Lý Duy Nhất dừng bước, nhìn thẳng vào hai mắt nàng ở khoảng cách gần:
- Là vì nguyên nhân này sao? Sao ta cảm thấy trong lòng ngươi đầy tâm sự, đang cố làm ra vẻ thoải mái? Ngươi bị ép buộc à? Nếu không muốn đi thì đừng đi nữa, ngươi chính là Thiếu Quân Bắc Cảnh, Đường Vãn Châu tuyết đè mười bốn châu Nam Cảnh.
Đường Vãn Châu nói:
- Thiếu Quân Bắc Cảnh cái gì chứ, chúng ta đều là người phương Nam.
Đường Vãn Châu thu lại nụ cười, nét mặt nghiêm túc hơn nhiều, trong hai mắt tràn ngập bất đắc dĩ và chua xót:
- Có lẽ đây chính là trưởng thành! Trưởng thành thì phải học cách thỏa hiệp, biết kính sợ, biết trời cao đất dày, không thể tùy ý làm xằng làm bậy được nữa. Tuổi trẻ có thể đấu chí sục sôi, không hề sợ hãi, ý chí bừng bừng. Ta thì không được rồi, Lý Duy Nhất... ngươi nhất định phải vĩnh viễn trẻ tuổi!
Nhìn dáng vẻ của nàng như thế, biết nàng chắc chắn là đã gặp phải chuyện gì, Lý Duy Nhất cảm thấy khó chịu nói không nên lời.
Hắn như nhìn thấy, núi tuyết của Bắc Cảnh bị mây đen che khuất. Nữ tử hào sảng anh khí nhất Lăng Tiêu Sinh Cảnh dường như đã bị hiện thực đè gãy sống lưng.
Đường Vãn Châu nói:
- Ngươi cứ coi như Đường Vãn Châu trẻ tuổi lúc trước đã chết vào hôm nay.
Đường Vãn Châu thả ra Thiên Tử Ngọc Lộ từ trong Tổ Điền, đặt vào tay Lý Duy Nhất:
- Cỗ xe của Cổ Thiên Tử này tặng cho ngươi, ta không xứng với nó nữa, đi đến bên kia, nếu còn ngồi xe liễn vi phạm quy định vượt quá thân phận, không có người nuông chiều ta.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lý Duy Nhất biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện, nàng quá khác thường.
Đường Vãn Châu nói:
- Đừng nghĩ nhiều, không có chuyện gì, chỉ là đột nhiên có chút cảm ngộ mới thôi, ta là đi làm Tân Giáp Trạng Nguyên. Cáo từ!
Đường Vãn Châu xoay người đi xuống hạ lưu của dòng sông, vừa vẫy tay cáo biệt, vừa lớn tiếng hô:
- Đến nay thân cô độc, Doanh Châu mặc ta đi.
Đáng tiếc, không còn hô lên được khí thế hào sảng nữa.
Một bên khác, trong Ngọc Điện trên lưng một con Thiết Bối Dực Long.
Bạch Vụ đè xuống thương thế, bẩm báo với Bố Luyện Sư:
- Chiến lực của người này e là không thua kém Cổ Chân Tướng ở cùng cảnh giới. Nếu thật sự như Mạc Đoạn Phong nói, hắn sẽ gia nhập phe Thánh Triều, vậy ta nhất định sẽ cực kỳ bị động trong trận chiến Tân Giáp của hoàng đình.
Chính là do Mạc Đoạn Phong cố ý nói ở Kiếm Đạo Hoàng Đình, Lý Duy Nhất là huynh đệ vào sinh ra tử của hắn, sẽ gia nhập phe Thánh Triều, Bạch gia mới muốn mượn cơ hội này thăm dò thực hư và tiến độ tu vi của Lý Duy Nhất.
Bố Luyện Sư nhìn thấy Đường Vãn Châu ở phía xa trở về, liền gọi:
- Tiểu Đường, lên Ngọc Điện của ta đi, trên đường ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi.
Bốn con Thiết Bối Dực Long vỗ cánh bay thẳng về hướng Thánh Thành của Xích Minh Giới Cảnh, ở đó mới có Không Gian Truyền Tống Trận cỡ lớn thông tới Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Lý Duy Nhất đứng trong tuyết, giơ tay đón lấy những bông tuyết rơi xuống, phun ra một hơi sương trắng, trong lòng trống rỗng, giống như mọi người đều đã rời đi. Hoàn toàn khác biệt với sự náo nhiệt tân binh tụ tập khi hắn mới tới.
Mùa đông năm nay lạnh đến lạ.
Lý Duy Nhất tìm tới Thác Bạt Đào, Đại Trường Sinh của Bắc Cảnh Lăng Tiêu Sinh Cảnh hiện đang ở trong Động Khư Doanh.
Đây là một vị lão tổ tông của Thác Bạt thị đã dẫn đường cho Đường Chiêm tiến vào Tiêu Linh Quân.
Thác Bạt Đào là Dị Nhân Chủng, đi theo con đường tu luyện hóa rồng, đầu người thân rắn đuôi giao, thân thể cực kỳ khổng lồ.
Thác Bạt Đào nói:
- Tình huống của Bắc Cảnh à? Hiện nay thế cục có thể nói là vô cùng tốt.
Tâm tình Thác Bạt Đào cực tốt, quấn quanh trên thân cây, kể lại:
- Được Kiếm Đạo Hoàng Đình ủng hộ, đại quân Bắc Cảnh đi vòng qua Lôi Châu ở Đông Cảnh, đồng thời phát động tấn công về phía bốn châu của Vong Giả U Cảnh, mũi kiếm chỉ thẳng Đông Hải.
- Chỉ hai năm, hơn phân nửa lãnh thổ U Cảnh của bốn châu đều đã thu về dưới trướng Bắc Cảnh, có thể nói là chiến uy cuồn cuộn.
- Tiểu Lý, ngươi biết đây là công tích cỡ nào không?
- Ngàn năm qua, cho dù lấy năng lực của Đại cung chủ cũng chỉ có thể cố thủ hai mươi tám châu, không cách nào mở mang bờ cõi, không thể thu phục vùng đất của ba trăm châu bị mất năm xưa.
Lý Duy Nhất đứng dưới gốc cây nhíu mày hỏi:
- Thất Oan Ngũ Quỷ không đơn giản, từng tên đều thần thông quảng đại, sẽ trơ mắt nhìn Tuyết Kiếm Đường Đình lấy đi bốn châu mà không hề phản công sao?
Thác Bạt Đào từ trên cành cây rũ đầu xuống, nhe răng cười:
- Cái hay ở chỗ bọn chúng là Thất Oan Ngũ Quỷ, chứ không phải Thất Oan Nhất Quỷ. Ngũ Quỷ liền có năm loại tâm tư, đều tự mang ý đồ xấu, không phải tấm sắt liền một mảnh.
- Bốn châu mà Tuyết Kiếm Đường Đình đánh chiếm thuộc về địa bàn của Ngạ Quỷ. Hơn nữa, theo góc nhìn của tứ quỷ còn lại, chúng ta không có thực lực đánh tới địa bàn của bọn chúng, tự nhiên sẽ không cảm thấy môi hở răng lạnh.
- Mặt khác, Tuyết Kiếm Đường Đình phái sứ giả, mang theo lễ dày đi bái phỏng tứ quỷ, trần tình chúng ta là bị ép buộc hết cách mới phải trợ giúp Kiếm Đạo Hoàng Đình đánh bốn châu kia, tuyệt đối sẽ không đụng tới các châu phủ còn lại của bình nguyên Thất Oan.
- Chiêu này, đương nhiên không thể nào lừa gạt được Tứ Đại Quỷ Vương. Nhưng có chiêu này, nếu Ngạ Quỷ muốn mời Tứ Đại Quỷ Vương tương trợ thì phải trả giá rất lớn.
Lý Duy Nhất trầm tư, nói:
- Vụ Thiên Tử mới vừa đại khai sát giới ở Vân Thiên Tiên Nguyên, tứ quỷ còn lại e là không dám dễ dàng đến gần Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Thác Bạt Đào cười nói:
- Không sai, đây chính là tính quan trọng của thời cơ. Càng tuyệt diệu hơn là, chiến trường ở bốn châu này của chúng ta chỉ là đánh nhau cò con.
- Vùng đất ba mươi mốt châu mà Lan đại nhân từng chiếm cứ ở U Cảnh phía đông nam, bị Đạo Cung, Đông Hải Yêu tộc, Tả Khâu Môn Đình, Cửu Lê Tộc, Lôi Tiêu Tông bắt lấy, đang dần dần khôi phục lại toàn bộ sự quang minh. Chỗ đó thanh thế to lớn hơn bên chúng ta nhiều.
- Mặt khác, thứ thực sự kềm chế Viễn Cổ Nghiệp Thành, Thất Oan Ngũ Quỷ, Động Khư Quỷ Thành chính là chiến trường ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, và cả chiến trường của Thánh Đường Sinh Cảnh.
- Có thể nói, Bắc Cảnh chúng ta là đã nắm chặt lấy thời cơ tốt ngàn năm có một này. Ta nghe nói, cách đây không lâu, Ngạ Quỷ và Sư Đà Vương đã đại chiến một trận, thảm bại chạy trốn.
Trong lòng Lý Duy Nhất căng thẳng, hỏi:
- Sư Đà Vương không bị thương chứ?
Thác Bạt Đào nói:
- Chỉ một con Ngạ Quỷ, sao là đối thủ của Sư Đà Vương được? Tu vi đạt tới cấp bậc như bọn họ đã có sinh mệnh lực cường đại, thương thế bình thường căn bản không gọi là bị thương. Lại nói, Bắc Cảnh có Đại sư tỷ của Sư Đà Vương tọa trấn, nàng chính là môn sinh Thiên Tử mạnh nhất của Kiếm Thiên Tử, ổn định như tảng đá.