Phù Đồ bảy tầng (1)

Bốn người thần bí ai nấy đều có lai lịch phi phàm, trong số những người dưới trăm tuổi, một người là cường giả mạnh nhất Sinh Cảnh, một người là gia chủ của một tộc, một người là đệ tử Ma Khanh, một người là đệ nhất nhân châu phủ. Tâm trí, chiến pháp, thiên phú đều đứng ở mức đỉnh cao của một thời đại.

Phù Đồ Tháp bốn tầng do bốn người kết thành cao hơn bốn trượng, mỗi người đứng một tầng trong tháp.

Trên thân thể mỗi người đều lấp lóe huyết quang, kinh văn chìm nổi, khiến cho tòa tháp cao quỷ dị trên phố kia bên ngoài thì ma vụ đen kịt, bên trong lại đỏ lòm như máu.

- Keng!

Thường Ngọc Kiếm rút ra một thanh Thiên Tự Khí cửu phẩm Thanh Ngọc Cổ Kiếm còn dài hơn cả người hắn, pháp khí ngưng tụ thành cột sáng đâm thẳng lên chín tầng mây. Trên thân kiếm, chi chít kinh văn màu vàng kim, như một mảnh trời xanh ngập tràn ánh sáng vàng rực rỡ.

Lúc giao phong với chân truyền Ức Tông Vương Hoạch, hắn chưa từng dùng tới thanh kiếm này.

Đây là thứ mà gia tộc mới ban thưởng cho hắn sau khi bước chân vào tam trọng!

- Vút!

Một kiếm chém ra, bùng nổ uy năng cấp Đại Trường Sinh.

Kiếm hà màu xanh xé toạc đám ma vân dày đặc, chém vỡ nát Bàn Long Xích Đồng Côn do nam tử đứng trên tầng bốn của Phù Đồ Tháp đánh ra.

Kiếm hà ngay lập tức nổ tung, hóa thành hàng trăm luồng kiếm khí tán loạn, bắn ra tứ phía.

Côn này đập xuống tạo thành một vết hằn lún vỡ nát trên đường phố, kéo dài mãi tới tận dưới chân Thường Ngọc Kiếm, ép hắn lùi lại liên tục.

Thân tháp được ngưng tụ từ ma vụ màu đen cực kỳ ngưng thực, giống hệt như một tòa Phật tháp thực sự, là loại tháp lầu các có mái hiên dày đặc.

Có thể nhận ra từng bức tranh hoa sen, vân cỏ xoắn, Bồ Tát, tượng Phật trên mỗi tầng tháp. Có thể nói, pháp đúc ra Ma Giáp Huyết Phù Đồ thực sự tinh diệu tuyệt luân, là tâm huyết cả đời của Ngu Đà Nam.

Để kết thành Phù Đồ Tháp, trên tay trái mỗi người thần bí đều đang nắm một viên Phật châu trận pháp, kích hoạt ra lượng lớn trận văn.

Sở dĩ Thường Ngọc Kiếm biết đến Ma Giáp Huyết Phù Đồ, là bởi vì các phe lớn của Ma Quốc sẽ được chia cho một ít khi diễn ra Trường Sinh tranh độ. Thánh Linh Niệm Sư thế hệ trẻ của Ma Quốc dưới sự dẫn dắt của Bảng Nhãn Khúc Dao đang khẩn cấp luyện chế trận văn.

Trận văn cũ của Ma Giáp Huyết Phù Đồ đều đã bị xóa bỏ, sẽ bị cấm sử dụng.

Trước lúc này, Thường Ngọc Kiếm không hề biết rằng Ma Giáp Huyết Phù Đồ có thể kết thành Phù Đồ Tháp.

Đồng thời đối đầu với bốn vị Trường Sinh Nhân cùng cảnh giới, Thường Ngọc Kiếm nắm chắc phần thắng, đây là sự tự tin cấp chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử. Cho dù mỗi vị Trường Sinh Nhân đều có trí tuệ trác việt, thủ đoạn siêu phàm.

Nhưng đối đầu với bốn Trường Sinh Nhân mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ có thể dựa vào ma giáp để bộc phát ra lực lượng hợp kích, Thường Ngọc Kiếm vẫn hừng hực chiến ý, nhưng hiểu rõ rằng mình lành ít dữ nhiều.

Và khi bốn người thần bí kết thành Phù Đồ Tháp, Thường Ngọc Kiếm chỉ muốn rời đi ngay lập tức, chỉ còn lại sự tự tin có thể rút lui an toàn.

Nhưng đêm nay, Thường Ngọc Kiếm đương nhiên sẽ không lùi bước.

Hắn biết có người đang muốn dò xét tu vi thực lực hiện tại của Lý Duy Nhất, thế nhưng đêm nay Lý Duy Nhất là khách quý của Thường gia, không ai được phép mạo phạm.

Thường Ngọc Kiếm cùng với bốn vị cường giả Trường Sinh cảnh tam trọng của Thường gia di chuyển thân hình, giẫm ra Ngũ Phương Đạp Vân Bộ, kết thành kiếm trận, tấn công mạnh mẽ vào tháp.

- Xoạt xoạt!

Trong chớp mắt, trên đường phố diễn hóa ra hàng ngàn kiếm ảnh, tuôn trào như sóng cồn về phía Phù Đồ Tháp bốn tầng.

Đôi mắt sáng của Tả Khâu Hồng Đình suy tư, tinh tế quan sát tìm kiếm phương pháp phá giải, lẩm bẩm:

- Ma Giáp Huyết Phù Đồ chắc chắn có lai lịch cực lớn, vượt xa chiến trận của quân đội, với năng lực của Thường Ngọc Kiếm vậy mà không cách nào đánh thủng được.

Lý Duy Nhất rất rõ ràng, nếu đã xuất hiện bốn bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ thì Ma Quốc tuyệt đối không chỉ có bốn bộ.

Ánh mắt hắn nhìn chăm chú vào bốn người trong tháp.

Hắn phát hiện ra, hai người ở vị trí dưới cùng và trên cùng có thực lực mạnh nhất, đều là tam trọng đỉnh phong.

Người ở vị trí cao nhất trên tầng tháp thứ tư mang khí tức không thua kém Thiếu Dương Vệ hoặc Thái Âm Sứ cùng cảnh giới. Hắn phụ trách khống chế lực lượng của Phù Đồ Tháp, thi triển thuật pháp, chịu trách nhiệm tấn công chủ lực.

Vị ở dưới cùng thì phụ trách di chuyển thân tháp và phòng ngự.

Hai người ở giữa có tu vi yếu hơn một chút, phụ trách củng cố trận pháp và điều khiển Pháp khí để đánh lén.

Bốn người phối hợp ăn ý, không tìm ra bất kỳ sơ hở nào.

Giọng nói lạnh lùng trầm thấp của Văn Nhân Thính Hải truyền đến từ trong Tiên Lâm:

- Quá càn rỡ rồi, bốn tên hề nhảy nhót, là ai phái các ngươi tới? Ngọc Kiếm, có cần ta giúp một tay không?

Đám người Thường gia đều cười lạnh.

Đám người thần bí này không phải do Văn Nhân gia tìm tới mới là chuyện lạ!

Thường gia đương nhiên cũng chiêu mộ được cao thủ đỉnh phong, nhưng Thường Ngọc Kiếm không dẫn theo đi đón Lý Duy Nhất, điều đó có khác gì trực tiếp chĩa dao vào người ta đâu. Chính vì như vậy nên mới rơi vào tình cảnh lúng túng như hiện tại.

Có kẻ liên tục thay đổi phương vị, ẩn giấu hình dáng, châm ngòi thổi gió như thế này:

- Năm đánh bốn mà không phá được phòng ngự của đối phương, thế hệ trẻ của Thường gia coi như bỏ đi!

Lại có giọng nói không thể xác định vị trí vang lên:

- Thường Hồ Ngọc Kiếm Tiên chỉ là cái danh hão.

Thường Ngọc Khanh lạnh lùng nhìn đám người trong Tiên Lâm, biết được từ Tả Khâu Hồng Đình đó là đệ tử của Huyền Thần Tông đang lên tiếng châm chọc, trong lòng vô cùng tức giận, mắng trả:

- Vậy chân truyền của Huyền Thần Tông vừa bị ca ca ta vượt cảnh giới nghịch phạt chẳng phải là càng thùng rỗng kêu to sao?

Lý Duy Nhất lấy Tử Tiêu Lôi Ấn ra, ném qua, nói:

- Ngọc Kiếm huynh, tháp này không phải Vạn Tự Khí thì không thể phá được. Nhận ấn!

Thường Ngọc Kiếm dịch chuyển, đón lấy Tử Tiêu Lôi Ấn.

Ngay sau đó, hai tay hắn ngửa lên, pháp khí trong lòng bàn tay tuôn ra để kích hoạt ấn. Phía sau lưng hắn có thêm bốn cột sáng pháp khí bay tới, đánh vào Hắc Thiết Ấn lơ lửng phía trên đỉnh đầu Thường Ngọc Kiếm.

Uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí lập tức bùng nổ.

Từng dải quang hoa màu tím như lôi long điện xà xé nát toàn bộ huyết khí đang lan tràn trên mặt đất.

- Ầm ầm.

Không gian chấn động, Tử Tiêu Lôi Ấn biến to bằng một ngôi nhà, mang theo sấm sét dày đặc bay về phía Phù Đồ Tháp bốn tầng, va chạm với thuật pháp và pháp khí do bốn người trong tháp đánh ra.

Tiếng nổ vang trời như non lở đất sụt nổ tung trong màn đêm.

Phù Đồ Tháp bốn tầng sụp đổ, bốn người trong tháp bị đánh văng ra ngoài như lá rụng.

Sấm sét và kiếm khí không ngừng giáng xuống người bọn họ.

Nhưng...

Toàn thân bọn họ được bao phủ bởi ma văn màu máu, tự động dời sấm sét xuống mặt đất. Kiếm khí chém trên người bọn họ giống như chém vào vàng đá, phát ra âm thanh lanh lảnh dày đặc.

Bốn người dường như không hề chịu tổn thương, sau khi ngã xuống đất liền thi triển thân pháp cấp đạo thuật tầng bốn hoặc tầng năm, quỷ dị tập hợp lại một lần nữa.

- Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!

Tháp bốn tầng một lần nữa được xếp chồng lên nhau.

- Bùm!

Bóng người thứ năm bay ra từ trong bóng tối, rơi xuống tầng bốn tháp, hóa thành Phù Đồ năm tầng.

Phù Đồ năm tầng xoay tròn lao thẳng về phía trước, huyết khí, ma vụ và phong kình thả ra che rợp bầu trời ập về phía năm người Thường Ngọc Kiếm, ép năm người phải lùi lại liên tục.

Thường Ngọc Khanh vô cùng căng thẳng, nắm chặt các ngón tay, hận vì mình sinh muộn năm mươi năm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters