Văn Nhân Thính Hải nâng cánh tay lên, một luồng sức mạnh vô hình tỏa ra, ôm lấy bả vai Xích Nguyên, hóa giải kình khí và hỏa diễm tuôn ra trên người hắn, cười khuyên nhủ:
- Xích Nguyên huynh, đã nói rồi, đêm nay chỉ bàn chuyện phong nguyệt.
Trong cánh cửa lớn phía trên bậc thềm ngọc thạch của Tiên Lâm, một võ tu Trường Sinh cảnh trẻ tuổi của Mặc Nguyệt Tộc bước ra, đứng phía sau là bảy vị Tiên Quan cực kỳ xinh đẹp, đua nhau khoe sắc, không ai có vẻ dong tục.
Hắn cao giọng nói:
- Văn Nhân huynh, Khâu mỗ đợi các ngươi hai ngày rồi, bảy vị Tiên Quan đẹp nhất đều đã bị ta giữ lại toàn bộ. Còn không mau mời vào?
Văn Nhân Thính Hải nhiệt tình mời:
- Biết ngay là ngươi làm việc khiến ta yên tâm nhất mà. Duy Nhất huynh, hay là đi cùng chúng ta nhé, mỹ nhân đều ở bên chỗ chúng ta rồi/
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi không sợ đánh nhau với Xích Nguyên sẽ làm giai nhân bị thương, phá hỏng nhã hứng của các ngươi à.
Văn Nhân Thính Hải kéo theo Xích Nguyên vẫn còn đang ôm hận, cười ha hả, bước lên bậc thềm ngọc thạch của Tiên Lâm.
Người trẻ tuổi được xưng là Sinh Cảnh Thiên Mệnh của Cửu Uyên Thiện Tiên Chí để đầu đinh, mặc áo vải, dung mạo bình thường, là một người cực kỳ điềm tĩnh.
Khi hắn đi lướt qua bên cạnh Lý Duy Nhất, ánh mắt hai người chạm nhau một cái chớp mắt.
Khoảnh khắc cực ngắn đó, Lý Duy Nhất sinh ra một loại cảm giác kỳ diệu giống như thời gian ngừng trôi, trong lòng càng dâng lên một sự tường hòa tĩnh lặng khó tả.
Đây là tâm thần bị đối phương ảnh hưởng!
Nghiêu Thanh Huyền nhìn chằm chằm vào mấy người phía cuối bậc ngọc thạch, nhẹ giọng nói:
- Thật lợi hại!
Lý Duy Nhất tập trung tinh thần hỏi:
- Nghiêu Sư đang chỉ ai?
Nghiêu Thanh Huyền đáp:
- Người sau lợi hại hơn người trước.
Lý Duy Nhất cũng có cùng cảm nhận, sau đó nhìn sang Thường Ngọc Kiếm:
- Văn Nhân Ma Khanh rốt cuộc đã lấy ra bảo vật gì, mà có thể bồi dưỡng Văn Nhân Thính Hải đến mức độ này trong vòng chưa tới hai năm?
- Chưa tới hai năm sao?
Thường Ngọc Kiếm hỏi ngược lại một câu đầy ẩn ý, rồi lại nói:
- Ngươi phải biết rằng, nếu Siêu Nhiên đỉnh phong thực sự nghiêm túc muốn bồi dưỡng một thiên kiêu tứ trọng sơ kỳ đến bất kỳ độ cao nào cũng đều có thể. Đám người được gọi là thiếu niên Thiên Tử như chúng ta, hay là môn sinh Thiên Tử cũng vậy, cơ duyên lấy được đều là do bọn họ ném ra.
Hiển nhiên, trong khoảng thời gian này không chỉ Lý Duy Nhất đang tích cực chuẩn bị chiến đấu, kẻ địc càng dốc toàn lực ứng phó hơn.
Lý Duy Nhất, Thường Ngọc Kiếm cùng với bốn vị tu giả trẻ tuổi khác của Thường gia cùng nhau đi về phía Tiên Lâm.
Nghiêu Thanh Huyền lựa chọn ở lại trên xe.
Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm sóng vai đi trên bậc thềm ngọc thạch rộng rãi hướng lên trên, không hề cảm nhận được đây là thân cây và cành cây của cổ thụ.
Dọc đường đều có võ tu Trường Sinh cảnh của thế hệ trẻ qua lại, bọn họ dường như đoán được thân phận của Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm, đều đưa mắt nhìn một cái. Họ nhìn rất kiềm chế, không bộc lộ cảm xúc.
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Ma Quốc đã đưa ra những lợi ích mà bất kỳ thiên kiêu trẻ tuổi nào cũng khó lòng từ chối, Xích Nguyên và Thiện Tiên Chí chính là bị lợi ích này thu hút tới đây.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Có thể tiết lộ cho ta không?
Thường Ngọc Kiếm đáp:
- Đương nhiên! Ma Quân cam kết, tu giả cấp chân truyền dưới trăm tuổi, chỉ cần gia nhập trận doanh của Ma Quốc trong thời gian diễn ra Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ, sẽ cung cấp cho bọn họ toàn bộ tài nguyên trân quý cần thiết để tu luyện đến cảnh giới Bỉ Ngạn. Hơn nữa, trước khi tham gia có thể lấy ba phần. Ngươi nên hiểu điều này có ý nghĩa gì chứ?
Lý Duy Nhất im lặng một lúc:
- Đổi lại là ta, e rằng ta cũng phải tới để tranh giành tư cách này.
Thường Ngọc Kiếm nói tiếp:
- Ngoài ra, những tu giả đạt tới tứ trọng, hoặc là có chiến lực đặc biệt nổi bật cũng sẽ có ban thưởng phong phú.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi đấy! Luôn miệng bảo là không khuyên, nhưng câu nào cũng mang ý khuyên can, đây là muốn hù dọa ta chạy về Lăng Tiêu Sinh Cảnh trốn mất tăm à?
Đoàn sáu người, Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm đi ở phía trước, bốn vị võ tu Trường Sinh cảnh tam trọng của Thường gia đi theo phía sau, men theo thân cây và cành cổ thụ đi đến độ cao cách mặt đất cả trăm trượng.
Nhìn xuống hai bên.
Ánh đèn của Thành Dạ Ma trải dài bốn phía, nhìn không thấy điểm tận cùng.
Từng tòa kiến trúc Tiên Lâm trên cổ thụ đều do thợ khéo tinh xảo tỉ mỉ điêu khắc, được bố trí Tụ Khí Trận. Đi ngang qua bên ngoài, nhìn trộm vào trong trận pháp, đẹp như mộng như ảo, có thể nghe thấy tiếng đàn êm tai và tiếng cười nói vui vẻ.
Thường Ngọc Kiếm hỏi:
- Nhìn ra sâu cạn của Thiện Tiên Chí chưa?
- Rất mạnh, tương đối mạnh.
Lý Duy Nhất nhớ lại ánh mắt của Thiện Tiên Chí ban nãy, lại nói:
- Cửu Uyên xếp hạng hai trong các Sinh Cảnh cỡ trung bình, chỉ đứng sau Độ Ách Giới Cảnh, có thể xưng là Sinh Cảnh Thiên Mệnh của Cửu Uyên Sinh Cảnh thì rất ghê gớm.
Thường Ngọc Kiếm vô cùng nghiêm túc nói:
- Hiện tại Ma Quốc đang bàn tán nhiều nhất về bốn chuyện, Nam Long lên Bắc đi Tiêu Dao Kinh, Cửu Uyên Thiên Mệnh Phật Quốc về, Trung Thổ Hoàng Tử đợi Địa Bảng, Trạng Nguyên khiêu chiến Cổ Chân Tướng.
- Thiện Tiên Chí là từ Tây Phương Phật Quốc tu hành trở về, nghe nói là cao thủ trẻ tuổi trác việt đứng đầu nhất của Cửu Uyên trong vòng ngàn năm qua. Ta không biết rốt cuộc hắn mạnh đến mức nào, có nhiều tin đồn, nhưng luôn cảm thấy hơi nói quá sự thật.
- Một tin tức đáng tin cậy hơn là, lần đầu tiên Văn Nhân Thính Hải nhìn thấy hắn, không nhìn ra sự lợi hại của hắn, muốn đuổi hắn đi. Một chưởng đánh ra, Thiện Tiên Chí lại vững như Thái Sơn, không bị thương cũng không lùi bước. Điều này cũng quá dọa người rồi!
Lý Duy Nhất xúc động:
- Tính cách của Văn Nhân Thính Hải quả thật là một lời không hợp liền ra tay, cho dù chỉ là ra tay mang tính thăm dò, cũng tuyệt đối không phải người bình thường có thể chịu được, thiết nghĩ lúc đó hắn cũng bị dọa sợ!
Thường Ngọc Kiếm cười nói:
- Nghe nói là như vậy, sau đó hắn vội vàng mời Thiện Tiên Chí vào trong phủ, tôn kính như thờ Phật vậy.
- Nghe đồn Thiện Tiên Chí vì muốn chặt đứt tình thân và hồng trần mới rời khỏi Tây Phương Phật Quốc. Sở dĩ tham gia Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ là vì muốn giúp lão tổ trong tộc tranh đoạt cơ duyên Trữ Thiên Tử, đền đáp ơn dưỡng dục.
- Đêm nay, Văn Nhân Thính Hải hẳn là mở tiệc tẩy trần cho Xích Nguyên tại đây. Ngươi có tin không, bọn họ chắc chắn đang tụ tập cùng nhau để bàn bạc cách đối phó với ngươi.
Lý Duy Nhất giả vờ oán trách:
- Có phải đang bàn bạc đối phó với ta hay không thì ta không biết. Ta chỉ biết là bảy vị Tiên Quan đẹp nhất đều bị bọn họ đưa đi mất rồi. Thường huynh, ngươi đừng nói với ta là ngươi không có chuẩn bị gì nhé? Rượu sẽ trở nên nhạt nhẽo, chi bằng quay về xe uống còn hơn!
Giọng nói châm biếm của Tả Khâu Hồng Đình truyền tới từ Quỳnh Ngọc Cư cách đó không xa:
- Làm truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử mà sao nhiễm tật xấu vậy? Không có vài vị tuyệt sắc Tiên Quan hầu hạ, ngươi liền không uống rượu nữa sao?
- Cạch!
Cửa gỗ chạm trổ của Quỳnh Ngọc Cư không có gió mà tự mở.
Một bàn tay thon dài trắng muốt tựa tuyết đầu mùa ngưng tụ thành đưa ra trước, tiếp đó, đạo bào rộng thùng thình màu xanh trúc ra khỏi ngưỡng cửa như mây trôi.