Ẩn Quân cáo già, kẻ địch cũng tuyệt đối không ngu ngốc.
Trận quyết đấu này, địch trong tối ta ngoài sáng, kẻ địch càng có con tin trong tay, chiếm hết ưu thế.
Lý Duy Nhất lập tức xuất phát, ra khỏi thành từ cửa Nam.
Hắn không liên lạc với Quan sư phụ, vì Lý Duy Nhất tin rằng nếu bọn họ đối phó không được, Quan sư phụ nhất định sẽ ra tay vào thời khắc quan trọng. Quan sư phụ có mưu tính sâu xa còn hơn Ẩn Quân.
Sau khi ra khỏi thành, Lý Duy Nhất lập tức thả Nhị Phượng ra, để nó đánh hơi khí tức của Ẩn Quân, sau đó dọc theo Tuy Hà đuổi theo về phía nam.
Đuổi theo được năm mươi dặm, nhà cửa và ánh đèn ở khu vực ngoại ô biến mất hoàn toàn, thiên địa một mảnh tối tăm.
Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước, quay người lại nói:
- Nghiêu Sư, ngươi không cần thiết phải đi theo.
Nghiêu Thanh Huyền bay tới từ trong gió đêm, mặc Dạ Hành Y tàng hình hỏi:
- Ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải ngươi biết gì đó không?
Lý Duy Nhất nói:
- Không biết phải nói sao với ngươi nữa, có từng nghe qua Thái Âm Giáo chưa? Thôi bỏ đi, đuổi theo rồi nói sau.
Lê Tùng Cốc mặc áo đen, trên mặt đeo mặt nạ kim loại, đôi mắt u trầm lóe sáng trong bóng đêm, chạy nhanh trên bờ đông của Tuy Hà như một bóng ma.
Hắn mới vừa nhận được tin tức do Ẩn Nhân bên phía Đông Hải Long Thành gửi về, biết được tình hình gần đây của Lý Duy Nhất, trong lòng đang vô cùng vui mừng thì hai tình huống khẩn cấp liền nối gót nhau ập đến.
Đầu tiên là lời cảnh báo về tà nhân của Thái Âm Giáo tiến vào Nam Cảnh do Tả Khâu Lệnh truyền đến, ngay sau đó chính là tin dữ Tộc Phủ bị công phá.
Thành Cửu Lê là châu thành của Lê Châu.
Bộ tộc Thương Lê là chủ tộc của Cửu Lê.
Tộc Phủ ở Thành Cửu Lê bị một vị Quỷ Hầu công phá, còn trốn thoát mất dạng. Nỗi nhục nhã to lớn, e là sẽ bị người trong thiên hạ cười chê, “không có Tuy Tông và Tam Trần Cung tọa trấn, Thành Cửu Lê chính là hậu viện của Thệ Linh phía tây Mãng Sơn Sơn Mạch“.
Nếu không đánh chết vị Quỷ Hầu kia, cứu Lão Tứ về, uy thế Cổ Tộc mà Cửu Lê Tộc vất vả lắm mới khôi phục lại được nhờ Ẩn Tổ xuất thế, Khôi Thủ trở về chắc chắn sẽ vì vậy mà bị tổn hại.
Càng khiến Lê Tùng Cốc lo lắng là, chuyện này có liên quan tới tà nhân Thái Âm Giáo kia hay không?
Theo như cách nói của Tả Khâu Lệnh, lấy thực lực của Thái Âm Giáo, tiêu diệt một Sinh Cảnh là chuyện dễ như trở bàn tay, may mà bọn chúng cách chúng ta đủ xa. Phải khiến cho bọn chúng có đi mà không về, mới có thể răn đe bọn chúng, một lần nữa đánh giá lại hậu quả và cái giá phải trả.
Không lâu sau, Lê Tùng Cốc đã băng qua hơn ba trăm dặm, đi tới Trấn Lam Diệp được nhắc tới trong thư.
Một phần ba dân số Cửu Lê Tộc đều cư ngụ ở hai bên bờ Tuy Hà, trong mấy ngàn năm đã xây dựng lên nhiều thành trấn. Trấn Lam Diệp là một thị trấn cỡ lớn, hơn mười vạn tộc nhân sinh sống, lúc này đang được bao trùm trong màn đêm và lưới ánh sáng của trận pháp.
Trong đầu Lê Tùng Cốc suy nghĩ nhanh, thân hình lóe lên, xuất hiện ở bên ngoài lưới ánh sáng trận pháp ở cửa trấn:
- Hẹn địa điểm ở thị trấn đông người, là dự tính được ta chắc chắn sẽ ném chuột sợ vỡ bình, không dám dễ dàng gây ra đại chiến cấp Trường Sinh cảnh.
Hắn nhìn bốn phía, trong bóng tối truyền đến dị động.
Một thi thể già nua tóc tai khô héo, toàn thân thối rữa đạp lên đám lau sậy rậm rạp ven sông đi tới, trong cổ họng nặn ra giọng nói khàn khàn:
- Trên thư nói rồi, ngươi muốn đổi lại lệnh đệ thì phải đi một mình. Ngươi mang theo quá nhiều người, quả thực không hề để tính mạng của lệnh đệ ở trong lòng.
Thi thể thối rữa ném một bàn tay đứt lìa đầy máu tươi sang, lại nói:
- Chân tay của lệnh đệ không nhiều, nếu chém tiếp e là không đủ dùng! Cho ngươi cơ hội cuối cùng, trong vòng nửa canh giờ chạy tới Diêu Quan. Không tới kịp, hoặc vẫn mang theo người tới, vậy thì qua đó nhặt xác...
- Bùm!
Lê Tùng Cốc khó đè nén cơn giận, lăng không đánh ra một chưởng, đánh thi thể thối rữa kia tứ phân ngũ liệt.
Xương cốt thi thể rơi hết xuống sông.
Ẩn Quân đời trước Thượng Nam Đường, Chuyết lão, tộc trưởng bộ tộc Sơn Lê trấn thủ ở Cửu Lê Đạo Viện lần lượt lao ra từ dưới đáy sông và lòng đất, nhanh chóng bàn bạc đối sách.
Thượng Nam Đường trầm giọng truyền âm:
- Giảo hoạt như vậy, kẻ đứng sau chắc chắn là tà nhân của Thái Âm Giáo không thể nghi ngờ. Đã gửi thư cho tộc trưởng Thương Lê và Đại Tế Ti Mặc Hải, nhưng thời gian e là không kịp nữa. Trước mắt chỉ có một cách, ta thi triển Dịch Dung Quyết thay ngươi đi tới đó.
Chuyết lão là Dị Nhân Chủng dạng hổ, thân thể cao lớn:
- Nếu đối phương vừa mới đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh, khẳng định không quen thuộc ngươi, Nam Đường đi hẳn là không có vấn đề gì. Chúng ta nấp ở cách xa hai mươi dặm, tùy thời tiếp ứng, cho dù tu vi đối phương có cao hơn nữa cũng khó mà phát giác.
...
Lý Duy Nhất một đường theo đuôi, càng đuổi theo càng xa.
- Đi thêm về phía trước e là sắp đến Diêu Quan!
Ở nơi cách Diêu Quan khoảng mấy chục dặm, Nhị Phượng đột nhiên chuyển hướng, rẽ sang hướng tây, bay về phía Mãng Sơn Sơn Mạch đen kịt trong màn đêm.
Mãng Sơn Sơn Mạch mênh mông sâu thẳm, dãy núi đứng thẳng, phân bố vô số đại mộ.
Truyền thuyết nói, các Võ Đạo Thiên Tử của Doanh Châu thời cổ không ngại ngàn vạn dặm xa xôi chôn cất bản thân ở đây để cầu được hồi sinh.
Chỉ vì Mãng Sơn Sơn Mạch nằm gần Huyết Hải Quan Ô và Thệ Linh Vụ Vực, chính là nơi cực âm trong thiên hạ.
Bên dưới mỗi ngọn núi có thể là một tòa đại mộ Cổ Thiên Tử.
Cũng có cách nói, Mãng Sơn Sơn Mạch là căn nguyên của tiên đạo long mạch ở Doanh Châu, sau khi bị chém hai nhát đao, long mạch biến thành mãng mạch, thiên địa pháp khí của toàn bộ Doanh Châu cũng theo đó mà khô kiệt. Người ta chỉ có thể tụ tập xung quanh Thiên Địa Pháp Tuyền tu luyện, thành Tiên trở nên muôn vàn khó khăn.
Trấn Táng Tiên ở Sát Long Khẩu nghe nói chính là một trong những nhát đao đó.
Tất nhiên, những điều này đều là truyền thuyết, chưa bao giờ có Cổ Thiên Tử hồi sinh từ Mãng Sơn Sơn Mạch, đã nhiều năm không có Võ Đạo Thiên Tử cất công mang chôn mình ở đây.
Tiến vào Mãng Sơn Sơn Mạch, khí âm hàn ập vào mặt.
Bên dưới từng ngọn núi, đâu đâu cũng có thể thấy những cổ tích như là cổ bia, thần đạo, thạch thú, đền thờ.
- Ầm!
Gợn sóng pháp khí chợt truyền đến, hình thành cơn lốc mạnh mẽ, dãy núi tựa hồ cũng rung chuyển theo.
Lý Duy Nhất và Nghiêu Thanh Huyền đáp xuống đỉnh của một ngọn núi có đá đỏ rải rác khắp nơi, chỉ thấy, khu rừng hoang vu cổ xưa phía xa bị một đám quỷ vân đen dày đặc bao phủ.
Tộc trưởng bộ tộc Sơn Lê thả ra một con kỳ trùng Quỷ Hầu to béo như lợn rừng, gọi hung trùng trong mộ huyệt dưới lòng đất ra đánh giết kịch liệt với Thệ Linh trong quỷ vân.
- Gào!
Toàn thân Chuyết lão được Trường Sinh kinh văn bao phủ, miệng phát ra một tiếng hổ gầm cao vút, đánh ra một luồng đạo thuật hổ trảo va chạm với đại thủ ấn của Minh Đồ Ách La Đà thò về phía Lê Tùng Cốc.
Hai người đều là Đại Trường Sinh tứ trọng đỉnh phong.