Mẹ của Thanh Tử Khâm (2)

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đến đây vì Thanh Tử Khâm.

Ngu Hòa nói:

- Ta biết.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nàng ở đâu? Ta có chuyện rất quan trọng, buộc phải gặp nàng một lần.

Ngu Hòa liếc nhìn hắn.

Nàng đã kiểm tra Túi Càn Khôn của Lý Duy Nhất, tìm thấy bên trong có nhiều thây khô của người Thanh gia, tự nhiên cũng biết tiểu tử này và Thanh Tử Khâm có quan hệ rất gần gũi.

Ngu Hòa nói:

- Sau khi trở về, nàng liền vào Thanh Y Viên bế quan tu luyện.

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Không thể nào! Nếu nàng ở bên trong, nhất định sẽ mở trận pháp.

Ngu Hòa hỏi:

- Ngươi dựa vào đâu mà khẳng định như vậy?

Ngu Hòa rõ ràng không biết bí mật trên người Thanh Tử Khâm, càng không biết nàng đã bị Lý Duy Nhất vạch trần, bây giờ đang ở trong tình trạng vô cùng nguy hiểm.

Liễu Diệp bay vút vào, nói:

- Không có ghi chép ra doanh.

- Ngu tiền bối, nếu nàng còn có chỗ ở khác, tiền bối phải mau chóng nói cho ta biết, nàng bây giờ rất nguy hiểm! Tìm nàng, phải tìm nàng ngay!

Lý Duy Nhất nghĩ đến một nơi, lắc người biến mất khỏi Truyền Tống Điện.

Chỉ để lại Liễu Diệp mờ mịt, và Ngu Hòa đột nhiên đứng bật dậy.

Lý Duy Nhất leo lên đỉnh Diễm Tuyệt Sơn, đi đến ngọn núi phía sau giáp ranh với Vong Giả U Cảnh, đi đến lối vào của một động phủ dưới chân núi.

Bên trong động là biển quan tài đặt những thây khô của Tiên Hà Tông.

Bên phải cửa động, một bóng người tóc tai bù xù đang ngồi xếp bằng ở đó, trên người phủ đầy bụi bặm. Lý Duy Nhất bước tới, đưa ngón tay ra, sờ lên mu bàn tay hắn, truyền pháp khí vào.

Lát sau, Lý Duy Nhất thu ngón tay lại.

- Hóa ra là một xác chết, lần trước thật sự bị nàng lừa rồi!

Đột nhiên, sắc mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, đoán được thân phận của thi thể trông coi động phủ, ngay sau đó, chắp tay bái lạy.

Đúng lúc này, bóng dáng Ngu Hòa xuất hiện.

Hai người cùng nhau tiến vào động phủ, thả ra các sợi tơ ánh sáng niệm lực, tìm toàn bộ biển quan tài.

Sau khi bước ra khỏi động phủ, Ngu Hòa lạnh lùng chất vấn:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sau khi suy đi tính lại, Lý Duy Nhất kể hết mọi chuyện xảy ra ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, không sót một chi tiết nào.

- Sao lại như vậy? Nàng vậy mà giấu ta kỹ như thế.

Nghe xong, sắc mặt Ngu Hòa tái nhợt, bước nhanh lên núi, đi mãi đến đỉnh núi mới đột ngột dừng lại, xoay người nói:

- Lý Duy Nhất, chuyện này đừng nói cho bất kỳ ai biết. Chúng ta có thể tha thứ cho nàng, cho nàng cơ hội sửa đổi, nhưng những người khác thì không. Thái Âm Giáo càng sẽ dùng chuyện này để điều khiển nàng, hãy để ta xử lý.

- Tiền bối có thể giải quyết chuyện này thì không còn gì bằng. Ta sợ nhất là Thái Âm Giáo cứ giữ lấy thân phận Tử Sứ của nàng không buông, nếu vậy thì thiên hạ này sẽ không có chỗ cho nàng dung thân.

Lý Duy Nhất khẽ thở dài, đột nhiên ánh mắt từ trên người Ngu Hòa dời đến lối vào Hỏa Uyên trên đỉnh đầu nàng, lập tức, giống như tiếng sét giữa trời quang, cả người như bị điện giật.

- Không thể nào... chứ...

Vút một tiếng, Lý Duy Nhất hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía lối vào Hỏa Uyên.

- Ông trời ơi, đừng giày vò ta nữa!

Sau khi Ngu Hòa biết được tình hình từ Lý Duy Nhất, lại thấy hắn bay về phía Hỏa Uyên, nghĩ đến thảm trạng của Thanh Dự năm đó, nàng gần như sụp đổ. Sau đó, nàng cũng lao vào Hỏa Uyên.

Đỉnh Diễm Tuyệt Sơn, vết nứt không gian màu đỏ thẫm dài đến vài trăm trượng.

Bên trong là Thiên Hỏa cháy mãi không ngừng, lan tỏa ra bốn phía, vô biên vô tận, khiến người ta kinh hãi.

Càng vào sâu, ngọn lửa từ màu đỏ chuyển sang đen nhánh.

So với lần đầu tiên tiến vào Thiên Hỏa Thế Giới tu luyện khi còn ở Đạo Chủng cảnh, thân thể bị thiêu đốt đến đau đớn khó nhịn, buộc phải vận chuyển lực lượng phòng ngự của quan bào Châu Mục để ngăn chặn, với thân thể cường đại đã bẻ gãy hai Trường Sinh Tỏa của Lý Duy Nhất hiện tại, dù có phơi mình trong Thiên Hỏa cũng thoải mái như đang ngâm suối nước nóng.

Lý Duy Nhất và Ngu Hòa chia nhau ra tìm.

Lý Duy Nhất men theo từng đài ngọc thạch trận pháp do tiền bối Động Khư Doanh luyện chế, ngự quang bay đi, thả cả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra, lại mở Thông Thiên Nhãn ở mi tâm, lớn tiếng gọi.

Bay khoảng mười mấy dặm.

Mức độ Thiên Hỏa tăng dần, quanh người Lý Duy Nhất ngưng tụ ra pháp khí hộ thể.

Tiếp tục tìm kiếm sâu hơn.

Tứ Phượng hét lớn:

- Lý lão đại, có phát hiện!

Hai mắt nó giống như hai quả cầu lôi điện, nó có năng lực thiên phú có thể nhìn rất xa.

Từ đằng xa, Lý Duy Nhất nhìn thấy một bóng người tóc dài trôi nổi trong hư không Thiên Hỏa, kích thước chỉ bằng que diêm, như đang trôi nổi dưới đáy biển đỏ rực. Lòng hắn chợt lạnh đi một nửa, tâm trạng thấp thỏm chạy tới.

Nếu nàng vào Thiên Hỏa Thế Giới ngay khi vừa về Động Khư Doanh, thì đã hơn một tháng trôi qua.

Đến gần, Lý Duy Nhất nhìn thấy cơ thể và khuôn mặt nhăn nheo của nàng, làn da không còn chút bóng bẩy mọng nước nào, giống như sáp, cơ thể như khúc gỗ khô, nhất thời cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.

Lý Duy Nhất ôm nàng vào lòng, sử dụng sức mạnh phòng ngự của quan bào Châu Mục, cách ly Thiên Hỏa bên ngoài, lập tức lao về phía lối ra của Thiên Hỏa Thế Giới.

Quá nhẹ!

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm về phía trước, cẩn thận đặt lòng bàn tay lên ngực nàng, tỉ mỉ cảm nhận thăm dò.

Mất nước trầm trọng, thân thể và linh hồn đều bị tổn thương.

Lý Duy Nhất lấy mệnh dược và sinh dược ra, ngắt một chiếc lá hòa vào linh tuyền, đưa vào miệng nàng. Mỗi lần hắn chỉ đút một chút, không dám cho nàng dùng quá nhiều.

Đến lối ra của Thiên Hỏa Thế Giới, Ngu Hòa nghe tin chạy tới, cùng xông ra ngoài, rơi xuống đỉnh núi Diễm Tuyệt Sơn.

Lý Duy Nhất ôm Thanh Tử Khâm trong lòng, ngồi trên đất, liên tục đút từng ngụm dược tuyền nhỏ. Lòng bàn tay lần nữa đặt lên ngực nàng, nhịp tim vẫn như ngọn nến trước gió, vô cùng yếu ớt, dường như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.

Vẻ mặt Ngu Hòa như khóc như cười, không thốt nên lời, gần như phát điên.

- Rào!

Trang Sư Nghiêm nhận được tin báo của Ngu Hòa, từ trên trời giáng xuống trước mặt ba người. Hắn nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Thanh Tử Khâm trên mặt đất, sắc mặt biến đổi dữ dội, lập tức phóng ra pháp lực thể lỏng bảo vệ tâm mạch của nàng.

Sau đó, Trang Sư Nghiêm rơi nước mắt như mưa, trong phút chốc nhớ đến ba mươi mốt năm trước, lại nhớ đến trận gió tanh mưa máu trăm năm trước.

Hắn không kìm được đau xót ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Tại sao, ông trời! Rốt cuộc phải làm sao mới chịu bỏ qua, đã một trăm năm rồi, nhất định phải chết sạch thì mới cam tâm sao?

Trang Sư Nghiêm bế Thanh Tử Khâm lên, chuẩn bị rời đi để cấp cứu.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm, nói:

- Tiêu Tôn, chuyện này có thể tạm thời giữ bí mật, đừng cho ai biết không?

Trang Sư Nghiêm và Ngu Hòa đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.

Lý Duy Nhất đè nén muôn vàn cảm xúc trong lòng, đã nhanh chóng lấy lại lý trí, nói:

- Cứ để nàng chết như vậy cũng là chuyện tốt, có thể ve sầu thoát xác!

Ngu Hòa không hổ là cao thủ hàng đầu trong Tiêu Linh, lập tức hiểu được ý đồ của Lý Duy Nhất:

- Cứu nàng trước đã rồi tính!

Lý Duy Nhất bảo Liễu Diệp huy động mọi người cùng đi tìm Thanh Tử Khâm, sau đó dùng Không Gian Truyền Tống chạy đến Thánh Đường Sinh Cảnh, tìm Ngọc Dao Tử xin Mệnh Tuyền, tìm Nam Cung xin Tuế Nguyệt Cổ Tộc cho Sinh Tuyền.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters