Không hề khoa trương khi nói một số thiếu nữ trong Tiêu Binh, sau khi chạm ánh mắt hắn vậy mà lại đỏ mặt, khó giấu được vẻ ngại ngùng.
Ngay cả Đồng Yên Tuyết xếp thứ tư trong tân binh năm xưa, khi hai người gặp nhau ngoài Doanh Điện, nàng cũng chủ động tiến lên hành lễ và bắt chuyện, trong dáng vẻ kính trọng lại xen lẫn sự ái mộ, tỏ rõ khoảng cách hai người đã được nới rộng rõ rệt.
Có thể nói, Cổ Chân Tướng và Văn Nhân Thính Hải ở Tiêu Dao Kinh được thế hệ trẻ đối đãi như thế nào, thì hiện tại Lý Duy Nhất ở Động Khư Doanh cũng không kém chút nào.
Sau khi báo rõ danh tính và mục đích đến, dưới sự dẫn dắt của một thành viên Linh Xu Tổ, Lý Duy Nhất đã gặp được Tiêu Tôn của Động Khư Doanh.
Lý Duy Nhất rất ngạc nhiên, hỏi:
- Trang Tiên Sư?
Trang Sư Nghiêm đứng dưới một dãy giá sách bằng gỗ tử đàn, mặc đạo bào màu trắng, năm chòm râu dài xõa xuống trước ngực, đường nét gọn gàng, phong thái rất có cốt cách thần tiên, tay cầm một cuộn sách ngọc giống như thẻ tre, cười nói:
- Lý Duy Nhất, chúng ta lại gặp nhau rồi! Động Khư Doanh có tổng cộng hai vị Tiêu Tôn, đều do Tiêu Soái lựa chọn, luân phiên canh giữ.
Là Tiên Sư Độ Ách Quan chủ trì Tiềm Long Đăng Hội của châu thành Khâu Châu.
Chẳng mấy chốc Lý Duy Nhất đã lộ vẻ mặt hiểu ra.
Phải biết rằng, ngay từ khi Tiềm Long Đăng Hội kết thúc, Quan tiền bối từng nói rằng có quen biết Trang Sư Nghiêm, và khẳng định nhân phẩm của người này.
Trên đường đến Động Khư Doanh, Cần lão từng nói, Quan tiền bối và Tiêu Tôn từng là đồng đội Tiêu Linh.
Trang Sư Nghiêm vừa sắp xếp lại giá sách, vừa nghe Lý Duy Nhất bẩm báo cặn kẽ về quá trình trải nghiệm ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, đặc biệt là các hành động nhằm vào Thái Âm Giáo.
Những Thiếu Dương Vệ trở về đều đã lần lượt bẩm báo.
Sau khi nghe xong, Trang Sư Nghiêm nói:
- Chân truyền và một nửa số Thái Âm Sứ đã ngã xuống, Thiếu Dương Ti tuyệt đối được coi là toàn thắng, nhưng rắc rối cũng sẽ theo đó mà đến. Nếu Động Khư Doanh công bố sự thật ra ngoài, ngươi sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Nếu sử dụng một số thủ đoạn, có thể tạm thời đè nén cơn bão này. Ngươi chọn thế nào?
Dù là Ngọc Dao Tử hay Trang Sư Nghiêm đều đặt sự an toàn lên hàng đầu, do đó mới có câu hỏi tương tự.
Lý Duy Nhất trầm tư giây lát, nói:
- Không cần cố ý công bố, cứ để thuận theo tự nhiên. Có đôi khi, càng cố gắng che giấu, kẻ địch càng muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Đường Vãn Châu cũng nói như vậy.
Trang Sư Nghiêm tính tình dễ gần, tâm cảnh đã sớm vượt qua Thanh Tịnh Chân Ngã, đạt đến cấp độ Thanh Tịnh Tự Nhiên. Hắn trò chuyện nhiều với Lý Duy Nhất, có lời động viên, cũng hỏi thăm những vấn đề về tu hành.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Đúng rồi, có lẽ vài tháng nữa, sư phụ ngươi sẽ từ Hủ Trạch Thi Hải trở về.
Người mà hắn nhắc đến, đương nhiên là Quan tiền bối đã đến Hủ Trạch Thi Hải để bù đắp cơ thể tàn khuyết.
Lý Duy Nhất lộ vẻ vui mừng, lúc chuẩn bị cáo từ rời đi, chợt nhớ tới một chuyện, bèn nói:
- Vãn bối nghe nói trăm năm trước, Tiên Hà Tông từng xảy ra một vụ thảm án kinh thiên động địa, trong lòng có một số thắc mắc, không biết Tiêu Tôn có thể giúp giải đáp không.
Thảm án của Tiên Hà Tông đã bị ban lệnh cấm khẩu, là chủ đề cấm kỵ tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.
Nghe Lý Duy Nhất nhắc đến chuyện này, dù là với tâm cảnh của Trang Sư Nghiêm cũng xuất hiện gợn sóng, nghiêm túc hỏi:
- Ai nói cho ngươi biết?
Lý Duy Nhất trả lời:
- Vãn bối không thể nói.
Trang Sư Nghiêm hỏi:
- Có bao nhiêu người biết?
Lý Duy Nhất tự nhiên không thể khai Nam Cung ra, nói:
- Chỉ mình ta.
Trang Sư Nghiêm dường như nhớ đến chuyện gì đó, đi qua đi lại, nửa ngày sau mới cười khổ thở dài, nói:
- Những người tham gia năm xưa vào rất đông, ta biết ngay giấy không gói được lửa. Ngươi muốn hỏi về cái gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta nghe nói nguồn cơn của mọi chuyện đều là do chưởng giáo của Tiên Hà Tông, cũng là Tiêu Tôn Động Khư Doanh đời trước, đã nuôi dưỡng Thái Hư Trùng ở Diễm Tuyệt Sơn, tu luyện một loại chú thuật cấm kỵ cổ xưa nào đó. Hơn nữa, chưởng giáo tu luyện xảy ra sai sót, bị trớ quái khống chế ngược lại biến thành quái vật. Xin hỏi Tiêu Tôn, chưởng giáo đã chết chưa?
Trang Sư Nghiêm chìm vào hồi ức, hỏi lại:
- Bị trớ quái nuốt chửng linh hồn có khác gì với cái chết không?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy ta đổi câu hỏi khác, con quái vật đó đã bị tiêu diệt chưa?
Trang Sư Nghiêm nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ:
- Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?
Lý Duy Nhất bịa ra một lý do:
- Đại cung chủ cũng bị trớ quái hành hạ, vãn bối vừa tò mò lại vừa sợ hãi nó. Hơn nữa, bây giờ chỉ có một mình ta sống ở Diễm Tuyệt Sơn, trong lòng có chút hoảng sợ.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Con quái vật đó đã chạy trốn vào sâu trong U Cảnh, chỉ bị đánh trọng thương, không thể tiêu diệt. Tuy nhiên, trăm năm nay nó chưa từng xuất hiện lại, ngươi không cần nghĩ nhiều như vậy.
Lòng Lý Duy Nhất chùng xuống, nói:
- Nếu con quái vật đó chưa từng xuất hiện lại, Thái Hư Trùng cũng đã bị tiêu diệt, vậy phụ thân của Thanh Tử Khâm đã chết như thế nào? Nghe nói ông ấy cũng hóa thành thây khô, là kiểu chết giống hệt thảm án trăm năm trước. Ông ấy chết vào ba mươi năm trước phải không?
Trang Sư Nghiêm chỉnh lại:
- Là ba mươi mốt năm trước.
Sau khi Lý Duy Nhất nhắc đến phụ thân của Thanh Tử Khâm, Trang Sư Nghiêm không thể giữ được tâm cảnh Thanh Tịnh Tự Nhiên nữa, nói:
- Tiên Hà Tông bị diệt môn, ta là người tham gia, tay ta dính đầy máu tươi của vô số người vô tội, nỗi đau trong lòng không thể nói với bất cứ ai.
- Phụ thân của Thanh Tử Khâm là Thanh Dự, là người sống sót duy nhất của Tiên Hà Tông. Thế là, ta dồn tất cả sự áy náy của mình để bù đắp cho hắn, cảm thấy như vậy có thể giảm bớt tội lỗi, có thể chữa lành nội tâm.
- Ta nhận hắn làm đệ tử, coi như con ruột. Hôn lễ của hắn và Ngu Hòa cũng do một tay ta lo liệu.
- Ta biết, hắn nguyện ý thành thân, chứng tỏ đã bước ra khỏi nỗi đau mất đi toàn bộ người thân, là chuyện vô cùng tốt đẹp.
- Nhưng... cuối cùng hắn vẫn biết được sự thật. Càng biết được rằng người báo tin cho Động Khư Doanh và Ma Quốc năm đó chính là Ngu Hòa.
- Trăm năm trước, lý do Ngu Hòa có thể phát hiện ra ngay từ đầu là do hắn đưa nàng đến Tiên Hà Tông.
- Thanh Dự không thể chấp nhận được tất cả những chuyện này, cho nên đã tự thiêu ở Thiên Hỏa Thế Giới, nướng mình thành thây khô, tuẫn táng mà chết. Khi ta chạy tới thì không thể cứu được nữa, dù ta liều mạng muốn cứu sống hắn.
Sau khi nói xong những lời này, Trang Sư Nghiêm như mất đi toàn bộ sức lực, những lời đè nén trong lòng trăm năm qua giống như dòng sông cuồn cuộn không thể kiểm soát tuôn trào trước mặt một tiểu bối, sau đó nhắm nghiền hai mắt.
Lý Duy Nhất thầm cảm thán, tính cách của Thanh Dự rất có thể cũng cố chấp giống hệt Thanh Tử Khâm. Nhưng hắn có thể hiểu được, dù sao những người bị Tiêu Linh Quân và Cấm Quân Ma Quốc giết năm đó đa số đều là những người vô tội không hề dính dáng đến Thái Hư Trùng.