Ba thế hệ trẻ (2)

- Mỗi bên đều giữ cái lý của mình, hai bên nhiều lần tranh chấp, Siêu Nhiên đánh túi bụi, thương vong hơn mấy chục vạn người vô tội, chuyện ngày càng nghiêm trọng.

- Về sau nữa, Phó Nham gia tập kết đại quân tại biên giới Kiếm Đạo Hoàng Đình, chuẩn bị cá chết lưới rách.

- Chuyện phát triển đến một bước này, Kiếm Thiên Tử và các Sinh Cảnh Chi Chủ chung quanh đương nhiên là không thể ngồi yên mặc kệ nữa, lần lượt hòa giải. Nhưng vấn đề càng nghiêm trọng, bởi vì mọi người chọn phe.

- Lão tổ Bạch gia hỏi người trong thiên hạ, có phải sau này bảo vật cướp được từ trong tay Thệ Linh đều cần trả lại cho chủ nhân cũ hay không?

- Phó Nham gia hỏi người trong thiên hạ, sau này Thệ Linh lại tấn công một phương khác, võ tu của các Sinh Cảnh còn cứu nữa không?

- Cuối cùng, dưới áp lực từ nhiều phía, lão tổ Bạch gia chủ động lùi một bước, chín tờ Địa Thư bèn xuất hiện trong danh sách bảo vật của Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ. Thực lực Phó Nham gia kém xa Bạch gia, chỉ là chiếm phần đạo nghĩa mới dám kiên quyết đối đầu, kết quả này miễn cưỡng có thể tiếp nhận, bởi vậy chỉ có thể lùi một bước.

- Kể từ đó trở đi, mỗi người đứng đầu của Phó Nham gia trong từng giáp đều lấy việc đoạt lại Địa Thư làm mục tiêu của cả đời mình.

- Những món nợ xấu như vậy có đầy trong hơn một trăm tòa Sinh Cảnh phía nam Doanh Châu. Nếu cao tầng Nhân tộc không quản, các phương đã sớm đánh túi bụi, lấy đâu ra ngàn năm thái bình?

- Bảo vật được gửi trên sổ sách của Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ có tới hàng trăm, hàng ngàn cái.

Lý Duy Nhất hơi hiểu ra:

- Tương đương với việc mở ra một khe hở cho mọi người đòi lại công đạo, lấy lại lợi ích. Lỡ như ta đoạt được sách ngọc của bảo vật nào đó, nó cũng có thể thuộc về ta không?

Nam Cung đáp:

- Không được, việc tranh đoạt bảo vật chỉ giới hạn cho Trường Sinh Nhân của hai bên tranh chấp. Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ là để hóa giải mâu thuẫn, để cho bên thứ ba xen vào, chẳng phải mâu thuẫn sẽ trở nên phức tạp hơn sao?

Vẻ mặt Lý Duy Nhất lập tức lộ ra sự thất vọng.

Nam Cung lại nói:

- Nhưng... nếu ngươi thật sự là vô tình bị cuốn vào trong, lỡ tay nhặt được sách ngọc, là có thể tìm một bên đổi lấy một khoản thù lao phong phú. Với điều kiện là, cao tầng Nhân tộc cảm thấy ngươi không phá hủy quy củ, không đá ngươi ra khỏi cuộc chơi.

Lý Duy Nhất biết chắc chắn có lỗ hổng quy tắc, xua tay cười hỏi:

- Nói lại chuyện của chính chúng ta đi! Biên giới Ma Quốc và Thánh Đường Sinh Cảnh, khu vực khôi phục ánh sáng kia tại sao biến thành khu vực tranh chấp rồi?

Nam Cung đáp:

- Là Ma Quân chủ động đưa ra, khu vực đó lớn cỡ khoảng ba châu, Thánh Đường Sinh Cảnh và Ma Quốc chia đều mỗi bên một nửa. Dùng Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ để quyết định quyền sở hữu cụ thể.

Lý Duy Nhất cười nhạo:

- Đây là cố ý làm thế! Mục đích là muốn các ngươi định chiến trường tại khu vực kia. Chờ chúng ta từ Tiêu Dao Kinh rút lui về, bọn họ chỉ cần mở ra trận pháp trường thành, chúng ta sẽ không về được Thánh Đường Sinh Cảnh, chỉ có thể bị ép nghênh chiến tại Ma Quốc.

Nam Cung khẽ thở dài một tiếng:

- Tộc trưởng cũng đã suy nghĩ đến điểm này! Nhưng dâng tới tận cửa, nếu chúng ta từ chối, sau này muốn lấy cũng không được.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sẽ ứng đối ra sao?

Nam Cung đáp:

- Đi đường vòng qua khu vực hỗn độn trở về.

Lý Duy Nhất nhíu mày, trầm ngâm suy tính:

- Việc này đồng nghĩa với sẽ bị đuổi giết dọc đường, kẻ địch sung sức chờ người mệt mỏi đến, trực tiếp vượt qua trận pháp trường thành, lại càng không cần lo chúng ta trốn đi. Ưu thế của chúng ta mất hết, từ chủ động biến thành bị động.

Hắn không cho rằng đây là lựa chọn tốt nhất.

Nam Cung sâu kín thở dài nói:

- Chứ còn cách nào khác? Đi Thánh Triều? Hay đi Kiếm Đạo Hoàng Đình? Đối mặt với tiền thưởng của Ma Quân, chúng ta phải đề phòng một số người trong chính trận doanh của chúng ta, phải dùng thủ đoạn khống chế. Những trận doanh khác, chúng ta dám tin tưởng sao?

Buổi chiều, tiếp tục thương nghị.

Lý Duy Nhất không tham gia, sau khi đề nghị Nam Cung “tìm cơ hội lập uy để thiết lập quyền quyết định tuyệt đối của lãnh tụ”, bèn bắt đầu bế quan tu luyện trong một tòa động phủ ở Tổ Sơn của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.

Cho dù tới lúc đó phải đối mặt với cục diện thế nào, thực lực càng cường đại thì quyền chủ động mới càng lớn.

Bằng không, đừng nói đến ba năm, có thể không ngăn nổi đợt công kích đầu tiên của Ma Quốc.

Khoảng thời gian này, Lý Duy Nhất không thể tu luyện lâu dài trong Minh Vực, cũng không cách nào đi vào Thời Gian Chi Kiển, một mực trong động phủ luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang, cùng với cô đọng phách thứ tư Lực Phách.

Thời gian trôi qua, thoáng chốc đã qua nửa năm.

Hai đoàn Long Hồn Nguyên Quang hoàn toàn được hắn luyện hóa và hấp thu.

Lý Duy Nhất bị tiếng hô hoán ngoài động phủ làm giật mình tỉnh dậy. Hắn nội thị Trường Sinh Kim Đan, tinh tế cảm ứng pháp khí trong cơ thể, đưa ra phán đoán. Chí ít còn phải luyện hóa thêm hai đoàn Long Hồn Nguyên Quang mới có thể đạt đến tam trọng trung kỳ.

Đúng như Ngọc Dao Tử nói, giá trị của Long Hồn Nguyên Quang đã càng ngày càng nhỏ đi.

Cũng may Lực Phách gần như cô đọng, không khó đạt đến Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng trước Yết Bảng Thịnh Hội.

- Xoạt!

Lý Duy Nhất mở cửa đá ra, nhìn về phía Nam Cung đứng ngoài lưới ánh sáng của trận pháp.

Bên ngoài đã trôi qua xuân hạ, sau lưng hình bóng xinh đẹp động lòng người của nàng là lá đỏ đầy núi, thu ý đang đậm. Cùng với tu vi ngày càng cao, thời gian trôi qua càng nhanh, đã bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc đời.

Nam Cung nói:

- Phải xuất phát rồi! Ngày mai sẽ đi Tiêu Dao Kinh, do Phó Tiêu Tôn dẫn chúng ta qua đó.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Cách thời điểm cuối năm còn hơn ba tháng nữa mà nhỉ?

Nàng đáp:

- Trên đường đi ít nhất cần chuẩn bị hai tháng nghiên cứu tuyến đường rút lui. Hơn nữa, hiện tại đã rất muộn rồi, võ tu Trường Sinh của các Sinh Cảnh đã đến Tiêu Dao Kinh từ sớm. Chúng ta phải đi sớm một chút, thử tiếp xúc với những lãnh tụ của các thế lực lớn, bàn bạc về khả năng hợp tác.

Nam Cung đeo mặt nạ, học theo cách ăn mặc của Đường Vãn Châu, áo choàng đen cổ cao, đai lưng võ phục, trên người tăng thêm một cỗ khí thế thâm trầm dày nặng, rất hiên ngang rắn rỏi.

Nửa năm qua, nàng đã làm nhiều chuyện.

Tuế Nguyệt Cổ Tộc, Thánh Đường, ba Ức Tông, đã không còn ai dám ngỗ nghịch ý chí của nàng.

Lý Duy Nhất đi ra khỏi lưới ánh sáng trận pháp, sóng vai cùng Nam Cung bước trên đường núi, giẫm lên lá rụng, nói rõ về chuẩn bị bố trí của Tuế Nguyệt Cổ Tộc.

Lý Duy Nhất hơi nhíu mày, rất không thích cảm giác bị kẻ địch dắt mũi:

- Vậy nên, các ngươi vẫn quyết định đặt chiến trường ở trong khu vực tranh chấp ba châu ngoài trận pháp trường thành kia sao?

Nam Cung đáp:

- Nếu như không bảo vệ được khu vực tranh chấp, chúng ta có thể lập tức rút về Thánh Đường Sinh Cảnh. Ưu thế địa lợi là một phần, nguyên nhân khác là, chúng ta vẫn còn một ưu thế độc đáo thứ hai, Xuân Tàm.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất sực tỉnh ngộ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters