Học Thủ Mạnh Thủ Nghĩa (1)

Trong mắt hổ của Mạc Đoạn Phong rực lửa, nói:

- Quả thực có chút vô lễ! Nhưng nếu ngươi có thể nói ra được ba phần đạo lý, Mạc mỗ sẽ uống ly rượu này ngay lập tức. Nhưng nếu chỉ nói xằng nói bậy, uy hiếp dọa nạt, vậy thì đừng trách đao của Mạc mỗ thử độ sâu cạn của ngươi trước.

Phó Nham Thủ xắn tay áo nhìn ra ngoài hồ, giơ ba ngón tay lên:

- Có ba nguyên nhân! Thứ nhất, Đoạn Phong Thất Trảm của Mạc huynh coi trọng khí thế nhất, nếu không có khí thế quyết tử chiến đấu, lực lượng sẽ bị yếu đi ba phần. Lúc này, tại hạ không cảm nhận được từ trên người của ngươi khí thế gặp thần giết thần.

- Lần đầu đánh trống khơi dậy sĩ khí, lần hai đã yếu, lần ba mất hết. Mạnh Thủ Nghĩa năm ngày không ứng chiến, nhuệ khí của ngươi đã tiêu tan.

Hai mắt Mạc Đoạn Phong nheo lại, đánh giá lại thư sinh trước mặt.

- Thứ hai, Mạnh Thủ Nghĩa đêm nay đại diện cho Tông Thánh Học Hải, là người khởi xướng buổi tụ họp Bách gia nên tuyệt đối không thể thua, xét về ý chí sẽ vô cùng kiên cường, sẽ bất chấp mọi giá. Mạc huynh đã chuẩn bị sẵn sàng trả một cái giá tương xứng chưa?

- Điểm thứ ba là ảnh hưởng của hoàn cảnh! Mạnh Thủ Nghĩa đã ở Mạnh Thanh Viên nửa tháng, lấy Thiên Địa Tự Tại cảnh câu thông với địa thế, sinh ra mối liên kết vi diệu với từng kiến trúc, từng nhành cây ngọn cỏ, chiếm trọn ưu thế. Còn Mạc huynh, đao pháp đại khai đại hợp, hoàn toàn không thích hợp để giao phong trong viên lâm chỗ nào cũng khó động thế này.

- Thiên, địa, nhân, tâm đều không thuộc về ngươi, sao có thể không thua?

Lý Duy Nhất không ngờ ngôn từ của Phó Nham Thủ sắc bén như vậy, thầm kêu “hỏng bét“.

Lúc này có lẽ Mạc Đoạn Phong chẳng thèm để ý, ý chí không bị sứt mẻ. Nhưng một khi giao phong với Mạnh Thủ Nghĩa, đánh lâu không hạ được đối phương, trong lòng khó tránh khỏi hiện lên những lời Phó Nham Thủ nói, sao có thể không bị ảnh hưởng?

Dựa theo đánh giá của Mệnh Số Đổ Phường, thực lực của Mạc Đoạn Phong và Mạnh Thủ Nghĩa có thể gọi là kẻ tám lạng người nửa cân, thắng bại chỉ cách nhau một sợi tóc.

Đây là muốn dùng một cái miệng để bức lui Mạc Đoạn Phong sao?

Ly rượu kia rốt cuộc nên uống hay không?

Uống thì chứng tỏ Mạc Đoạn Phong cho rằng lời của Phó Nham Thủ có lý, tâm cảnh sẽ như thêm sương trên tuyết. Không uống, đao của Mạc Đoạn Phong buộc phải nói được làm được, chém về phía Phó Nham Thủ.

Bên trong gian sảnh lặng ngắt như tờ.

Bên bờ Kính Hồ, tiếng ồn ào vang lên.

- Mạnh Học Thủ đến rồi!

- Thượng thất gia, trung thập tam gia, bốn mươi vị Học Thủ lên thuyền tiến đến Thủy Mộc Các.

- Thanh cô nương giá lâm, đi cùng là chân truyền Đạo Cung.

...

Lý Duy Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng ánh mắt về phía bờ hồ đang vô cùng náo nhiệt.

Chỉ thấy, dưới sự vây quanh của một đám võ tu Trường Sinh cảnh Tông Thánh Học Hải cùng Thánh Linh Niệm Sư, Mạnh Thủ Nghĩa lấy tư thế Khôi Thủ trẻ tuổi của Học Hải, được mọi người vây quanh, đạp mặt hồ nhẹ nhàng như bước trên đất bằng, tiến thẳng đến giữa hồ.

Những người đồng hành với hắn đều là thiên chi kiêu tử hoặc quý nữ một tộc có dung mạo diễm lệ tuyệt sắc.

Lắng nghe kỹ, Lý Duy Nhất từ cách gọi của đám người mà tìm ra bóng dáng của Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc.

Mạc Đoạn Phong đứng phắt dậy, bưng ly rượu trên bàn lên đổ thẳng vào miệng nói:

- Nói rất hay! Nhưng ta lấy cảnh giới tứ trọng trung kỳ cực hạn nghịch phạt Mạnh Thủ Nghĩa tứ trọng đỉnh phong, đây chính là khí thế dũng cảm tiến tới của ta. Ta dám uống ly rượu này, cũng chính là khí thế không biết sợ hãi của ta. Đa tạ ly rượu này, đao của ta sẽ càng sắc bén hơn.

Nói xong, hắn đặt xuống ly rượu.

Nho bào trên người Mạc Đoạn Phong rách toạc ra làm nhiều mảnh, kình khí tuôn trào điên cuồng, hắn gầm lên một tiếng:

- Mạnh Thủ Nghĩa, Mạc gia ta đã tìm ngươi năm ngày rồi, có dám cùng ta đánh một trận không?

Vút một tiếng, Mạc Đoạn Phong lao ra ngoài cửa sổ, trong chớp mắt đáp xuống mặt hồ, Kính Hồ lập tức nổ tung.

Trong sảnh, Phó Nham Thủ khẽ thở dài:

- Hay cho Thánh Kinh Đại Nội Đoạn Phong Đao, hào hùng như vậy, sao có thể bị ảnh hưởng bởi bên ngoài chứ? Nhưng cảnh giới kém một tia thì thực lực kém ít nhất một phần, thật sự có phần thắng sao?

- Mạc Đoạn Phong!

Mạnh Thủ Nghĩa sắp bước lên hòn đảo nhỏ giữa hồ thì dừng chân lại, cùng mấy chục vị Học Thủ Tông Thánh Học Hải khác đồng loạt nhìn về phía thân ảnh cường tráng trên mặt hồ kia.

Ánh mắt mấy chục người đều vô cùng sắc bén, bùng nổ khí thế hùng tráng như thiên binh vạn mã.

Dạ Thiên Thần là cao thủ tứ trọng đã cùng Thẩm Tiệm xuất thủ bên ngoài Tiên Lâm vào đêm đó, đồng thời là Học Thủ của Dạ gia, một trong thượng thất gia.

Hắn trầm giọng nói:

- Mạc Đoạn Phong, đêm nay là thịnh sự tụ họp Bách gia của Tông Thánh Học Hải chúng ta, nếu ngươi dám quấy rối, đệ tử Bách gia nhất định sẽ khiến ngươi đứng đi vào, nằm trở ra.

Không biết từ lúc nào, hộp đao bằng kim loại đã được vác trên vai Mạc Đoạn Phong, hắn sải bước tiến lên:

- Dẫu cho tất cả người của Tông Thánh Học Hải các ngươi cùng xông lên một lúc, Mạc mỗ cũng xin tiếp đón.

Ánh mắt Dạ Thiên Thần tối sầm, định mở miệng mắng tiếp.

Thanh Tương đã vội ngăn hắn lại, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Mạc Đoạn Phong, giọng điệu bình tĩnh:

- Ta nghe nói, sau khi Mạc tiên sinh thi triển Đoạn Phong Thất Trảm, toàn bộ pháp khí trong cơ thể sẽ bị rút cạn. Sau khi chém xong bảy đao, cho dù Mạnh ca ca có bỏ qua sự mạo phạm của ngươi, liệu ngươi còn chút sức lực nào để bước ra khỏi Mạnh Thanh Viên không? Mạnh Thanh Viên không chấp nhận cho Mạc tiên sinh ngủ tại chỗ.

Tuy Đoạn Phong Thất Trảm của Mạc Đoạn Phong sẽ rút cạn toàn bộ pháp khí toàn thân, đao cuối cùng không thể khinh suất xuất ra. Nhưng không đến mức chém xong là ngã gục, lực lượng huyết khí của thân thể vẫn còn đó.

Thanh Tương cố tình chế nhạo như vậy, dĩ nhiên là muốn làm giảm uy phong, chọc giận hắn.

Lời nàng vừa dứt, toàn bộ Mạnh Thanh Viên, cả trong lẫn ngoài hồ rộ lên một tràng cười ầm ĩ, đủ loại âm thanh cợt nhả vang lên.

Lý Duy Nhất truyền pháp khí xen lẫn vào tiếng cười, hóa thành tiếng sấm cuồn cuộn nổ tung bên tai mỗi người, tức thì lấn át mọi âm thanh:

- Có Lý mỗ đi cùng Trạng Nguyên lang, không phiền chư vị bận tâm, chúng ta có thể đến thì cũng có thể rời đi.

Vô số con mắt ở bên trong và bên ngoài hồ đồng loạt nhìn về phía tầng ba của trai lâu, nhìn về phía bóng dáng thanh niên đang ngồi cạnh cửa sổ.

Đám người thông qua âm thanh vọng lại không ngớt liền có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của kẻ đến, thầm suy đoán vị cao thủ họ Lý nào đang tới.

Mạc Đoạn Phong cười lớn:

- Ha ha! Duy Nhất huynh, theo ta thấy, Mạnh Thủ Nghĩa chỉ có cái mã bề ngoài, sáu đao đủ để giải quyết rồi.

Bên trong Mạnh Thanh Viên rộ lên một trận xôn xao.

Mạnh Thủ Nghĩa, Mạc Đoạn Phong, Lý Duy Nhất đều là những nhân vật nổi tiếng nhất trong Trường Sinh Địa Bảng lần này, ba người cùng hội tụ, nhất định sẽ không thiếu một màn long tranh hổ đấu.

Dạ Thiên Thần giận dữ hét lớn:

- Lý Duy Nhất, ngươi vậy mà dám tới Mạnh Thanh Viên? Dạ gia ta và ngươi không đội trời chung!

Đám đông võ tu Trường Sinh cảnh của Dạ gia, Phục gia, Mạnh gia, Thanh gia lập tức bao vây trai lâu, có người lấy ra chiến binh Pháp khí, có người thả ra niệm lực linh quang.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters