Sự lợi hại của truyền nhân Đạo Pháp (2)

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Duy Nhất huynh, sau vụ náo loạn này, đã có vô số ánh mắt trong bóng tối đang nhìn chằm chằm vào ngươi. Hay là cùng chúng ta tới Thường gia trước đi! Ta cam đoan với ngươi, bất kể ngươi muốn đi lúc nào, Thường gia cũng sẽ yểm trợ cho ngươi rời đi một cách lặng lẽ không tiếng động.

Dưới sự hộ tống của Thường Trí, bảy chiếc xe ngựa của Thường gia đi ra khỏi thành, nghiền nát màn đêm, đi về phía Tiêu Dao Kinh cách đó cả ngàn dặm.

Lần này Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình cùng ngồi chung một xe.

Thẩm Tiệm nằm trên sàn xe đã tỉnh lại, nhưng không hề mở mắt, đang âm thầm phá giải phong ấn của cửu tuyền trong cơ thể.

Suốt dọc đường Lý Duy Nhất đều nghiên cứu Ma Giáp Huyết Phù Đồ, không hề có một chút cảm giác vui sướng nào sau khi thắng lớn, ngược lại trong lòng càng thêm nặng nề.

Vừa nãy, mặc dù hắn đánh nát Phù Đồ bảy tầng, nhưng lực phòng ngự của Ma Giáp Huyết Phù Đồ quá mạnh, căn bản không làm bị thương bảy người bên trong chút nào. Cho dù là Thẩm Tiệm, sau khi bị bắt cũng phải đấm bảy, tám cú mới có thể đánh tan được hơn chín ngàn kinh văn màu máu của hắn.

Hơn nữa, trong Phù Đồ bảy tầng toàn là Trường Sinh Nhân tam trọng.

Nếu như Ma Quốc không mang tâm thái dò xét và kiểm tra, mà là mang tâm thái giết người, ngay từ đầu đã cho hai người Thẩm Tiệm tham gia vào để tạo thành Phù Đồ chín tầng thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Nếu người chủ trì Phù Đồ chín tầng là đám người Văn Nhân Thính Hải, Thiện Tiên Chí, Cổ Chân Tướng thì phải làm sao đây?

Hơn nữa, Ma Quốc thật sự chỉ có chín bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ thôi sao?

Tả Khâu Hồng Đình hỏi:

- Nghiên cứu thế nào rồi?

Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu.

Tả Khâu Hồng Đình cười rất là đắc ý, hất cái cằm trắng muốt lên nói:

- Ta đã nghĩ ra một cách phá giải.

Lý Duy Nhất liếc nhìn Thẩm Tiệm đang nằm sấp trên mặt đất, hỏi:

- Ta biết ngay mà, hai cái đầu nhất định sẽ dùng tốt hơn một cái. Mau kể cho ta nghe xem nào.

Đôi tai Thẩm Tiệm vểnh lên, ngừng trùng kích phong ấn.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Vừa nãy lúc ngươi thi triển ra ấn ký chữ Vạn, ta nhận thấy vẻ mặt bảy người trong tháp có sự thay đổi vi diệu, hai mắt cố gắng tập trung tinh thần giống như phải chịu sự tấn công ý niệm nào đó vậy. Trong trạng thái này, sự khống chế của bọn họ đối với trận pháp yếu đi, bị ngươi dùng một chưởng đánh vỡ.

- Nếu ta đoán không lầm, trong chưởng ấn này của ngươi có ẩn chứa đòn tấn công ý niệm đúng không? Có lẽ Ma Giáp Huyết Phù Đồ khá yếu ở phương diện phòng ngự ý niệm.

- Thậm chí còn có khả năng, lúc đúc nó vốn dĩ là luyện chế theo quy cách của Vạn Tự Khí. Nhưng phát hiện uy lực quá mạnh nên đã cố tình giữ lại sơ hở này, vì thế mới ít đi vài trăm kinh văn.

Mắt Lý Duy Nhất sáng lên, thầm thán phục sự quan sát nhạy bén của Tả Khâu Hồng Đình. Điểm này, lúc đó hắn đứng ở phía sau ấn ký chữ Vạn vàng rực rỡ căn bản không hề phát giác ra.

Tả Khâu Hồng Đình đột nhiên nói:

- Hắn đã tỉnh lại từ lâu rồi, nghe được những lời không nên nghe. Diệt khẩu không?

Thẩm Tiệm bật dậy như bị điện giật, lưng tựa vào cửa xe, ngồi trên mặt đất, một chân gác xéo, sẵn sàng phá cửa chạy trốn bất cứ lúc nào:

- Tổ mẫu ta là một Siêu Nhiên sắp đi tới tiền tuyến. Nếu bà ấy biết được tôn tử chắc chắn sẽ trở thành Siêu Nhiên của gia tộc chết thảm trong tay các ngươi, bà ấy nhất định sẽ bất chấp mọi thứ chạy đến Tiêu Dao Kinh để báo thù. Các ngươi dám giết ta sao?

Thẩm Tiệm nhìn khá trẻ trung, lưng rộng, khuôn mặt vuông, lông mày rậm mắt hổ.

“Chắc chắn trở thành Siêu Nhiên” hiển nhiên là nói khoa trương. Nhưng có thể tu luyện tới Đại Trường Sinh ở độ tuổi dưới một trăm thì chắc chắn phải là nhân kiệt hiếm có trong gia tộc, quả thực có tư cách nói ra những lời này.

Lý Duy Nhất nói:

- Giết ngươi rồi, bà ta có thể động vào ta được sao? Trước tranh độ, Ma Quốc sẽ bảo vệ ta. Sau khi tranh độ bắt đầu, quy tắc của toàn Nhân tộc sẽ bảo vệ ta. Hồng Đình huynh, đúng như vậy không?

- Chưa từng nghe nói có Siêu Nhiên nào dám động vào truyền nhân Đạo Pháp của Trữ Thiên Tử. Dù sao thì... Thẩm gia có gia đại nghiệp đại, tộc nhân đông đúc, hậu quả... ây!

Tả Khâu Hồng Đình dùng ánh mắt thương hại nhìn chằm chằm vào Thẩm Tiệm, nhẹ lắc đầu.

Thẩm Tiệm sững sờ, ngay sau đó nhíu mày nói:

- Các ngươi định làm thật sao? Không thể nào! Nếu muốn giết ta thì đã ra tay ở ngoài Tiên Lâm từ lâu rồi, cần gì phải phong ấn tu vi và gieo Tử Vong Linh Hỏa chứ?

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình coi như không có người thứ ba, bắt đầu bàn bạc với nhau:

- Phải biến cái chết của hắn thành một món nợ xấu, vu oan cho Thái Âm Giáo.

Tả Khâu Hồng Đình vỗ tay khen hay:

- Vậy thì không còn gì tốt hơn, có thể tránh được nhiều rắc rối.

Lý Duy Nhất nói khẽ:

- Trường Sinh Kim Đan của hắn chắc chắn có thể bán được không ít tiền. Kim cốt cũng có giá trị, có thể lóc ra, Kim Tinh Cốt Tủy có thể giúp tu luyện kim cốt đại thành.

Thẩm Tiệm lạnh toát cả da đầu.

Hắn có được tu vi tạo nghệ như hiện tại thì tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc, biết hai người này đang cố ý hù dọa mình. Nhưng điều nguy hiểm là bọn họ thực sự có thể làm như vậy.

Giọng nói của Thẩm Tiệm trở nên khô khốc:

- Không cần thiết phải làm tới mức đó. Bọn ta chỉ tới để thăm dò thực lực của ngươi, kiểm chứng năng lực của Nam Long thôi. Cùng là Nhân tộc, các ngươi không thể lạm sát kẻ vô tội như vậy.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Chúng ta tuyệt đối không lạm sát kẻ vô tội, đây là diệt khẩu.

Lý Duy Nhất gật đầu.

Giọng điệu của Thẩm Tiệm trở nên khẩn khoản hơn nhiều:

- Rõ ràng là các ngươi cố ý cho ta nghe! Hơn nữa. việc Ma Giáp Huyết Phù Đồ yếu ở phương diện phòng ngự ý niệm cũng không phải là thông tin gì to tát, nội bộ Ma Quốc đều biết cả, đã có sách lược tương ứng rồi.

- Nam Long có thể phá được Phù Đồ bảy tầng là bởi vì tu vi của hắn đủ mạnh, bảy người trong Phù Đồ chưa mạnh. Sự ảnh hưởng của công kích ý niệm nhiều nhất chỉ chiếm một, hai phần nguyên nhân thôi.

- Đổi lại là ta làm chủ trì tháp trận, bất kỳ công kích ý niệm nào của ngươi đều sẽ vô dụng, Phù Đồ tám tầng sẽ nghiền ép toàn bộ Trường Sinh Nhân đời thứ chín... Ây da!

- Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì? Cứ nói thẳng ra đi, ta phục rồi, ta chịu thua được chưa?

Thẩm Tiệm hiểu thấu hết, nhưng vẫn sợ hãi run rẩy.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ai phái các ngươi tới?

Thẩm Tiệm đáp:

- Văn Nhân Thính Hải.

Lý Duy Nhất lại hỏi:

- Tám người còn lại là ai?

Thẩm Tiệm ngần ngừ:

- Làm vậy quá không coi trọng đạo nghĩa! Chúng ta chỉ là thăm dò, không có thù sâu gì.

Lý Duy Nhất nhìn sang Tả Khâu Hồng Đình:

- Ra tay trong xe có khi nào động tĩnh quá lớn không?

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Để ta thả lồng giam linh quang ra.

Thẩm Tiệm lập tức khai hết tên tuổi và lai lịch của tám người còn lại ra.

Lý Duy Nhất hài lòng gật đầu:

- Tám người này, ta sẽ đi bái phỏng từng người một. Chắc hẳn sau này ngươi sẽ mang tiếng xấu lan xa, cho dù trở về cũng sẽ bị chèn ép, châm chọc, trả thù. Nếu ngươi để lộ cuộc nói chuyện giữa ta và Hồng Đình huynh, ngươi sẽ chết, chắc chắn là do Thái Âm Giáo giết, ta rất khẳng định.

Thẩm Tiệm vô địch ở Vân Khư Sinh Cảnh mười mấy năm, tự nhận thiên phú tài trí không ai sánh bằng. Vốn định đến Tiêu Dao Kinh để tỏa sáng, không ngờ tranh độ còn chưa bắt đầu đã phải vấp ngã một cú đau đớn như vậy.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters