến trường bao vây cách đó mấy chục dặm.
- Ầm!
Một mũi cốt tiễn dài một trượng, kéo theo cái đuôi dài thượt, xé toạc bầu trời đêm, cắm thẳng vào xương cột sống của bộ xương.
Cơ thể cao lớn hơn một trăm mét vị cường giả đỉnh phong của Vong Giả U Cảnh này lập tức gãy làm hai đoạn.
Lại một mũi cốt tiễn nữa bay tới, bắn trúng Hỏa Vân Hầu.
Một tiếng nổ vang lên, thân thể Hỏa Vân Hầu nổ tung. Tọa kỵ của nó là Long Tượng Thi Hầu phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, bị cốt tiễn bắn thủng một lỗ lớn, ngã xuống đất.
Bọn chúng đều rất mạnh, nhưng không phải là Sở Ngự Thiên và Bạch Dạ Thanh Liên, nên không thể tránh thoát.
Văn Nhân Thính Hải nhìn thấy mà da đầu tê rần, kinh hãi kêu lên:
- Cổ Tiên Tiêu Tiễn!
Hắn nhận ra nguồn gốc của cốt tiễn là mũi tên được Tiêu Linh Quân luyện chế từ xương cốt của Cổ Tiên Cự Thú, chuyên dùng để bắn giết Thệ Linh cấp bậc Trường Sinh cảnh.
Nhưng cung để bắn loại Tiêu Tiễn này chỉ có Đại Trường Sinh mới kéo nổi.
Sao Thiếu Dương Ti làm được?