Bạch Vụ đánh ra một chỉ, chỉ quang như kiếm đánh nát từng tầng tàn ảnh, đánh thẳng vào chân thân.
Thân pháp của Lý Duy Nhất huyền diệu cỡ nào, nhưng Bạch Vụ có thể bắt được chuẩn xác.
Vừa ra tay đã thấy trình độ.
Chiến lực của người này tuyệt đối không thua kém Tĩnh Trinh trong thân thể Bạch Xuyên.
Đáng tiếc, Lý Duy Nhất ngày nay so với khi chém giết Tĩnh Trinh đã cường đại hơn nhiều. Hắn không xoay người, vung tay ra sau, một chưởng như quạt hương bồ đánh trúng chỉ kiếm mà Bạch Vụ đâm ra.
- Bùm!
Gợn sóng pháp khí chấn động.
Bạch Vụ văng mạnh ra sau, ngón tay như sắp đứt lìa. Vốn nghe đánh giá của Mạc Đoạn Phong, nói tương lai Lý Duy Nhất sẽ vượt qua Cổ Chân Tướng, hắn căn bản không tin, giờ khắc này lại đã tin ba phần.
Bạch Vụ nói:
- Tu vi của Lý huynh thật mạnh, xem một kiếm này của ta thế nào.
- Xoạt!
Bạch Vụ dang rộng hai tay, trong Tổ Điền, một thanh chiến kiếm Pháp khí bằng ngọc bay ra, dẫn động ngàn vạn kiếm khí, tựa như thủy triều lao về phía bóng lưng Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất biết hôm nay họ khó mà từ bỏ ý đồ, đành phải nghiêm túc lại.
Hắn xoay người, đánh ra một luồng Từ Hàng Khai Quang chỉ kình, kình lực hùng hồn như sao băng ngoài vũ trụ, khí thế to lớn, đánh thanh ngọc kiếm được bọc trong kinh văn Pháp khí và ngàn vạn kiếm khí kia bay ngược lại, toàn bộ đập vào người Bạch Vụ ở cách đó mấy chục trượng.
- Phụt!
Phát quan của Bạch Vụ nát bấy, y bào rách toạc, miệng phun máu, bay ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.
Lý Duy Nhất nói:
- Chỉ giáo hai chiêu xong rồi! Lần này, có thể đi rồi chứ?
Lời Lý Duy Nhất vừa dứt.
Bạch Bôn Lôi gầm lên, ngón tay giơ qua đỉnh đầu:
- Xem một chiêu này của ta thế nào!
Địa khí màu vàng đất trong nháy mắt bao trùm vùng đất màu mỡ rộng lớn dưới Linh Sơn.
Bên cạnh, thanh thạch kiếm cao trăm trượng lúc trước lao ra từ lòng đất giống như núi sụp, trực tiếp ngã về phía Lý Duy Nhất.
- Dừng tay!
Trên đỉnh núi, một giọng nói vang lên.
Muộn rồi!
Lý Duy Nhất cảm nhận được áp lực cực lớn, nhìn ra tu vi của Bạch Bôn Lôi đã bước vào tứ trọng, vượt qua Bạch Vụ không biết bao nhiêu.
Đó là một loại chênh lệch giữa trời và đất, bất kỳ võ tu tam trọng nào cũng đừng hòng đối địch với hắn.
Nhưng Lý Duy Nhất đã lường trước Bạch Bôn Lôi sẽ ra tay sau khi Bạch Vụ thua. Vì vậy, hắn từ sớm đã âm thầm tích súc lực lượng, muốn thử xem võ tu cấp bậc như bọn họ khi bước vào tứ trọng rốt cuộc mạnh đến mức độ nào.
Hắn vừa lùi nhanh về, vừa thi triển ra tầng năm của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm.
- Xèo xèo!
Một trăm lẻ tám tia lôi điện màu tím xuất hiện, ngưng kết thành một thanh cự kiếm dài một trượng gần như thực chất hóa, xé gió bay đi, cùng thạch kiếm trăm trượng đang đổ xuống mũi kiếm chạm vào nhau.
- Ầm ầm!
Mũi kiếm của thạch kiếm gãy lìa.
Phần chóp trên cùng của thanh kiếm gãy chém xuống dưới chân Lý Duy Nhất, chấn động khiến hắn liên tục lùi lại.
Nếu mũi kiếm không bị Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm chém đứt, có thể tưởng tượng ra hậu quả.
Bên kia, Bạch Bôn Lôi không ngờ phản ứng của Lý Duy Nhất nhanh chóng như thế, có thể ở trong thời gian cực ngắn thi triển ra đạo thuật kiếm pháp có uy lực kinh khủng như thế này.
Nhìn lôi điện cự kiếm dài một trượng bay tới, hắn hơi luống cuống chân tay.
Bạch Bôn Lôi không kịp né tránh, chỉ có thể dùng tu vi mạnh mẽ đánh ra pháp khí dày đặc để ngăn cản, đồng thời, hai chân nhanh chóng lui về phía sau.
Lui nhanh ra xa trăm trượng, hắn mới dùng hai tay vận kình, di chuyển lôi điện cự kiếm màu tím sang một bên, đánh trúng vào sườn Linh Sơn ở phía sau, phát ra một tiếng lôi điện nổ vang.
Pháp khí hộ thể trên người Bạch Bôn Lôi hoàn toàn vỡ nát, hai ống tay áo bị lôi điện kiếm khí xoắn rách.
Rõ ràng chiến lực của hắn vượt xa Lý Duy Nhất, nhưng sau một đòn va chạm, ngược lại giống như rơi vào thế hạ phong, trong lòng hắn vừa khiếp sợ lại vô cùng bực bội.
Phân thân quang ảnh của Trang Sư Nghiêm, Bố Luyện Sư, Đường Vãn Châu cùng lúc xuất hiện dưới chân núi, cũng đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ.
Vốn dĩ bọn họ phát hiện Bạch Bôn Lôi có cảnh giới Đại Trường Sinh ra tay với Lý Duy Nhất, nên vội vàng đến ngăn cản, nhưng không ngờ sẽ là kết quả như thế này.
Bạch Bôn Lôi nói:
- Vừa rồi ta đã khinh địch, Lý huynh, chúng ta lại đánh nữa đi!
Bố Luyện Sư quát:
- Lui xuống.
Bố Luyện Sư tung một chưởng đánh ra pháp khí tựa dải lụa tát bay Bạch Bôn Lôi, khiển trách:
- Thân là Đại Trường Sinh mà ra tay với một tiểu bối, chưa thấy mất mặt sao? Tiêu Tôn, chuyện này là lỗi của chúng ta, về Hoàng Thành nhất định sẽ để phụ thân hắn nghiêm khắc quản giáo.
Lý Duy Nhất nhìn nam tử đứng cạnh Đường Vãn Châu, thầm nghĩ trong lòng, người này chắc là Bố Luyện Sư mà Thái Sử Vũ nhắc tới.
Quả thực là một nhân vật ghê gớm.
Theo lý mà nói, một vị khách có tu vi Đại Trường Sinh ra tay với một Tiêu Linh có công lao lớn ngay trong Động Khư Doanh, đã có thể xử lý theo tội tập kích doanh trại, bắt lại, nhốt mấy chục năm cũng là hợp tình hợp lý.
Nhưng Bố Luyện Sư đánh một chưởng trước, lại chủ động nhận lỗi, càng nói đưa về Bạch gia quản giáo. Ba chiêu phủ đầu này, nếu Trang Sư Nghiêm lại nghiêm khắc truy cứu, tương lai Bạch gia và Kiếm Đạo Hoàng Đình sẽ có cớ để nói.
Trang Sư Nghiêm nhìn sang Lý Duy Nhất:
- Ngươi thấy sao?
Lý Duy Nhất cười nói:
- Dù sao ta cũng không bị thương, nếu cứ bám riết không buông, chỉ sợ tương lai Bạch gia sẽ nói chúng ta ép người quá đáng, nói Động Khư Doanh chúng ta ghê gớm, không cho phép chạm vào. Mang về Bạch gia quản giáo rất tốt, chẳng phải Bố tiền bối đã tát một cái rồi sao?
Ánh mắt Bố Luyện Sư rơi xuống trên người Lý Duy Nhất:
- Hay cho một chiêu đế thuật tầng năm đại thành! Hay cho một câu ép người quá đáng, cũng chặn họng của ta lại. Nếu Bạch gia lại truy cứu cái chết của Bạch Xuyên, cũng có vẻ như là ép người quá đáng!
Bố Luyện Sư hỏi tiếp:
- Đã như vậy, ta liền chuyển sang hỏi một câu thôi, ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, vì sao không bắt sống Tĩnh Trinh?
Lý Duy Nhất hỏi ngược lại:
- Ngươi có thể bắt sống Bảng Nhãn của Kiếm Đạo Hoàng Đình ở giáp trước không?
Bố Luyện Sư không nghĩ tới hắn sẽ trả lời như thế:
- Ta sẽ chuyển đạt nguyên lời cho trưởng bối Bạch gia.
Hắn nói xong, liền nhìn sang Đường Vãn Châu và ba người Bạch gia:
- Chúng ta đi.
Đường Vãn Châu nói:
- Chờ ta một lát.
Đường Vãn Châu mặc y phục màu đen cổ cao, đón gió lạnh ngày đông đi tới chỗ Lý Duy Nhất.
Hai người tản bộ ngược dòng trên bờ sông, tiến vào trong hẻm núi được sương khói bao phủ, cành lá sum suê, cách xa tầm nhìn của mọi người.
Trong sự im lặng, Lý Duy Nhất là người mở miệng trước:
- Vẫn phải đi Kiếm Đạo Hoàng Đình sao?
Đường Vãn Châu cười nói:
- Phải đi chứ, dù sao cha ta là môn sinh Thiên Tử của Kiếm Đạo Hoàng Đình, hiện nay Tân Giáp của Kiếm Đạo Hoàng Đình không có ai có thể gánh vác, sao ta có thể không đi? Ta đã nói với Tiêu Tôn rồi, sau này ngươi chính là Thánh Ti của Thiếu Dương Ti.