Phù Đồ bảy tầng (2)

Lý Duy Nhất nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Ta không đánh đâu, không có phần thắng! Khí tức lực lượng của tháp năm tầng đã gần bằng Đại Trường Sinh ngũ trọng, ta vẫn chưa nghiên cứu ra cách phá giải. Hơn nữa, mục đích của đối phương không chỉ là nhằm vào ngươi, mà còn muốn mượn cơ hội này để thử nghiệm uy lực chiến pháp của các cấp bậc Phật tháp khác nhau.

Lý Duy Nhất nói:

- Nếu đã là nhắm vào ta, vậy thì không thể tránh khỏi.

Lý Duy Nhất hít sâu không khí lạnh lẽo trong màn đêm, ngẩng đầu nhìn lên phía trên Tiên Lâm, xuyên thấu lưới ánh sáng của trận pháp, chạm mắt với Văn Nhân Thính Hải đang đứng bên ngoài Hồng Ngọc Cư.

Văn Nhân Thính Hải nở nụ cười thân thiện, nâng ly rượu về phía hắn, mấp máy môi, không biết nói gì.

Lý Duy Nhất sải bước đi về phía Phù Đồ năm tầng, trên người lấp lóe điện quang, không khí nổ tung lách tách.

Ở một hướng khác, Phù Đồ năm tầng đang truy kích năm người Thường gia dừng lại, quay sang đối mặt với Lý Duy Nhất, năm cặp mắt đồng loạt rơi xuống trên người hắn.

Ma khí, trận văn, huyết quang đan xen lượn lờ không dứt.

- Vút!

Người mạnh nhất ở đỉnh của Phù Đồ năm tầng rời khỏi thân tháp bay lên.

Trong bóng tối, người thứ sáu vượt hư không bay tới, mang theo một đại dương ma văn màu máu rơi xuống trên Phù Đồ Tháp. Lập tức ầm vang một tiếng, toàn bộ khu vực thành đều khẽ rung lên.

Người thứ bảy chạy như bay trên đường phố lao tới.

Hắn có thể phách cao lớn, toàn thân vàng rực, dang rộng hai tay ôm lấy toàn bộ Phù Đồ Tháp, tự biến mình thành bệ tháp tầng một.

Người vừa bay ra ngoài lúc nãy một lần nữa rơi xuống, ngưng tụ thành đỉnh tháp.

- Ầm!

- Rắc rắc!

Phù Đồ bảy tầng ngưng kết thành hình, thân tháp liên tục biến lớn.

Trận pháp trên mặt đất không chịu nổi sức mạnh vĩ đại này, bị đè vỡ nát từng trượng, lan tràn đến tận dưới chân Lý Duy Nhất mới bị dừng lại.

Thân tháp cao lớn, ma khí sục sôi.

Quang hoa màu máu chiếu rọi toàn thành, Phật âm và ma âm đan xen vào nhau, phạm vi vài dặm giống như hóa thành Yêu Ma Phật Quốc.

Trong Tiên Lâm, một vị lão nhân Đại Trường Sinh ngũ trọng cảm thán:

- Phù Đồ bảy tầng, khí thế thật bá đạo. Lão phu mà gặp cũng phải lùi bước!

Dù là nhân vật đã sống gần bốn trăm tuổi như hắn cũng chưa từng thấy bảy món Thiên Tự Khí cửu phẩm tạo thành một bộ. Bảo vật như thế, ngay cả Vạn Tự Khí cũng không thể sánh bằng.

Văn Nhân Thính Hải nhìn về phía mọi người trong Tiên Lâm, cất giọng hô lớn:

- Hôm nay cuối cùng cũng có thể kiến thức được phong thái của Nam Long, đây chính là truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử, mọi người cùng nhau cổ vũ cho hắn nào.

Lập tức, trong Tiên Lâm âm thanh vang vọng như sấm.

Thường Ngọc Kiếm đảo mắt nhìn bốn phía để tìm kiếm Thường Trí, cục diện trước mắt đã không phải là thứ mà hắn có thể ứng phó.

Phù Đồ bảy tầng đứng sừng sững ở đó, khí tức còn hùng hậu hơn cả một vị Đại Trường Sinh đã tu luyện mấy trăm năm.

Không tìm thấy bóng dáng Thường Trí đâu.

Ngay khi Thường Ngọc Kiếm chuẩn bị kéo Lý Duy Nhất rời đi.

- Xèo vút!

Lý Duy Nhất hóa thành một luồng điện quang sáng ngời, đã đặt chân đến dưới ma tháp màu máu bảy tầng hùng vĩ, một chưởng bá đạo đánh ra. Lập tức, chưởng ấn đánh cho không khí uốn cong thành vòng cung.

Bóng người trong tháp tầng một sâu thẳm nhìn qua.

Một tay cầm Phật châu trận pháp, một tay dẫn động lực lượng của bảy người trong tháp hóa thành một Liên Hoa Thủ Ấn đỏ tươi.

- Ầm ầm!

Một tiếng vang lớn, Phù Đồ bảy tầng rung chuyển.

Người trong bệ tháp phát ra tiếng rên rỉ nghẹn trong miệng, mang theo cả tòa tháp liên tục lùi lại vài bước.

Bóng người trên đỉnh tháp ngửa lòng bàn tay lên trời, kết ra một đại thủ ấn rồi vung xuống.

Năm cao thủ trong năm tầng tháp khác đồng loạt đánh ra Pháp khí và đạo thuật trong tay.

- Ầm!

Lý Duy Nhất né tránh đại thủ ấn từ trên trời giáng xuống, lờ đi những Pháp khí và đạo thuật khác, dùng tiên hà thanh huy hộ thể để ngăn cản. Hắn chộp lấy một nắm sấm sét từ trong hư không, hóa thành mười mấy luồng kiếm quang sấm sét ném về phía cửa tháp tầng một.

Phù Đồ bảy tầng lại một lần nữa bị đánh lùi ra xa.

Mọi người đều sững sờ, không ngờ kết quả lại như vậy.

Lý Duy Nhất không những ung dung ứng phó, còn chiếm thế thượng phong.

Nụ cười trên mặt Văn Nhân Thính Hải không còn nữa, chiếc ly rượu bằng đồng xanh trong tay bị bóp méo từ lúc nào không hay.

- Quả nhiên hắn đã phá cảnh rồi!

Thường Ngọc Kiếm nở nụ cười khổ, không biết nên vui hay nên buồn, lớn tiếng gọi:

- Duy Nhất huynh, nhận ấn!

Hắn không biết rằng, Lý Duy Nhất và hắn chung một cảnh giới.

- Không cần!

Lý Duy Nhất đạp khói xanh lùi lại một khoảng cách, đã hiểu thấu Phù Đồ bảy tầng:

- Ma Giáp Huyết Phù Đồ tinh diệu tuyệt luân, nhưng tháp trận lại rất thô ráp, không đủ vững chắc.

Dứt lời, hắn bắn vọt đi.

Một chưởng đánh thẳng vào Phù Đồ bảy tầng đang di chuyển với tốc độ nhanh đến gần.

- Vút!

Ấn ký chữ Vạn vàng rực rỡ từ trong lòng bàn tay bay ra, xoay tròn nhanh chóng trở nên khổng lồ. Luồng kình lực vặn vẹo kia không chỉ dấy lên cuồng phong mà còn kéo rách không gian thành từng nếp gấp gợn sóng.

Toàn bộ pháp khí và đạo thuật bay tới từ trong tháp đều bị cuốn văng ra ngoài trước khi kịp tiến lại gần ấn ký chữ Vạn.

Trận bàn của Phù Đồ bảy tầng bắt đầu vặn vẹo từ phần giữa.

Khoảnh khắc ấn ký chữ Vạn rơi xuống, ầm một tiếng, vỡ nát thành mấy mảnh. Bảy người trong tháp bị văng đi bảy hướng khác nhau, ngã lăn ra đất.

Đối phương đêm nay đến có chủ đích, sao Lý Duy Nhất có thể tha cho bọn chúng?

- Xoạt! Xoạt!

Người thứ tám, người thứ chín, hai vị cường giả thần bí có cảnh giới tu vi đạt đến tứ trọng cũng mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, đeo mặt nạ bạc, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách hàng trăm trượng.

- Ầm!

Lý Duy Nhất tung cả hai chưởng, đồng thời đối kháng với hai người bọn họ.

Hai người này là những cường giả mạnh nhất đến từ hai Sinh Cảnh cỡ trung bình ở khu vực hỗn độn. Có thể tu luyện đến cảnh giới này trước lúc trăm tuổi, thiên tư bẩm sinh tự nhiên không cần phải bàn cãi.

Không một ai biết, Lý Duy Nhất đang vượt qua một đại cảnh giới lấy một địch hai.

Bế quan trong Xuân Thành nhờ Minh Vực và Xuân Tàm, hắn đã luyện hóa tám đoàn Long Hồn Nguyên Quang, tu luyện chỉ còn cách tam trọng đỉnh phong một tia. Một tia đó không còn liên quan gì đến Long Hồn Nguyên Quang nữa, hắn cần phải thông hiểu đạo lý mọi đạo pháp trên toàn thân trong lúc chiến đấu mới có thể đột phá với tốc độ nhanh nhất.

- Bộp bộp!

Hai cánh tay Lý Duy Nhất bùng nổ sức mạnh dời non lấp biển, ép hai người liên tục lùi lại. Mỗi bước lùi đều giẫm nát đường phố dưới chân, bao gồm cả trận pháp và phiến đá, phát ra tiếng ầm ầm.

Sau khi bị ép lùi hàng chục trượng, hai tay họ nhẹ đi, cuối cùng cũng đứng vững lại được.

Tay còn lại của bọn họ, một người nắm quyền, một người bắt ấn, muốn đánh thẳng vào ngực và Tổ Điền của Lý Duy Nhất.

Phản ứng của Lý Duy Nhất nhanh như chớp, khóa chặt cổ tay của một người, giống như vung roi, ném người hắn qua vai rồi đập mạnh xuống đất.

Phiến đá trên mặt đất vỡ vụn lách cách, thân thể hắn chìm xuống hố đá, trong miệng phát ra tiếng kêu rên đục ngầu, máu trào ra từ miệng và mũi.

- Bùm!

Tiếp đó, Lý Duy Nhất một cước tung ra quang ảnh Ngọc Đỉnh, đá bay vị cường giả tứ trọng đang bắt ấn tấn công kia văng xa hàng trăm trượng. Thân thể hắn đập vào bức tường của một căn nhà lớn, dính vào trên lưới ánh sáng trận pháp một lúc rồi mới trượt xuống mặt đất.

Toàn thân hắn được kinh văn màu máu hộ thể, lộn người đứng dậy muốn bỏ chạy.

- Xèo xèo!

Thân hình Lý Duy Nhất hóa thành điện quang, trong nháy mắt đã đuổi kịp hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters