Cả buổi sáng đều tiến hành trong tranh cãi và bàn luận, thế lực quá nhiều, mỗi người có những ý kiến khác nhau.
Mỗi người đều là thiên phú dị bẩm, thực lực cường đại, ý thức tự chủ rất cao, đều tin tưởng phán đoán của mình mới là chính xác.
Buổi trưa.
Ba người Lý Duy Nhất, Nam Cung, Liễu Diệp tụ tập riêng biệt, ngồi trong đình bát giác bên bờ vực.
Cành cây trơ trụi chung quanh lục đình nhú ra những mầm non xanh mướt. Dưới ánh mặt trời, bầy chim ríu rít nhảy tới nhảy lui.
Đầu xuân đã đến.
Nam Cung không đeo mặt nạ, ngọc nhan như mỹ nhân trong tranh kia quay sang đối diện Lý Duy Nhất, nói:
- Đại cung chủ giao sách ngọc đại diện cho Mệnh Tuyền cho ngươi, đây là chuyện tất nhiên.
- Ta dám khẳng định, sách ngọc đại diện cho Sinh Tuyền cuối cùng cũng sẽ giao vào tay người đời thứ chín của Tuế Nguyệt Cổ Tộc. Nhưng nhất định làm rất bí ẩn, không để lọt chút gió nào, chỉ có người giữ sách ngọc mới biết.
- Tuy Tuế Nguyệt Cổ Tộc cũng đã bồi dưỡng không ít cao thủ Trường Sinh Nhân đời thứ bảy, đời thứ tám, nhưng lúc đó vì ẩn tàng thực lực, bọn họ không lên Trường Sinh Địa Bảng của hai giáp trước. Hiện tại đi khiêu chiến bảng xếp hạng cũ, tham gia phân tranh, thời gian quá cấp bách.
Liễu Diệp nghiêm nghị nói:
- Theo ta thấy, bọn họ vẫn sẽ đi khiêu chiến để che mắt người khác, phân tán tinh lực của Ma Quốc.
Ba người đồng loạt gật đầu.
Nam Cung hiểu rõ tài trí của Lý Duy Nhất phi phàm, lên tiếng hỏi:
- Vấn đề bàn luận lựa chọn chiến trường lúc trước, Thánh Ti vẫn luôn trầm mặc không nói lời nào, có phải có cao kiến khác không?
Lý Duy Nhất mỉm cười, lắc đầu đáp:
- Ta chỉ đơn thuần là không quen thuộc với quy tắc tranh độ, cũng không rõ thế cục của Bách Cảnh Sinh Vực và hoàn cảnh của Thánh Đường Sinh Cảnh, không dám mở miệng bừa bãi. Hiển nhiên, ta còn cần học nhiều.
Nam Cung nói:
- Ngươi bị Đại cung chủ đánh úp! Thật ra ta cũng không ngờ, chỉ trong một đêm, lớp người thế hệ trước sẽ đẩy chúng ta lên đầu sóng ngọn gió, đi gánh vác trọng trách không thuộc về chúng ta. Không sợ hai vị chê cười, áp lực hiện tại của ta vô cùng lớn, chỉ dám nói ra trước mặt các ngươi.
Nam Cung nặn ra một nụ cười cay đắng, lại nói:
- Phân tranh ba năm, tranh độ mười ngày.
- Ba thế hệ trẻ phụ trách tranh chấp lãnh thổ và tranh chấp bảo vật.
- Tranh chấp lãnh thổ là đúc khắc thành trì, châu phủ, quặng mỏ trong khu vực có tranh chấp lên trên sách ngọc, do Trường Sinh Nhân mang theo bên người. Mỗi một vị Trường Sinh Nhân ít nhất mang theo một phần sách ngọc, có thể là lãnh thổ của một tòa phủ thành hoặc một tòa huyện thành, thậm chí có thể là đất một châu.
- Trường Sinh Nhân của hai bên chỉ có thể đấu pháp trên lãnh thổ tranh chấp.
- Ví dụ như lãnh thổ tranh chấp của Ma Quốc và Thánh Triều là đồng hoang Lang Độc, chiếm cứ diện tích ba mươi sáu châu. Trường Sinh Nhân hai bên mang theo sách ngọc, chỉ có thể tranh đoạt sách ngọc trên vùng lãnh thổ này. Nhìn từ tình huống hiện tại, cuộc tranh đấu ở đồng hoang Lang Độc, hai bên hẳn là sẽ tập trung giữa Trường Sinh Nhân đời thứ bảy.
- Toàn bộ Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc chắc chắn dồn hết sức vào việc đoạt lấy sách ngọc Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền. Điều này lại liên quan đến quy tắc tranh đoạt bảo vật.
- Tranh đoạt bảo vật chỉ cho phép hai bên có tranh chấp tham gia, không có hạn chế về khu vực. Ngươi muốn dẫn chiến trường đi bất kỳ nơi nào cũng được, ví dụ như đi Đông Hải, Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Thương Hải Đạo Cảnh, chỉ cần ngươi dám vượt qua Vong Giả U Cảnh.
- Nhưng không được sử dụng Không Gian Truyền Tống Trận. Càng không thể trốn vào trong trận pháp đã bố trí từ trước, có nhiều điều lệnh cấm kỵ.
Liễu Diệp nói:
- Thực tế thì mọi người vẫn bị hạn chế ở trong Bách Cảnh Sinh Vực, bởi vì không có ai dám vào sâu trong Vong Giả U Cảnh.
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu:
- Ta đã hiểu ý nghĩa của việc rèn luyện thế hệ trẻ mà lúc đầu Mạc Đoạn Phong nói rồi! Đây là một cuộc tranh đấu, cũng là một đoạn đường tu hành của những thiên tài đứng đầu nhất Nhân tộc. Là cao tầng Nhân tộc đang mài giũa trí tuệ và năng lực xử lý sự việc của những võ tu trẻ tuổi có thiên phú tu luyện cao nhất.
Hắn lại hỏi:
- Trực tiếp giấu sách ngọc, giấu đến ba năm sau cũng có thể sao?
Nam Cung đáp:
- Có thể! Nhưng trên thực tế là không làm được.
- Đêm Trừ Tịch năm nay tổ chức Yết Bảng Thịnh Hội tại Tiêu Dao Kinh, phàm là Trường Sinh Nhân đời thứ chín tham gia tranh đấu đều phải đi nhận sách ngọc, nếu không coi như bỏ cuộc.
- Chúng ta có thời gian mười lăm ngày trốn chạy khỏi Ma Quốc. Vừa qua rạng sáng tiết Thượng Nguyên là cuộc tranh đấu sẽ bắt đầu.
- Trong khoảng thời gian đi tới Tiêu Dao Kinh này, Ma Quốc chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để truy tung khí tức của chúng ta.
- Kẻ ra tay ngoài sáng chỉ có thể là Trường Sinh Nhân đời thứ chín, nhưng kẻ ở trong tối truy tung chúng ta thì chưa chắc! Tuy cấm cường giả thế hệ trước can dự, nhưng Ngu Bá Tiên tự mình truyền một tin cho Cổ Chân Tướng thì có ai phát hiện được chứ?
Nam Cung cười chua chát:
- Đương nhiên, truy tung một đám tiểu bối chúng ta căn bản không cần Võ Đạo Thiên Tử tự mình ra tay, như thế quá mất mặt. Đám người Cổ Chân Tướng không dễ xơi, nhất định đã có sách lược vẹn toàn.
Liễu Diệp nói:
- Bất kể nói thế nào, quy tắc này vẫn có lợi đối với chúng ta.
Đôi mắt Lý Duy Nhất hơi sáng lên, hỏi:
- Nếu đã có quy tắc như vậy tồn tại, chẳng phải là nói, trên Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ có nhiều bảo vật có tranh chấp sao?
Nam Cung gật đầu:
- Không sai! Những bảo vật này thông thường sẽ được phân chia cấp bậc, thậm chí có Pháp khí chí thượng, chân kinh, thi hài Cổ Tiên Cự Thú.
Lý Duy Nhất rất là nghi hoặc, hỏi:
- Tại sao xuất hiện tình huống này? Bảo vật tới tay, vì sao phải lấy ra cho người khác tranh đoạt?
Nam Cung hỏi ngược lại:
- Kể cho ngươi nghe một câu chuyện, biết bảy mươi hai trang Địa Thư không?
Lý Duy Nhất gật đầu đáp:
- Do Tông Thánh viết ra, mỗi một trang đều có giá trị liên thành.
Nam Cung nói:
- Bảy mươi hai trang Địa Thư ở trạng thái hoàn chỉnh thì không chỉ đơn giản là ba cuốn Tiên Thư lớn của Nhân tộc nổi danh ngang với Thiên Thần Đạo Đồ, Tiên Điển, nó còn là một món Tiên Khí có uy lực vô cùng.
- Ngàn năm trước, đại kiếp nạn U Cảnh, gia chủ Phó Nham gia của Tông Thánh Học Hải chạy tới biên giới của Kiếm Đạo Hoàng Đình, giúp bọn họ ngăn cản đại quân Thệ Linh, kết quả chết trận.
- Kiếm Đạo Hoàng Đình đưa thi thể về Phó Nham gia, nhưng lại nuốt riêng chín tờ Địa Thư trên người gia chủ.
- Về sau, chuyện bại lộ, Phó Nham gia liền đi tìm Kiếm Đạo Hoàng Đình lý luận. Gia chủ đến chi viện vào thời khắc các ngươi gặp nguy hiểm nhất, sau khi tử chiến, các ngươi lại nuốt riêng chân kinh tu luyện pháp trấn tộc của gia tộc chúng ta.
- Bạch gia của Kiếm Đạo Hoàng Đình đáp lại, chín tờ Địa Thư chính là lão tổ tông chín chết một sống giành lấy từ trong tay Thệ Linh, không phải cướp đoạt từ tay gia chủ Phó Nham gia.