Vị cường giả tứ trọng kia có phản ứng nhanh nhạy, mượn nhờ sức mạnh trốn chạy của Ma Giáp Huyết Phù Đồ phá vỡ trận pháp trên mặt đất, chui xuống lòng đất.
- Ầm!
Lý Duy Nhất đánh một chưởng xuống đất, một mảng trận pháp phòng ngự trên đường phố vỡ vụn ngay lập tức.
Chưởng lực hóa thành từng tầng gợn sóng chấn kình tuôn vào lòng đất.
Giây tiếp theo, vị cường giả tứ trọng kia đã bị Lý Duy Nhất lôi ra từ lòng đất. Từng cú đấm liên tiếp giáng xuống, đánh nát bấy toàn bộ phòng ngự trên người hắn.
Hơn chín ngàn kinh văn màu máu rơi ra từ da, bay trở về đồ án Phật Anh ở phần bụng của chiếc nhuyễn giáp.
Vị cường giả tứ trọng kia vừa ho ra máu vừa nói:
- Đừng đánh nữa... Ta nhận thua rồi...
Lý Duy Nhất từ chối:
- Nhận thua, ngươi nghĩ đây là trẻ con đánh nhau sao?
Tiếp đó, Lý Duy Nhất đánh một chưởng lên đỉnh đầu hắn, đánh cho hắn ngất xỉu, nhưng không giết chết. Lý Duy Nhất nhận ra có một đôi mắt đáng sợ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình.
Đứng dậy, Lý Duy Nhất nhìn về phía sau lưng.
Hắn phát hiện tám người còn lại đều đã chạy trốn không còn tung tích, tan biến vào trong màn đêm, có cường giả đón bọn họ.
Đám người Thường gia cùng toàn bộ võ tu trẻ tuổi trong Tiên Lâm đều rơi vào trạng thái tĩnh mịch như tờ, không biết bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Những người khác nhau sẽ có tâm trạng và suy nghĩ khác nhau.
Một lúc lâu sau, một vị Tiên Quan khẽ nói nhỏ:
- Nam Long lên Bắc đi Tiêu Dao Kinh... Tiêu Dao Kinh tiếp theo sẽ dấy lên phong vân cỡ nào đây!
Ngay sau đó, những tiếng bàn luận sôi nổi khiến Tiên Lâm dần trở nên ồn ào.
- Đây chính là thực lực của truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử sao, hèn chi có thể thu hút sự chú ý của toàn thiên hạ. Vẫn là các tiền bối có ánh mắt tinh tường, giống như đã dự đoán được từ sớm.
- Mọi người nói xem, Lý Duy Nhất và Thiện Tiên Chí, ai mạnh hơn?
- Lần Bách Cảnh Trường Sinh tranh độ này sẽ là một cuộc tranh đấu kịch liệt chưa từng có! Nếu Lý Duy Nhất có thể vượt qua, chúng ta sẽ được chứng kiến một kỳ tích có thể sánh ngang với những truyền thuyết thời thượng cổ.
...
Phỉ Diệp Nghiên và Vương Hoạch trước đó còn muốn khiêu chiến Lý Duy Nhất đã dẫn theo đám đệ tử của Phỉ Tộc, và Huyền Thần Tông nhanh chóng rời khỏi Tiên Lâm, không muốn trở thành trò cười.
Sắc mặt Văn Nhân Thính Hải khó coi, lệ khí toát ra, dường như ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ bùng nổ trong sự bình tĩnh, hóa thành hung ma phệ huyết.
Không phải hắn không chuẩn bị tâm lý cho việc Lý Duy Nhất đã phá cảnh, mà là không ngờ rằng Phù Đồ bảy tầng vẫn không thể dò ra thực lực của Lý Duy Nhất.
Mặt Khâu Cừ hơi tái, sau năm mới phải đối mặt với một kẻ địch như thế này, quả thật khiến trong lòng run sợ.
Hắn lẩm bẩm:
- Đây chính là thực lực của hắn sao?
Văn Nhân Thính Hải nói:
- Không, ngươi vẫn chưa nhìn thấy thực lực của hắn!
Đám người Thường gia đồng loạt đi về phía Lý Duy Nhất, ai nấy đều mang vẻ mặt phức tạp.
Bởi vì hiện tại là bằng hữu, nhưng tương lai là kẻ địch.
Thường Ngọc Kiếm nhận thức rõ ràng rằng, muốn khuyên Lý Duy Nhất âm thầm đầu hàng, hay là không tham gia Trường Sinh tranh độ đã không còn bất kỳ hy vọng nào nữa. Hắn trả lại Tử Tiêu Lôi Ấn, sau đó im lặng không nói gì thêm.
Thường Cù tháo chiếc mặt nạ của vị thiên kiêu tứ trọng đang nằm ngất xỉu trên mặt đất kia xuống:
- Là đệ nhất cường giả Thẩm Tiệm của Vân Khư Sinh Cảnh ở khu vực hỗn độn.
Sau khi Lý Duy Nhất cất Tử Tiêu Lôi Ấn đi liền ngồi xổm xuống, lột bỏ Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người Thẩm Tiệm. Tiếp đó, lột sạch Túi Càn Khôn, trang sức bảo vật, Pháp khí trên người hắn.
Cảnh tượng này khiến cho nhiều người phải cau mày, cảm thấy điều này không phù hợp với phong thái cường giả mà hắn vừa thể hiện trước đó.
Đám người Văn Nhân Thính Hải, Thiện Tiên Chí, Khâu Cừ bước ra khỏi cổng chính của Tiên Lâm, bước nhanh tới.
Lý Duy Nhất liếc bọn họ một cái, ngay sau đó, ngưng tụ ra Tử Vong Linh Hỏa, dùng ngón tay gõ vào trán Thẩm Tiệm.
Tiếng cười của Văn Nhân Thính Hải vang lên từ xa:
- Duy Nhất huynh đệ, kể từ lần từ biệt ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, tu vi của ngươi tăng lên quá nhiều rồi, thật khiến cho vi huynh phải ngưỡng mộ. Gieo Tử Vong Linh Hỏa không có tác dụng gì đâu, đại nhân vật của Ma Quốc có thể giúp hắn luyện hóa.
Lý Duy Nhất rất nghiêm túc đáp lại:
- Ý của Thám Hoa là trực tiếp giết chết sao? Vậy thì làm theo lời ngươi, vốn dĩ ta định tha cho hắn một mạng.
Nụ cười trên mặt Văn Nhân Thính Hải cứng đờ, vội vàng ngăn cản. Nếu gánh cái tiếng này, hắn sẽ đắc tội với nhiều người.
- Duy Nhất huynh đừng hãm hại ta. Đằng sau Thẩm Tiệm là một Ức Tông, tổ mẫu của hắn là một vị Siêu Nhiên cực kỳ bênh vực người mình, đã chuẩn bị tới tiền tuyến Thánh Đường Sinh Cảnh nghênh chiến đại quân Thệ Linh. Trong bóng tối cũng có Siêu Nhiên đang theo dõi, không thể làm chết người.
- Hơn nữa, đám người thần bí do Thẩm Tiệm dẫn đầu chưa biết chừng là người thuộc phe nào đó của Ma Quốc phái ra để dò xét thực lực của ngươi. Ngươi giết hắn, bằng hữu của ngươi có thể sẽ không vui
Khi nói ra lời này, Văn Nhân Thính Hải liếc nhìn Thường Ngọc Kiếm, sau đó lại mỉm cười lên xe rời đi.
Sau khi lên xe, hắn lập tức xụ mặt, ngọn lửa giận dữ trong ngực không biết nên trút ra như thế nào.
Thiện Tiên Chí chắp tay vái chào Lý Duy Nhất, truyền âm nói một câu gì đó, rồi cũng theo đội xe của Văn Nhân gia rời đi.
Vị võ si của Thường gia quát lớn, không e sợ thân phận Thám Hoa và thực lực của đối phương:
- Văn cẩu, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ám chỉ người do Thường gia chúng ta phái tới?
Đội xe của Văn Nhân gia rẽ ngoặt qua một ngã tư, mất dạng. Bóng tối bao phủ con phố này đã hoàn toàn tan đi.
Tả Khâu Hồng Đình tò mò hỏi:
- Thiện Tiên Chí đã nói gì?
Lý Duy Nhất không kiêng kỵ nói ra:
- Hắn nói, hắn ngủ lại Chúng Diệu Am ở vùng ngoại ô Tiêu Dao Kinh, bất cứ lúc nào cũng đợi ta tới đàm luận Phật pháp. Nghe không giống nơi mà hòa thượng ở cho lắm...
Thường Ngọc Khanh lạnh lùng nói:
- Yêu Quật.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Còn nhớ Lục Niệm Thiền Viện ở Thành Lăng Tiêu không? Lục Niệm Thiền Sư chính là một trong số ít nam tăng của Chúng Diệu Am. Tên Thiện Tiên Chí này quả thực rất tà môn, giống như chính đạo mà không phải chính đạo, giống như tà đạo nhưng không phải tà đạo, khiến cho người ta không thể nào nhìn thấu.
Thường Ngọc Kiếm nhận định:
- Muốn khiến người khác không nhìn thấu thực lực của bản thân, chỉ cần tu vi đủ cao là được. Nhưng nếu như ngay cả con người của hắn cũng không thể nhìn thấu thì còn lợi hại hơn thêm ba phần nữa.
Thường Trí xuất hiện trước mặt mọi người, ánh mắt chuyển sang người Lý Duy Nhất:
- Vừa nhận được tin tức từ Tiêu Linh Quân truyền tới, có lão gia hỏa của Thái Âm Giáo sắp cạn kiệt thọ nguyên đang trên đường chạy tới Tiêu Dao Kinh. Rất có thể hắn đã đến Thành Dạ Ma rồi, không rõ tu vi cao thấp ra sao.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Mục tiêu là ta sao?
Thường Trí đáp:
- Có lẽ không chỉ mình ngươi! Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh thường xuyên phát động hành động diệt mầm non, nhắm riêng vào những Trường Sinh Nhân có tiềm lực đạt tới Siêu Nhiên của Nhân tộc. Ở Yết Bảng Thịnh Hội trong một vài giáp trước đây cũng từng xảy ra những vụ huyết án Trường Sinh Nhân có tiềm lực bị ám sát liên hoàn, khiến Sinh Cảnh phụ trách bảo vệ Trường Sinh Nhân có tiềm lực bị bẽ mặt.
- Từ đó về sau, Yết Bảng Thịnh Hội chỉ được tổ chức luân phiên tại năm Sinh Cảnh cỡ lớn.
Sáu Sinh Cảnh lớn, Sinh Cảnh thứ sáu chính là Thái Âm Giới nằm sâu trong Vong Giả U Cảnh.
Năm nay, Ma Quốc là bên tổ chức, buộc phải bảo đảm an toàn cho các võ tu Trường Sinh cảnh từ các Sinh Cảnh tới tham gia. Bất kỳ một người nào chết thảm không rõ lý do trước lúc tranh độ diễn ra đều sẽ bị truy cứu trách nhiệm nghiêm ngặt, thậm chí có thể nâng quan điểm lên thành vấn đề chính trị, trở thành thứ vũ khí công kích sắc bén trên triều đình.