Lý Duy Nhất cũng đang nhìn trộm trời sao rộng lớn, gió nhẹ thổi bay mái tóc, đường nét ngũ quan rắn rỏi tuấn dật, ánh mắt lộ ra vẻ kiêu ngạo, hỏi:
- Ta là tu vi tam trọng sơ kỳ, con đường tiếp theo còn cần thời gian trăm năm sao? Ta nghe nói, chân truyền Đạo Cung của giáp trước đã đạt tới cảnh giới Siêu Nhiên.
Lý Duy Nhất tin tưởng vào tạo nghệ võ học và phán đoán của Ngọc Dao Tử, nhưng sự kiêu ngạo trong lòng khiến hắn luôn có một cỗ ý chí chiến đấu không chịu thua.
Ngọc Dao Tử đáp:
- Ngươi cho rằng, hắn chỉ tu luyện một giáp ở cảnh giới Đại Trường Sinh sao? Trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, các phương thế lực thu thập Tuế Nguyệt Thạch để làm gì? Hai vạn năm trước, mấy chục cây Minh Linh Thần Thụ trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đều đã đi đâu? Thứ các ngươi dùng chẳng qua chỉ là sương mù sót lại.
Ngọc Dao Tử lại nói:
- Cảnh ngộ của mỗi người khác nhau, tốc độ tu luyện đương nhiên khác biệt. Cát Tiên Đồng có Nhật Nguyệt Song Đồng, Nam Cung có Quang Minh Tuyền Nhãn, còn những kẻ chuyển thế và sinh linh tái thế có cảm ngộ của kiếp trước, tốc độ tu luyện sẽ vượt xa các ngươi. Ví dụ, Cổ Chân Tướng và Chân Tướng Đế Quân, Bạch Dạ Thanh Liên và Tam Sinh Phật, Khương Ninh và Đạo Mẫu, cũng bao gồm đám người như cấm kỵ Quan Sơn, Lê Viên Triệt, Vụ Sư, bọn họ đều thuộc nhóm này.
- Ngươi không có cơ duyên ngộ đạo nghịch thiên và thành tựu kiếp trước như bọn họ, hoàn toàn dựa vào bản thân khổ tu sẽ theo không kịp tốc độ tu luyện của họ.
- Nhưng ngươi có Thời Gian Chi Kiển, có Đạo Tổ Thái Cực Ngư, có ngộ tính có một không hai và Thần Khuyết đệ thập tuyền, cho dù không thể liên tục tu luyện ở bên trong, hai mươi năm sau thiên hạ cũng nhất định sẽ nhìn thấy một Lý Duy Nhất đạt tới cảnh giới Bỉ Ngạn.
- Hai mươi năm, ta cảm thấy ngươi không cần chờ lâu đến chừng đó.
Suy nghĩ một chút, nàng lại bồi thêm một câu:
- Bỏ qua mọi cơ duyên bảo vật và kiếp trước kiếp này sang một bên, chỉ dựa vào bản thân, nhìn khắp thiên hạ, người có thể miễn cưỡng đuổi kịp ngươi chỉ có Đường Vãn Châu. Theo lý mà nói, nàng mới phải là Sinh Cảnh Thiên Mệnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh chúng ta, lại bị một kẻ từ ngoài đến là ngươi nổi bật hơn.
Lý Duy Nhất mỉm cười nói:
- Ta cũng chỉ miễn cưỡng đuổi kịp nàng, nổi bật hơn chỗ nào? Hiện tại, có một vấn đề rất phiền phức. Một khi tham gia Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ, ta nhất định không thể tùy tiện vận chuyển Đạo Tổ Thái Cực Ngư, nhưng Ngũ Sắc Sơn cực kỳ nặng nề, chỉ có thể đặt trong Không Gian Huyết Nê.
Ngọc Dao Tử nói:
- Không phải ngươi có Ác Đà Linh sao? Ác Đà Linh chính là Pháp khí chí thượng, có thể hóa giải nhiều trọng lượng của Ngũ Sắc Sơn.
Lý Duy Nhất chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào hai mắt Ngọc Dao Tử, ngắt lời:
- Nó chính là Pháp khí chí thượng của Ngu Đà Nam... Trận chiến này, ta có thể quang minh chính đại sử dụng Ác Đà Linh sao?
Ngọc Dao Tử đáp:
- Trong Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ quả thật có nhiều đồ vật cấm dùng, nhưng không bao gồm Pháp khí chí thượng. Nếu ngươi dám mang theo Pháp khí chí thượng, tự nhiên cũng sẽ có vô số Trường Sinh Nhân dám liều chết tranh đoạt. Trong cái lợi có cái hại, trong cái hại có cái lợi, âm dương là thế, phúc họa cũng như thế.
...
Về đến Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc, sắc trời đã hoàn toàn hửng sáng.
Tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc triệu kiến Lý Duy Nhất, sau khi phân phó đơn giản một số việc, liền cùng đám người Ngọc Dao Tử đi tới tiền tuyến chống cự đại quân Thệ Linh.
Đêm qua, toàn bộ Trường Sinh Nhân của Tuế Nguyệt Cổ Tộc đều được triệu tập về, tộc trưởng đã thông báo cho bọn họ tin tức về tiền cược Sinh Tuyền, trần thuật rõ ràng lợi và hại, ban bố thưởng phạt.
Còn về việc sắp xếp bố trí tiếp theo, phân bổ tài nguyên thế nào đều do các trưởng lão phụ trách.
Lý Duy Nhất với thân phận truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử, đã tham gia vào buổi tụ họp của thế hệ trẻ tiếp theo, cùng nhau thương nghị đối sách.
Lãnh tụ Tuế Nguyệt Cổ Tộc Nam Cung, lãnh tụ Thánh Đường Nam Cung Ngọc, đại diện Vũ Lâm Sinh Cảnh Liễu Diệp, chân truyền ba Ức Tông Tiêu Vũ, Tô Ngọc Nhan, Vân Thịnh.
Những võ tu Trường Sinh cảnh còn lại đều đứng chung quanh bảy người này, ai nấy đều là cường giả có thể đảm đương một phía, ánh mắt sắc bén, khí kình mạnh mẽ, số lượng đông đảo. Có người tuấn dật tiêu sái, có người hoa dung nguyệt mạo, có Dị Nhân Chủng, có người vẻ ngoài trung niên, còn có gần một nửa võ tu đeo mặt nạ.
Trận thế như vậy, nếu xuất hiện ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh có thể dẫn phát động đất lớn.
Nam Cung Ngọc là cháu đời thứ bảy của Thánh Chủ Thánh Đường, tu vi tam trọng đỉnh phong, thoạt nhìn dáng vẻ chỉ mười bảy, mười tám tuổi, môi hồng răng trắng, cẩm y màu đỏ tía, bên hông treo ngọc bội.
Hắn đứng dậy để nâng cao sĩ khí, đảo mắt nhìn mọi người, nói:
- Chín thế hệ Trường Sinh Nhân dưới Siêu Nhiên, ba thế hệ trẻ tranh giành của cải, ba thế hệ trung tranh giành đạo, ba thế hệ già tranh giành vận mệnh. Tranh độ mười ngày là gì, thật ra mọi người đều đang tranh độ, độ thế nhân, độ bỉ ngạn, độ bản thân mình.
- Thế hệ trung và thế hệ già của Thánh Đường Sinh Cảnh chúng ta quả thật có khoảng cách to lớn với Ma Quốc, nói lấy trứng chọi đá cũng không khoa trương. Nhưng trong vòng trăm năm gần đây, chúng ta mượn nhờ Minh Vực bồi dưỡng ra một lượng lớn cường giả cấp Trường Sinh Nhân thế hệ trẻ.
- Trong giao phong của ba thế hệ trẻ, chưa chắc ai thắng ai bại, muốn đè bẹp chúng ta thì phải khiến Ma Quốc trả cái giá thê thảm.
Xung quanh rộ lên tiếng khen hay, âm thanh chấn động cả rặng núi.
Người của thế hệ nào thì đấu với thế hệ đó, ngăn cách lẫn nhau.
Tranh chấp lãnh thổ và tranh chấp bảo vật thông thường là do ba thế hệ trẻ giải quyết trên Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ. Chính là Trường Sinh Nhân đời thứ chín, Trường Sinh Nhân đời thứ tám, Trường Sinh Nhân đời thứ bảy, được gọi là tranh tài.
Thế hệ trung có nhiệm vụ cấp bách nhất là phá cảnh Bỉ Ngạn, tăng thêm chiến lực cấp Siêu Nhiên cho Nhân tộc.
Bởi vậy, bọn họ đều là đọ sức trong một số Tiên Lạc Chi Cảnh hoặc bí cảnh có pháp tắc đặc biệt, lấy việc tu luyện làm nhiệm vụ số một, do đó được gọi là tranh đạo.
Thế hệ già tuổi tác đều đã rất lớn, người còn chưa phá cảnh Bỉ Ngạn nhất định phải tận dụng mọi khả năng đi tìm bảo vật tục mệnh, cũng phải giúp Nhân tộc chém giết nhiều Thệ Linh hơn nữa trong sinh mệnh hữu hạn của mình. Cho nên, nơi bọn họ đi thường là Vong Giả U Cảnh, nguy hiểm đến cực điểm, được gọi là tranh mệnh.
Trong lúc tranh mệnh cũng là để đi tới Bỉ Ngạn.
Thanh Hư Tông bắt nguồn từ Đạo Gia, có sâu xa với Độ Ách Quan, trên người Tiêu Vũ mang khí chất xuất trần của đệ tử Đạo Gia, nói:
- Bất luận Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền có giao vào tay Trường Sinh Nhân đời thứ chín chúng ta hay không, chúng ta đều phải có sự chuẩn bị đầy đủ. Trước mắt, vấn đề quan trọng nhất là nên định chiến trường ở đâu? Đây là ưu thế lớn nhất của chúng ta, nhất định phải tận dụng cho tốt. Chỉ cần Ma Quốc muốn đoạt hai con suối kia sẽ bị chúng ta dắt mũi mà đi.
Có võ tu Trường Sinh cảnh lên tiếng:
- Đương nhiên là dẫn bọn họ tới Thánh Đường Sinh Cảnh! Chúng ta đã quá quen thuộc với địa thế môi trường ở đây, có thể trốn cũng có thể đánh. Tông môn có thể cung cấp Linh Tinh, đan dược cho chúng ta bất cứ lúc nào, có thể mở rộng ưu thế đến mức tối đa.
Nam Cung Ngọc có ý kiến khác:
- Chắc chắn phải đặt chiến trường ở bên ngoài trận pháp trường thành, khu vực tranh chấp vừa mới khôi phục lại ánh sáng kia. Ta từng đi thăm dò, nơi đó e rằng lớn cỡ mấy châu, nếu không đoạt lại, để Ma Quốc coi là lãnh thổ, tương lai bất cứ lúc nào cũng có thể uy hiếp đến sự an toàn của Thánh Đường Sinh Cảnh.
...