Ba ngàn tuổi vẫn không mất chí thanh vân (2)

Lý Duy Nhất nói:

- Ta hiểu rồi, trước mắt đánh lui đại quân Thệ Linh quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

- Tốt lắm! Đại cung chủ ba ngàn tuổi vẫn không mất chí thanh vân, sao ta có thể hèn nhát lùi bước, làm mất đi ý chí chiến đấu của người trẻ tuổi?

Trên khuôn mặt khuynh thế như tạc từ băng của Ngọc Dao Tử hiện lên một nụ cười điên đảo chúng sinh, nói:

- Quên nói cho ngươi biết, ngoài Mệnh Tuyền ra còn có Sinh Tuyền.

- Điều kiện Ngu Bá Tiên đưa ra là, chỉ cần Tuế Nguyệt Cổ Tộc lấy Sinh Tuyền ra làm tiền cược, Ma Quốc không những lập tức mở cửa cho viện quân của các Sinh Cảnh, mà còn phái ra lượng lớn Siêu Nhiên và võ tu Trường Sinh cảnh tham chiến, mặc kệ kết quả ba năm sau ra sao.

- Ngoài ra, Ma Quốc cũng sẽ lấy ra quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng làm tiền cược. Vật này có thể điều động lực lượng căn nguyên của Tuế Nguyệt, bị thất lạc trong trận chiến hai vạn năm trước.

- Tộc trưởng đã đồng ý! Trong trăm năm gần đây, Tuế Nguyệt Cổ Tộc mượn nhờ Minh Vực bồi dưỡng ra lượng lớn võ tu Trường Sinh cảnh, bọn họ vô cùng tự tin.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, đã có thể tưởng tượng ra cuộc tranh đấu này sẽ thảm khốc cỡ nào, liền nói:

- Trong lòng ta có một nghi hoặc, không biết Đại cung chủ có thể hỗ trợ giải đáp không.

Ngọc Dao Tử hỏi:

- Nói đi, là vấn đề trên phương diện tu hành à?

Lý Duy Nhất lắc đầu, tò mò hỏi:

- Tam cung chủ rốt cuộc có bao nhiêu nam sủng? Người khác không rõ, nhưng ngươi nhất định biết.

Hai mắt vốn như giếng cổ không gợn sóng của Ngọc Dao Tử hơi sững sờ một cái khoảnh khắc, tiếp đó vành tai trắng như tuyết ửng đỏ, sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc nhìn qua, trách:

- Ngươi mới chỉ là tu vi Trường Sinh cảnh, sống mười mấy năm mà đã có bao nhiêu vị hồng nhan tri kỷ rồi? Chuyện này thì liên quan gì đến ngươi, sau này không được nhắc lại nữa.

...

Lý Duy Nhất cùng Ngọc Dao Tử vạt áo tung bay như tiên cùng nhau rời khỏi Tổ Sơn, xuất hiện trên một cánh đồng hoang cách xa ba ngàn dặm, phạm vi mấy trăm dặm không một bóng người.

- Ầm!

Đạo Tổ Thái Cực Ngư lấp lóe, gợn sóng không gian khuếch tán ra ngoài, Ngũ Sắc Sơn từ trong Không Gian Huyết Nê bay ra, rơi mạnh xuống đất.

Tiếp đó, Lý Duy Nhất điều động pháp khí trong cơ thể đánh vào trong Ngũ Sắc Sơn.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

- Vút!

Lực lượng Ngũ Hành trong thiên địa liên tục hội tụ về.

Cỏ dại trên mặt đất mọc điên cuồng, hơi nước ngưng kết thành mưa, Ngũ Sắc Sơn phát ra ánh sáng kim loại, lại nổi lên một tầng ánh lửa, thiên địa chung quanh biến ảo năm màu.

Lý Duy Nhất lui về sau ba bước, khẽ ồ lên một tiếng rồi nói:

- Trong Không Gian Huyết Nê không phải thế này, sau khi kích hoạt cũng không có biến hóa như vậy.

Ngọc Dao Tử giống như nghĩ tới chuyện gì vô cùng chấn động, nói:

- Chỉ có một khả năng, Không Gian Huyết Nê không nằm trong Ngũ Hành, điều này thật là không thể tưởng tượng nổi. Cho dù là Tiên cũng không cách nào nhảy ra Ngũ Hành.

Vạn vật đều ở trong Ngũ Hành.

Ngũ Hành không chỉ là vật chất, mà còn là năm loại pháp tắc và bí năng lưu chuyển không ngừng.

Nhảy thoát khỏi Ngũ Hành, giống như độc lập bên ngoài pháp tắc.

Đối với Ngọc Dao Tử đang nghiên cứu và lĩnh ngộ pháp tắc mà nói, đối mặt với hiện tượng siêu việt lẽ thường như vậy, sao nàng có thể không chấn động?

Tiến vào Không Gian Huyết Nê.

Nàng đích thân kích hoạt Ngũ Sắc Sơn.

- Vút!

Ngũ Sắc Sơn nở rộ ra quang hoa chói mắt, rực rỡ đến cực điểm, thần dị huyềnbí. Quả nhiên đúng như lời Lý Duy Nhất nói, không có bất kỳ lực lượng Ngũ Hành nào hội tụ tới.

Ngọc Dao Tử dừng kích hoạt, đả tọa trong Không Gian Huyết Nê.

Mi tâm trắng mịn tỏa ra từng vòng gợn sóng. Niệm lực linh quang phát ra ngoài, lưu ly quang hoa bao phủ cả tòa không gian, dò xét về phía dưới lòng đất.

Lý Duy Nhất yên lặng chờ ở một bên, tiếp đó nhắm mắt minh tưởng, tinh tế cảm ngộ lưu ly quang hoa.

Cơ hội tiếp xúc gần gũi với một cường giả có niệm lực tiếp cận Đế Niệm Sư như thế này, đối với bất kỳ niệm sư nào đều là cơ duyên quý giá.

Linh thần của hắn giống như được bọc trong nước suối ấm áp, ba phách hòa vào linh thần cảm nhận sức ép của lưu ly quang hoa đến từ bốn phương tám hướng. Phân tích từng tia, ngộ ra lực lượng trên Thánh Linh Niệm Sư tam trọng.

Một lúc lâu sau.

Ngọc Dao Tử thu hồi lưu ly quang hoa trong Không Gian Huyết Nê về mi tâm, đôi mắt đẹp mở ra, trầm mặc hồi lâu rồi nói:

- Quả thực bất phàm hơn ta nghĩ! Nhưng chưa chắc đã nhảy ra khỏi Ngũ Hành, cũng có thể là Ngũ Sắc Sơn không thể lay động lực lượng Ngũ Hành của Không Gian Huyết Nê.

- Vút!

Rời khỏi Không Gian Huyết Nê, hai người quay về cánh đồng hoang dưới màn đêm.

Sao đầy trời chưa lặn, phía chân trời nổi lên vệt trắng.

Ngọc Dao Tử nhìn về phía hai viên mắt cá trước ngực Lý Duy Nhất, lại đưa mắt nhìn trời sao, suy tư rốt cuộc Không Gian Huyết Nê là tồn tại dạng gì.

Nàng tự lẩm bẩm:

- Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ hẳn là có nguồn gốc từ Đạo Gia, không chỉ đơn thuần là đạo thuật và võ học, mà còn là mười hai cây cầu có thể đi đến pháp tắc, câu thông mười hai loại lực lượng tiên đạo hậu thiên trong thiên địa.

- Võ học như vậy, ở Doanh Châu được xưng là căn bản võ học.

- Võ học căn bản khó tu hơn đạo thuật, thường không có phương pháp tu luyện hệ thống, cần tự ngộ, cần võ tu dồn vào vô số tinh lực đi theo đuổi một kết quả không xác định.

- Tiên Sát Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm của Tuyết Kiếm Đường Đình cũng là căn bản võ học, nhưng chỉ là một cây cầu. Không giống ngươi, đồng thời tu luyện mười hai cây cầu, mà mười hai cây cầu tựa hồ còn có thể thống nhất lại với nhau.

- Ta biết, ngươi có tham ngộ Địa Thư, Quang Minh Tinh Thần Thư, Long Điển, Cửu Tiêu Bí Tàng, Bát Quái Thượng Huyền Kinh, còn có hơn mười loại chân kinh và điển tịch của Đạo Gia, Phật Môn trong Thần Võ Tháp.

- Quá hỗn tạp!

- Hấp thu Long Hồn Nguyên Quang, khiến ngươi ở hạ tam trọng của Trường Sinh cảnh có thể nhanh chóng ngộ ra lượng lớn kinh văn, tăng cảnh giới lên. Nhưng tu luyện tới tứ trọng hẳn đến giới hạn, tiếp tục đi theo con đường của Long tộc vào sâu hơn, ta cảm thấy đối với ngươi là đi chệch hướng.

- Nếu thứ ngươi tu luyện là căn bản võ học của Đạo Môn, nghiên cứu sâu Bát Quái Thượng Huyền Kinh của Tả Khâu Môn Đình, dùng bát quái kinh văn thống nhất hàng vạn kinh văn hỗn tạp trong Trường Sinh Kim Đan, đúc Bát Quái Thiên Đan sẽ là một con đường. Ngươi có lẽ có thể mượn đọc chân kinh Bát Quái Thượng Huyền Kinh, nhưng đoạn đường tu hành này sẽ rất chậm.

- Một con đường khác chính là đúc Ngũ Hành Thiên Đan. Trước hết, lấy Bỉ Ngạn Thiên Đan của Tứ Cực Viên Vương, có thể làm Ngũ Hành chân kinh.

- Tiếp theo, mượn nhờ Ngũ Sắc Sơn, tốc độ ngươi ngộ Ngũ Hành kinh văn sẽ rất nhanh. Giống như Tứ Cực Viên Vương trực tiếp luyện Ngũ Sắc Sơn chung với đầu, mỗi khắc đều đang ngộ đạo. Một ngàn năm đã đi hết quãng đường hai, ba ngàn năm của các Siêu Nhiên khác.

- Hai con đường, thời gian để con đường thứ hai đạt tới cảnh giới Bỉ Ngạn có thể chỉ cần một nửa so với con đường thứ nhất. Trong vòng trăm năm, có hy vọng Siêu Nhiên.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters