Và những người vô tội đó là phụ thân của Thanh Dự, là huynh muội của hắn, là bằng hữu của hắn, là sư huynh đệ của hắn.
Là ác mộng mà hắn phải mất bảy mươi năm mới có thể bước ra.
Lý Duy Nhất nhạy bén nhận ra một số vấn đề, hỏi:
- Tiêu Tôn, tại sao Thanh Dự đột nhiên biết được? Ai nói cho hắn biết?
Trang Sư Nghiêm nói:
- Năm đó có quá nhiều người tham gia hành động, bí mật làm sao giấu được? Giấy chỉ gói được lửa, không bọc kín được...
...
Lý Duy Nhất bước ra khỏi Doanh Điện, trong lòng vẫn còn thổn thức không thôi, nghĩ đến người phụ nữ quanh năm ngồi trong Truyền Tống Điện, không thể ngờ nàng lại là mẹ của Thanh Tử Khâm.
Quan hệ mẹ con chắc chắn không tốt.
Mang họ Ngu, chắc nàng là hoàng tộc Ma Quốc.
Nói như vậy, Thanh Tử Khâm xuất hiện ở Tiêu Dao Kinh, tham gia bữa tiệc của vương tôn quý tộc, xem ra nguyên nhân là từ chỗ mẹ nàng.
- Đây là đang giúp Thanh Dự trông chừng cửa lớn của Tiên Hà Tông sao?
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, đi về phía Công Đức Điện.
Tu vi càng cao thì năng lực càng lớn, gây ra sức phá hoại càng khủng khiếp, sơ sẩy một chút là sẽ hại ức vạn sinh linh.
Ngọc Dao Tử là như vậy, chưởng giáo Thanh Từ của Tiên Hà Tông cũng như vậy.
Tại Công Đức Điện, Lý Duy Nhất nhận phần thưởng giết chết Thái Âm Sứ và Thệ Linh Hầu Tước. Hắn vừa mới bước ra ngoài, liền nhìn thấy Cần lão với khuôn mặt đầy sẹo cười tủm tỉm đứng bên ngoài.
Cần lão hỏi:
- Tiểu tử giỏi lắm, nghe nói ngươi chém giết được mấy vị Thái Âm Sứ, ngay cả chân truyền của Thái Âm Giáo cũng bị tiêu diệt đúng không?
Một tay Lý Duy Nhất cầm Túi Càn Khôn, một tay thò vào trong kiểm kê, lập tức lấy ra một cây tinh dược sáu ngàn năm tuổi đưa qua, nói:
- Đây, ai thấy đều có phần.
Cần lão từng giúp đỡ Lý Duy Nhất nhiều.
Hiện tại phát tài lớn ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hắn đương nhiên sẽ không keo kiệt.
Cần lão nói:
- Ngươi cứ lo nuôi trùng của ngươi trước đi, chờ sau này ngươi bước vào cảnh giới Siêu Nhiên, lão phu tuyệt đối sẽ không khách sáo với ngươi. Ngươi phải cố gắng nhiều lên, lão phu sau này có thể chứng đạo Bỉ Ngạn hay không đều dựa vào ngươi cả đấy!
Lý Duy Nhất biết gia sản của Cần lão rất dày, có hàng trăm năm tích lũy tài phú, bèn cất tinh dược trở lại Túi Càn Khôn, nói:
- Ngươi đến đúng lúc lắm, có chuyện muốn thỉnh giáo ngươi đây! Ngu Hòa Tiêu Linh thật sự là mẹ của Thanh Tử Khâm à, sao ta nhìn không giống lắm?
Cần lão cảnh cáo Lý Duy Nhất, biết tiểu tử này có không ít hồng nhan tri kỷ:
- Sao vậy? Ngươi tính làm gì, muốn ăn tuyệt hậu sao? Cả Động Khư Doanh đều bảo vệ nàng, ngươi đừng làm bậy.
Lý Duy Nhất lườm Cần lão, nói:
- Ta rất nghiêm túc, chuyện này quan hệ trọng đại.
Một già một trẻ đi trên quảng trường.
Cần lão đi đứng như một con ngỗng già, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Ngươi chưa từng gặp A Hòa ba mươi năm trước, nhan sắc tuyệt đối không thua kém Thanh nha đầu bao nhiêu. Nhưng nếu một người đã chết tâm, không còn bận tâm đến vẻ ngoài của mình nữa thì tự nhiên cũng sẽ nhanh chóng già đi.
Lão nhân này rõ ràng biết nội tình, rất có thể cũng tham gia vào hành động trăm năm trước, lập tức chuyển chủ đề:
- Đường Vãn Châu đã về Lăng Tiêu Sinh Cảnh rồi, bảo lão phu nhắn lại với ngươi một tiếng. Tại sao nàng cố ý nhắn với ngươi? Tình huống của ngươi rốt cuộc là sao, vẫn còn liên hôn với Tả Khâu Môn Đình đấy, tuyệt đối đừng để vì ngươi mà châm ngòi chiến hỏa ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh!
Lý Duy Nhất nói:
- Yên tâm, ta biết chừng mực. Đúng rồi, Cần lão, hay là ngươi về Cửu Lê Tộc trước, giúp ta bảo vệ vài vị đồng bọn ở Thần Điện Cửu Lê đi? Ta đợi Khôi Thủ về Động Khư Doanh rồi sẽ cùng hắn trở về.
Cần lão nhíu mày, hỏi:
- Sợ Thái Âm Giáo trả thù sao?
Lý Duy Nhất nói:
- Không thể không phòng! Ngoài ra, nhắc nhở Tả Khâu Môn Đình một chút, dù sao Tả Khâu Hồng Đình cũng là vị hôn thê của ta, có lẽ cũng sẽ bị liên lụy.
Cần lão nói:
- Chuyện của Hồng Đình Nhi thì ngươi không cần lo. Tiêu Tôn có thân phận gì ở Độ Ách Quan chứ, chắc chắn đã có sắp xếp.
Sau khi chia tay với Cần lão, Lý Duy Nhất một mình đi về phía Diễm Tuyệt Sơn.
Diễm Tuyệt Sơn từng là nơi đóng quân của tân binh Niệm Sư Vệ, nhưng vì một câu nói của Đại cung chủ, tất cả đều đã chuyển đi.
Càng đi vào sâu càng yên tĩnh, xung quanh im ắng, không thấy một bóng người. Lúc trước Lý Duy Nhất nói một mình ở Diễm Tuyệt Sơn thấy sợ hoàn toàn là lừa Trang Sư Nghiêm, nhưng giờ phút này, hắn thật sự hơi hoảng.
Dù sao hắn cũng biết, chưởng giáo Thanh Từ của Tiên Hà Tông hình như thật sự từng tiếp xúc với Thanh Tử Khâm.
Lão nhân đó rốt cuộc có phải quái vật hay không, rất khó nói.
Ba mươi mốt năm trước, phụ thân của Thanh Tử Khâm đột nhiên biết được sự thật, còn có hành vi quá kích, rất có thể cũng liên quan đến lão nhân đó.
Đi qua cây cầu đá trên suối, Lý Duy Nhất đến Thanh Y Viên nơi Thanh Tử Khâm ở trước, dùng lòng bàn tay vỗ vào lưới ánh sáng trận pháp, gọi:
- Đội trưởng, là ta đây, trả lại các vị tiền bối Thanh gia cho ngươi.
Hắn đợi một lúc, không thấy hồi âm.
- Cũng chuyển đi rồi sao?
Lý Duy Nhất đi về phía Thanh Âm Các cách đó không xa, luôn cảm thấy sau lưng có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng có chút ớn lạnh, bất giác bước nhanh hơn, vội vàng lấy phù ấn ra, mở trận pháp.
Tiến vào bên trong lưới ánh sáng trận pháp của Thanh Âm Các, Lý Duy Nhất thầm thở phào:
- Chắc không phải là Thanh Tử Khâm... hay là Ngu Hòa? Hoặc là, do ta nghi thần nghi quỷ? Đây chính là Động Khư Doanh, Tiêu Tôn đang ở trong doanh trại, cho dù lão nhân đó còn sống, chắc cũng không dám lén vào lúc này.
Lý Duy Nhất cân nhắc nhiều lần, vẫn quyết định tìm Thanh Tử Khâm hỏi rõ ngọn ngành trước.
Nếu chưởng giáo Tiên Hà Tông thực sự còn sống, lại gia nhập Thái Âm Giáo, chuyện này không phải là chuyện nhỏ. Hắn cần phải nghĩ ra một cách thỏa đáng bảo vệ nàng, đồng thời bẩm báo tin tức cho Tiêu Tôn.
Lại gõ vào lưới ánh sáng trận pháp của Thanh Y Viên, sau đó, Lý Duy Nhất đi tìm Trì Hạo Hãn, Diêm Chỉ Nhược, Thường Ngọc Kiếm, Liễu Diệp...
Chỉ có Liễu Diệp ở Động Khư Doanh.
Liễu Diệp nói:
- Sau khi trở về, mọi người đều bận dùng Xuân Kiển bế quan tu luyện, không gặp lại nữa.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nghĩa là, nàng đã trở về?
Thấy sắc mặt Lý Duy Nhất có chút không ổn, Liễu Diệp hỏi:
- Đương nhiên là đã trở về rồi! Sao vậy, cần giúp đỡ không?
Lý Duy Nhất cau mày, không cho rằng Thanh Tử Khâm về Động Khư Doanh mà không ở Thanh Y Viên. Nàng ở Thanh Y Viên thì không có lý do gì lại không gặp hắn.
- Ngươi đi điều tra ghi chép ra vào doanh trại giúp ta, xem nàng đã rời doanh trại chưa.
Lý Duy Nhất thầm thở dài, rất lo nàng đi vào con đường sai lầm, thân phận bị lộ liền trực tiếp gia nhập Thái Âm Giáo.
Liễu Diệp nói:
- Được.
Liễu Diệp thi triển thân pháp bay vút đi.
Lý Duy Nhất đi thẳng đến Truyền Tống Điện, nhìn phụ nhân mặc cung trang ngồi bên bàn.
Hắn do dự một chớp mắt, bước lên hành lễ:
- Lúc nãy là Ngu Tiêu Linh nấp trong bóng tối nhìn trộm ta đúng không?
Ngu Hòa không phủ nhận, lạnh lùng nói:
- Quả thực không đơn giản, cảm quan rất nhạy bén. Với tu vi của ta, ngươi vậy mà có thể phát giác.