Đại gia Lý Học (1)

Lý Duy Nhất nghĩ tới Khương Ninh của lúc ban đầu, vì muốn cứu vớt thiên hạ mà chạy đôn chạy đáo ở Lê Châu, chiêu hiền nạp sĩ, mang trong mình sự cố chấp và lý tưởng. Hắn có thể hiểu được nỗi thống khổ hiện tại của nàng.

Âm Thi Chủng Đạo đã trở thành một ranh giới quan trọng nhất trong cuộc đời nàng, cưỡng ép bóp méo nàng thành một con người khác. Thảo nào ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nàng từng nói dĩ vãng đã không thể quay lại.

Cỗ xe Loan Điểu đi tới bên ngoài Mạnh Thanh Viên.

Giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị của thị tòng canh gác vang lên:

- Kẻ đến là ai? Đêm nay Mạnh Thanh Viên không tiếp khách ngoài.

Mạc Đoạn Phong trầm giọng đáp:

- Không thấy đây là xe của chân truyền Đạo Cung sao?

Màn đêm buông dần, bên trong Mạnh Thanh Viên, từng ngọn cung đăng bằng lụa mỏng màu xanh lục lần lượt thắp sáng.

Từ cánh cửa gỗ đàn hương màu xanh đang rộng mở nhìn vào bên trong, viên lâm tĩnh mịch, trận quang lấp lóe, pháp khí như sương mù, ngỡ như linh cảnh chốn nhân gian.

Hậu nhân của Tông Thánh là Thanh Tương nghe tin, đích thân đi ra nghênh đón.

Chân truyền Đạo Cung là do nàng mời đến, để cùng nhau bàn bạc việc lớn tranh độ.

Khương Ninh lên tiếng:

- Ngươi trước đây hận Đại cung chủ nhất, bây giờ chẳng phải cũng trở thành truyền nhân Đạo Pháp của nàng sao? Lúc ngươi là Thần Tử Đạo Giáo, ta vẫn xem Đại cung chủ là người đáng kính trọng nhất, hận thấu xương tà nhân Đạo Giáo.

- Thấy rồi chứ, vận mệnh luôn chia cắt chúng ta, chờ đến khi chúng ta đứng ở mặt đối lập, quay đầu nhìn lại, hóa ra đã bỏ lỡ, chỉ là đổi vị trí cho nhau.

Nói xong, Khương Ninh và Trang Nguyệt bước xuống xe.

Thanh Tương có khí chất thanh tịnh tựa u lan, nàng đã sớm đính hôn với Mạnh Thủ Nghĩa, liên hôn hai nhà Mạnh và Thanh qua nhiều thế hệ.

Nghe đồn, nữ tử này am hiểu và cảm nhận vượt xa người thường đối với bảy mươi hai trang Địa Thư bị thất lạc khắp thiên hạ, vừa có tài vừa thông minh. Mạnh Thủ Nghĩa có thể ngộ thông ba mươi sáu thiên Địa Thư, tu luyện ra Thiên Địa Tự Tại cảnh, công lao của nàng là lớn nhất.

Bên ngoài xe, Thanh Tương khoác tay Khương Ninh đi vào trong viên, quan hệ của hai người vô cùng tốt đẹp, trò chuyện thì thầm không dứt. Thế nhưng, Lý Duy Nhất ở trong xe không nghe lọt tai một chữ nào, hoàn toàn chìm đắm trong vòng xoáy nội tâm.

Khương Ninh nói không sai chút nào.

Nếu như hai người có đủ duyên phận thì nên để Thần Tử Đạo Giáo Lý Duy Nhất gặp được chân truyền Đạo Cung Khương Ninh, để truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ Lý Duy Nhất gặp được đệ tử của Nhị cung chủ Khương Ninh.

Nhưng dòng nước xiết của vận mệnh không ngừng cuốn bọn họ về phía đối diện.

Cỗ xe Loan Điểu màu bạc chạy vào góc đông bắc của Mạnh Thanh Viên, dừng lại ở một khu vực chuyên để đỗ xe.

Mạc Đoạn Phong vén rèm xe lên, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lý Duy Nhất đang ngồi trầm mặc không nói gì ở trong xe, hắn trầm tư một lát rồi cười nói:

- Ta ngày càng bội phục ngươi, ngươi phải biết rằng, có thể ngồi chung xe với chân truyền Đạo Cung là chuyện mà bao nhiêu thiên chi kiêu tử ao ước. Nàng biết rõ hai chúng ta có mưu đồ, nhưng không vạch trần, có thể thấy tình sâu nghĩa nặng với ngươi như thế nào.

Lý Duy Nhất bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, bước xuống xe nói:

- Đại cung chủ chắc chắn sẽ tìm Lăng Tiêu Đạo Giáo báo thù, cũng nhất định sẽ xua đuổi thế lực của Đạo Cung ở Đông Hải. Ta và nàng vĩnh viễn đứng ở thế đối lập, tương phùng vốn dĩ là một sai lầm. Ngươi hãy thay cái này vào!

Lý Duy Nhất lấy ra một chiếc áo Pháp khí phòng ngự kiểu dáng Nho phục đưa cho Mạc Đoạn Phong, chính mình cũng nhanh chóng thay một bộ.

Mạc Đoạn Phong mặc Nho bào vào, lồng ngực hoàn toàn căng phồng lên, hai cánh tay cực kỳ thô to, thoạt nhìn chẳng ra cái gì.

Hắn nhìn hoa văn Kim Diệp Lan trên ống tay áo, nói:

- Đây là Nho phục của Dạ gia! Dạ phu nhân chính là Thánh Linh Vương Niệm Sư hàng đầu, sau khi bị Vụ Thiên Tử chém chết ở Thành Lăng Tiêu, đây là một đả kích nặng nề đối với hai nhà Phục và Dạ. Ngay cả Pháp khí chí thượng Vãng Sinh Cầm cũng bị lưu lạc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Ngươi là đồ tôn của Vụ Thiên Tử, món nợ này nhất định sẽ đổ lên đầu ngươi.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi nghĩ hai bộ Nho bào này từ đâu mà ra? Dạ Thương và Dạ Bạch Nguyệt đều mất mạng dưới kiếm của ta.

Lý Duy Nhất rất hiểu rõ chuyến đi này của mình, một khi thân phận bại lộ, chắc chắn sẽ dấy lên một cơn bão hận thù.

Hai người men theo lối đi nhỏ bằng đá xanh ẩn nấp trong cành lá, đi về phía nơi có ánh đèn sáng nhất, tiếng người huyên náo nhất.

Người đi đường ngày càng nhiều.

Có người tụ tập trong đình đài dõng dạc nói một tràng, có người đang nghiên cứu âm luật, có người lại kịch liệt thảo luận về một trang nào đó của Địa Thư, mỗi người một ý, cái ngộ ra cũng chẳng giống nhau.

Không ai chú ý tới bọn họ, Tông Thánh Học Hải quá lớn, đệ tử Bách gia cơ bản không thể biết hết mặt nhau.

Hội trường chính nằm ở Kính Hồ.

Thủy Mộc Các ở giữa Kính Hồ cao ba tầng, đèn đuốc sáng rực. Trên mặt hồ, từng chiếc thuyền nhỏ bằng gỗ xanh qua lại tấp nập, tỳ nữ tay bưng hộp thức ăn và bầu rượu cưỡi thuyền rẽ sóng mà đi, giống như từng vị Lăng Ba Cung Nga, khiến người nhìn mát mắt.

Lý Duy Nhất thầm cảm thán:

- Tông Thánh Học Hải đúng là nhân tài đông đúc, cao thủ trong viên nhiều như mây, ai nấy đều bất phàm.

Hắn vốn định mạnh mẽ ra tay bắt lấy Dạ Thiên Thần, Xử Phương Thúc mà Thẩm Tiệm khai ra, ngông cuồng rêu rao một phen. Bây giờ xem ra, nếu hắn dám làm thế, cho dù hắn và Mạc Đoạn Phong có ba đầu sáu tay, e rằng cũng khó mà bước ra khỏi Mạnh Thanh Viên.

Phải suy nghĩ một cách đánh khác mới được.

Mạc Đoạn Phong nhìn chăm chú vào Kính Hồ, tìm kiếm bóng dáng của Mạnh Thủ Nghĩa, nói:

- Nếu Tông Thánh Học Hải đoàn kết lại, thực lực chưa chắc kém hơn Ma Quốc. Lần Trường Sinh tranh độ này, có Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương dẫn đầu, nói không chừng có thể hợp nhất tất cả lực lượng.

Lý Duy Nhất đã sớm nghe nói về sự lợi hại của Thanh Tương, cho nên, trên đường tới đây, hắn đã giấu sáu trang Địa Thư và Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận vào trong Ác Đà Linh, hy vọng Pháp khí chí thượng có thể ngăn cách cảm nhận của nàng.

Sức hấp dẫn của Địa Thư đối với đệ tử các nhà của Tông Thánh Học Hải hơn hẳn mọi chân kinh. Mạnh Thủ Nghĩa chỉ mới ngộ thông ba mươi sáu thiên đã có câu truyền miệng “nếu không chết yểu, ắt thành Trữ Thiên Tử“.

Nghe nói Thanh Tương có đủ thực lực để lọt vào danh sách thứ nhất trong Trường Sinh Địa Bảng.

Phải biết rằng, sự cạnh tranh cho ba mươi suất của danh sách thứ nhất cực kỳ kịch liệt. Thám Hoa, Bảng Nhãn của các quốc gia, đệ nhất nhân của năm mươi tám tòa Sinh Cảnh cỡ trung, đệ tử của Trữ Thiên Tử, đều buộc phải lọt vào trong đó mới có thể giữ được thể diện.

Từng tiếng kinh hô vang lên, Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong lần theo âm thanh bước vào một tòa kiến trúc bằng gỗ kiểu hành lang dài rộng rãi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters