Ở hai bên hành lang sát tường, người ta dùng hộp Huyết Tinh chụp lên từng món bảo vật, bày trên bàn để tài tuấn Bách gia ngắm nhìn.
Chính là thương hội Mạnh Thanh đang mượn cơ hội này phô diễn thực lực và hàng hóa trân quý của mình, tìm kiếm người mua tiềm năng. Mọi bảo vật đều có trận pháp cao thâm bảo vệ.
Thất Diệp Tinh Thần Lan bảy ngàn năm, được trồng trong chậu ngọc Tiên Nhưỡng, tỏa ra ánh sáng bảy màu. Giá bán nội bộ của Bách gia Học Hải là một trăm sáu mươi viên Linh Tinh hạ phẩm, giá bán ra bên ngoài là hai trăm viên Linh Tinh hạ phẩm.
Long Diên Sâm chín ngàn năm, giá niêm yết bảy ngàn viên Linh Tinh hạ phẩm, phần ghi chú nói nó có chiến lực của võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng, là do nhân vật cấp Siêu Nhiên bắt giữ từ Tiên Lạc Chi Cảnh.
...
Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, tinh dược sáu ngàn năm, bảy ngàn năm thì hắn còn dám nhìn một chút. Tinh dược tám ngàn năm, chín ngàn năm khiến hắn không thể dời ánh nhìn, nhưng không dám nảy sinh một chút ý niệm nào.
Mỗi khi tăng thêm một ngàn năm tuổi, giá cả tinh dược lại tăng vọt gấp mấy lần.
Một món Thiên Tự Khí nhất phẩm chỉ có giá trị bằng một viên Linh Tinh hạ phẩm, đủ thấy mức độ đắt đỏ của tinh dược ngàn năm phẩm cấp cao. Mà tinh dược từ năm ngàn năm trở lên, tinh dược thường có lực lượng bất phàm, võ tu Trường Sinh cảnh bình thường nếu dám nảy sinh lòng tham, e rằng sẽ hóa thành phân bón cho thuốc.
Trước đó, Lý Duy Nhất chỉ mới nhìn thấy một cây tinh dược bảy ngàn năm, chính là Thiên Linh Tử.
Tiếp tục tiến về phía trước, bảo vật trong hộp Huyết Tinh có đủ loại màu sắc hình dạng, có Linh Đan trung phẩm, Linh Đan thượng phẩm, thậm chí có Tiên Cốt, Tiên Tủy, Tiên Vũ, đều là khai quật từ thi hài Cổ Tiên Cự Thú.
- Linh Đan trung phẩm, Thánh Niệm Tinh Thần Đan, ba mươi viên Linh Tinh.
- Linh Đan thượng phẩm, Thánh Vương Tinh Thần Đan, ba trăm viên Linh Tinh.
Đến tận giờ phút này, Lý Duy Nhất mới biết giá của Thánh Niệm Tinh Thần Đan, thảo nào quái vật khổng lồ như Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Động Khư Doanh chỉ có thể đưa cho hắn vài viên.
Là Thái Sử Công luyện chế ra mười mấy viên cho hắn, hắn mới có thể tỏ ra rộng rãi trước mặt Tả Khâu Hồng Đình, qua đó có thể thấy được giá trị của đan phương và Thánh Linh Vương Niệm Sư hàng đầu.
- Linh Tinh đúng là đồ tốt, có thể mua được mọi thứ mình muốn. Phải nghĩ cách mua hai cây tinh dược bảy ngàn năm, Thánh Vương Tinh Thần Đan cũng có thể cân nhắc một chút.
Lý Duy Nhất thầm tính toán giá trị thu hoạch được từ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, điều khiến hắn đau đầu là, nếu thực sự muốn mua những món đồ hiếm thấy trên đời này, hắn sẽ phải vét sạch túi.
Có lẽ có thể đến Mệnh Số Đổ Phường một chuyến.
Qua đó cũng có thể nhận ra các thế lực lớn quả thực có năng lực trong vòng hơn một năm bồi dưỡng đám người Mạc Đoạn Phong, Đường Vãn Châu từ tứ trọng sơ kỳ lên đến cực hạn của tứ trọng trung kỳ. Chỉ cần chịu chi tiền, bọn họ sẽ lấy được tài nguyên tu luyện trân quý nhất.
Lý Duy Nhất cảm nhận có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, lập tức ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một vị lão nhân mặc Nho bào với vẻ mặt lạnh lùng trầm mặc đứng ở phía trước hành lang, áo cũ trên người giặt đến mức bạc màu, ánh mắt của hắn dừng lại trên người Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong, bộ dạng vô cùng nghiêm khắc và cổ hủ.
Mạc Đoạn Phong truyền âm cho Lý Duy Nhất:
- Đại gia Lý Học Trình Đôn, thiên hạ tôn xưng là Trình Tử, là cường giả trong năm hàng đầu của Tông Thánh Học Hải.
Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hiểu vì sao Mạnh Thanh Viên dám huênh hoang đến thế. Thế là, hắn cùng Mạc Đoạn Phong vội vàng cung kính bước tới bái kiến.
Hai người vốn tưởng sẽ bị ném ra khỏi Mạnh Thanh Viên, nhưng không ngờ, Trình Đôn hoàn toàn phớt lờ họ, hừ một tiếng, phủi tay rời đi, biến mất không thấy tăm hơi.
Bọn họ bước nhanh rời khỏi hành lang trưng bày bảo vật.
Hai người thở phào một hơi dài, đưa mắt nhìn nhau rồi cười phá lên.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta biết rồi! Trình lão phu tử sẽ không nhúng tay vào cuộc giao phong của thế hệ trẻ chúng ta, sở dĩ hắn hiện thân là để cảnh cáo chúng ta đừng làm loạn quá đà.
Mạc Đoạn Phong lại ưỡn thẳng eo, hừ lạnh một tiếng:
- Lấy thân phận của Trình Tử tiền bối, nếu còn nhúng tay vào thì làm sao có phong thái đại gia chứ?
Lý Duy Nhất không muốn chơi bạt mạng với hắn, bèn khịt mũi nói:
- Ăn đồ trước đã, ta đã ngửi thấy mùi thơm của thịt yêu thú Siêu Nhiên tỏa ra rồi.
- Vút!
Bóng người lóe lên, một thân ảnh mặc đồ mộc mạc, khí chất trầm ổn xuất hiện trước mặt hai người.
- Phó Nham Thủ bái kiến Tân Giáp Trạng Nguyên và Nam Long, Trình phu tử bảo ta tới tiếp đãi hai vị khách quý.
Lưng Phó Nham Thủ cõng một chiếc thùng đựng thẻ tre hình vuông bằng gỗ, trên đầu đội mũ vải màu xám trắng, ôn hòa nhã nhặn, nhưng sau khi hành lễ lại như núi cao sừng sững, vực sâu tĩnh lặng, không kiêu ngạo không tự ti.
Dưới sự dẫn đường của Phó Nham Thủ, hai người leo lên tầng ba của trai lâu bên bờ Kính Hồ.
Từng gian sảnh ở tầng ba đặt hơn mấy chục chiếc bàn tròn, đều đã bày đầy đủ các món ăn nóng hổi, quỳnh tương, linh quả, nhưng chỗ ngồi chỉ có lác đác vài người. Các võ tu Trường Sinh cảnh hoặc là đang ngâm thơ đối câu, gảy đàn ca hát, hoặc bàn luận về đại thế Trường Sinh tranh độ, đánh giá những cao thủ trẻ tuổi trong thiên hạ.
Ba người ngồi trong một gian sảnh nhỏ. Lý Duy Nhất ngồi đối diện với cửa sổ, có thể phóng tầm mắt bao quát Thủy Mộc Các giữa hồ.
Mạc Đoạn Phong không đụng đến rượu, lưng thẳng tắp, nhìn chăm chú vào Phó Nham Thủ:
- Trình Tử phái ngươi tới tiếp đãi chúng ta, chắc Phó Nham huynh không phải người thường, trước đây Mạc mỗ cô lậu quả văn, không ngờ Tông Thánh Học Hải ngoại trừ Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương ra còn có nhân vật như ngươi.
Phó Nham Thủ đặt thùng đựng thẻ tre trên lưng tựa vào tường, ngồi xuống đối diện Mạc Đoạn Phong, mỉm cười nói:
- Chắc Mạc huynh biết rõ ân oán giữa Phó Nham gia và Kiếm Đạo Hoàng Đình Bạch gia. Tại hạ tất nhiên phải lựa chọn che giấu thực lực, chờ đến lúc Trường Sinh tranh độ sẽ xuất kỳ bất ý giật lại sách ngọc Địa Thư.
Mạc Đoạn Phong thở dài một tiếng:
- Ba vị kiệt xuất Bạch gia lần này gặp khó khăn rồi! Đáng tiếc Bạch Xuyên đã chết ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nếu không, các ngươi hẳn là sẽ có một cuộc giao phong vô cùng đặc sắc.
Lý Duy Nhất không có sự kiêng kỵ trong ăn uống giống Mạc Đoạn Phong, thoải mái ăn như thể nơi đây không có người khác:
- Nếu Phó Nham huynh muốn giấu bài, chẳng phải là không có cách nào ra tay sao?
Phó Nham Thủ nói:
- Có ai biết người ra tay là Phó Nham Thủ chứ? Nhưng cho dù ta ra tay cũng không thể cản được hai vị. Tại hạ đã nói rồi, đêm nay phụ trách tiếp đãi... như tiếp khách quý.
Mạc Đoạn Phong hỏi:
- Đây là tiên lễ hậu binh?
Phó Nham Thủ rót đầy ly rượu cho hắn, cũng tự rót cho mình một ly:
- Tiểu đệ uống trước một ly, coi như tạ tội cho sự vô lễ sắp tới.
Uống cạn ly rượu trong tay, Phó Nham Thủ nói:
- Thứ lỗi cho tại hạ nói thẳng, Mạc huynh đêm nay khiêu chiến Mạnh Thủ Nghĩa sẽ thua chắc.