Một kích va chạm, Trường Sinh kinh văn nổ tung, hình thành những gợn sóng hình tròn sáng chói khuếch tán ra ngoài.
Dù Lê Tùng Cốc được Chuyết lão che chở sau lưng, cũng trong nháy mắt bị hất văng như người rơm.
Thì ra, lúc trước sau khi Thượng Nam Đường dịch dung thành Lê Tùng Cốc đi tới Diêu Quan, Ách La Đà đột nhiên hiện thân, nhắm thẳng vào chân thân của Lê Tùng Cốc. Hiển nhiên, kế hoạch dùng Dịch Dung Quyết để qua mặt Minh Đồ đã hoàn toàn thất bại, kẻ địch vô cùng tinh ranh.
Là Chuyết lão và tộc trưởng bộ tộc Sơn Lê vùng lên chống đỡ, vừa đánh vừa lui, sau đó rút về phía Mãng Sơn Sơn Mạch.
Đối với bọn họ mà nói, ưu thế lớn nhất chính là cực kỳ quen thuộc hoàn cảnh địa lý.
Tiến vào Mãng Sơn Sơn Mạch liền có thể triệu hoán hung trùng trong quần thể mộ dưới lòng đất cho mình dùng, mượn cơ hội này kềm chân kẻ địch, chờ đợi hai vị cường giả thất trọng trong tộc là tộc trưởng Thương Lê và Đại Tế Ti Mặc Hải đến.
Ách La Đà cao năm thước, tứ chi ngắn nhỏ, trên đầu gồ lên chi chít, sau khi phát ra tiếng cười quái dị, tay cầm bảo giản Hắc Thiết Pháp khí hình tháp vung ra một đòn bá đạo.
Trong Pháp khí đầy kinh văn, Hắc Thiết Giản hóa thành hư ảnh khổng lồ trăm trượng đánh Chuyết lão lùi lại liên tục, bao tay Pháp khí trên đôi tay từng tấc vỡ nát, máu thịt be bét.
- Ầm ầm!
Một ngọn núi bị đánh sập một mảng lớn vách núi, đá tảng và cây cối không ngừng rơi xuống.
Thân núi sau khi sụp đổ lộ ra vách đá phẳng phiu trăm trượng ở bên trong.
Trên vách đá tràn ngập những văn tự cổ xưa, xếp hàng ngay ngắn, lấp lóe từng luồng trận quang vĩnh hằng bất diệt.
Lê Tùng Cốc giống như đã dự liệu trước, ném cây bút thanh đồng cấp Thiên Tự Khí bát phẩm cho Chuyết lão, sau đó lao về phía ngọn núi kia, chui vào rừng, trốn vào trong trận thế phức tạp.
Chiến đấu của cấp Đại Trường Sinh không phải là thứ hắn có thể xen vào.
Quần thể mộ trong núi non của Mãng Sơn Sơn Mạch, những nơi nào là hung hiểm, nơi nào là mộ trống, nơi nào trận thế phức tạp, những lão gia hỏa của Cửu Lê Tộc biết rõ như lòng bàn tay.
Vẻ mặt Nghiêu Thanh Huyền nghiêm túc, lại nhìn về phía hai vị Quỷ Hầu đang kềm chế tộc trưởng Sơn Lê cũng có thực lực rất mạnh, rõ ràng đã đạt tới tam trọng.
Nàng nói:
- Là Đại Trường Sinh, Chuyết lão không phải là đối thủ. Chúng ta đừng hành động thiếu suy nghĩ, nghĩ cách cứu người trước.
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, thả ra niệm lực cảm nhận, lập tức, linh quang ở mi tâm nở rộ, lan tỏa ra bốn phương tám hướng như gợn sóng nước, tìm kiếm khí tức của Lê Tùng Lâm.
Nghiêu Thanh Huyền cảm thấy đau đầu, cảm thấy hành động này của Lý Duy Nhất là tùy tiện, một khi phóng ra niệm lực cũng đồng nghĩa với việc bại lộ bản thân, rất muốn quát ngăn hắn lại.
Nhưng nàng phát hiện...
Linh quang niệm lực của hắn, vậy mà vô cùng nóng rực cô đọng, cả người toát lên một luồng khí tĩnh lặng và tự tin.
Rất nhanh, Lý Duy Nhất đã phát hiện ra chiến trường thứ ba cách đó bốn mươi dặm.
Hai bên giao thủ, là Ẩn Quân đời trước Thượng Nam Đường, cùng một vị Đại Thánh Linh Niệm Sư. Khí tức của Lê Tùng Lâm cũng ở bên đó.
Lý Duy Nhất không lập tức chạy tới đó, mà là trước tiên thả Thất Phượng ra ngoài.
Thân hình Thất Phượng thu nhỏ lại, chớp mắt biến mất trong bóng đêm.
Nhị Phượng, Tam Phượng, Tứ Phượng thì bay về phía hai vị Quỷ Hầu trong quỷ vân đen như mực.
Trong khoảnh khắc Lý Duy Nhất thả ra linh quang niệm lực, Chuyết lão và Ách La Đà đang giao thủ lập tức sinh ra cảm ứng, nhìn sang.
Chỉ thấy, đỉnh ngọn núi phía xa được thắp sáng bởi ánh hào quang rực rỡ bốn màu, tựa như một ngọn đuốc thông với trời, vô cùng chói lọi.
- Ầm ầm!
Một tiếng sấm rền vang lên, xé toạc màn đêm đang sôi sục.
Lý Duy Nhất hóa thành tia điện quang từ trên đỉnh núi lao xuống, chớp mắt xuất hiện ở phía trên đầu Chuyết lão và Ách La Đà.
Năm ngón tay Lý Duy Nhất xòe ra, pháp khí thanh huy tuôn ra từ lòng bàn tay hóa thành một mảnh vân hà sáng lấp lánh, bao phủ và khóa chặt Ách La Đà, không cho hắn cơ hội chạy trốn né tránh.
Trong vân hà, Phiên Thiên Cổ Ấn có kích thước bằng điện vũ ngưng tụ thành hình.
Chưởng lực nặng nề đè xuống.
Ách La Đà cảm nhận được một luồng áp lực ngột ngạt, ánh mắt lạnh băng, pháp khí toàn thân cuồn cuộn tuôn ra, toàn bộ rót vào Bảo Tháp Hắc Thiết Giản.
Trên thân giản, từng vòng kinh văn lan tràn ra, uy năng bộc phát, lực lượng cuồn cuộn bổ thẳng lên phía trên.
- Ầm ầm!
Phiên Thiên Cổ Ấn đè bẹp cự ảnh và kinh văn của Hắc Thiết Giản, làm chúng biến dạng và sụp đổ, sau đó, sức mạnh giáng xuống người Ách La Đà.
Ách La Đà khẽ rên, lùi ra xa trăm trượng, những hắn nơi đi qua, rừng rậm hoang vu, cổ thụ bị đẩy ngã từng tấc một. Cành lá, gỗ vụn bay lả tả sau lưng, Hắc Thiết Giản trong tay hắn run rẩy không ngừng.
Cũng may thân hình hắn rắn chắc, phòng ngự của y phục Pháp khí trên người phi phàm, cứng rắn cản lại, không bị một chưởng của Lý Duy Nhất làm trọng thương.
Ách La Đà đứng vững bằng hai chân ngắn ngủi, vừa mới phản ứng ra, người tới có thể chính là Lý Duy Nhất:
- Ngươi...
Chỉ thấy, điện quang vụt qua trước mặt hắn. Thân hình anh tuấn của Lý Duy Nhất được bao phủ trong điện quang màu tím, đã tới ngay trước mặt hắn, tung một chưởng ảo ảnh chồng chất vào ngực hắn.
Chưởng này biến hóa khó lường, lúc trên lúc dưới, phiêu diêu bất định. Lại hùng hồn bá đạo, như một vầng thái dương tỏa ra hà quang vạn trượng đập tới, không khí nổ tung.
Phản ứng của Ách La Đà cực kỳ nhanh nhạy, nhãn lực siêu phàm xuyên thấu ảo ảnh tìm kiếm bản thể. Trước khi chưởng ấn rơi xuống, hắn liền dùng Hắc Thiết Giản không ngừng xoay tròn che trước ngực.
- Bùm!
Chưởng và giản va chạm, vang lên tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc.
Ách La Đà văng ra ngoài, miệng mũi phun máu, cánh tay cầm giản bị lôi điện trào ra từ lòng bàn tay Lý Duy Nhất giật cho tê liệt, lớn tiếng hét:
- Lý Duy Nhất quay lại rồi, mau... con tin...
Đồng thời khi hét lên câu này, Ách La Đà dẫn động một tấm phù lục trên người.
Tức thì, thân thể hắn được phù quang bao phủ.
Hắn vốn dĩ đang bay ngược giữa không trung, lại dùng một thân pháp quỷ dị dừng lại thế bay, phóng vút lên trời, né tránh chỉ tất sát thứ ba của Lý Duy Nhất.
Tiếp theo, hắn từ giữa không trung lướt ngang đi xa nhanh hơn vận tốc âm thanh, bằng một tốc độ khó tin lao về phía Lê Tùng Lâm cách đó mấy chục dặm.
Bên tai Ách La Đà là tiếng gió rít, rừng núi không ngừng lùi lại. Với tâm trạng bất an, hắn quyết định rời khỏi Lê Châu ngay, còn Lê Tùng Lâm là tấm khiên hình người của hắn.
Cánh tay Lý Duy Nhất giơ cao lên đỉnh đầu, một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận hiện ra xung quanh người.
Cánh tay vung lên, trong trận ngưng tụ ra một thanh lôi điện cự kiếm màu tím xẹt qua dãy núi bay đi.
- Phập phụt!
Cách đó mười mấy dặm, Ách La Đà kêu thảm một tiếng, bị một kiếm xuyên thủng phòng ngự, cơ thể đập vào sườn núi của một ngọn núi.
Lôi điện cự kiếm xuyên thủng cơ thể hắn, thiêu đốt đến mức toàn thân cháy đen.
Cây cối và nham thạch xung quanh đều bốc cháy ngùn ngụt, biến thành màu đỏ tía.
Trên đỉnh núi, Nghiêu Thanh Huyền như nghẹt thở, hoàn toàn đứng ngây ra đó.