Học Thủ Mạnh Thủ Nghĩa (2)

Đối với Mạc Đoạn Phong, đám người Tông Thánh Học Hải chỉ cảm thấy chán ghét, cho rằng hắn tới đây để quấy phá.

Còn Lý Duy Nhất ở trong mắt Dạ gia và Phục gia là kẻ thù không đội trời chung, mang theo mối thù sâu. Dạ phu nhân bị Thiền Hải Quan Vụ giết, tìm Lý Duy Nhất báo thù, thực ra cũng không tính là họ tìm nhầm người.

Lý Duy Nhất nghe thấy tiếng bước chân dày đặc dồn dập trên cầu thang, gặp chuyện không sợ nói:

- Người Dạ gia, từ già đến trẻ, lặn lội xa xôi đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải để muốn chết, ta còn cách nào đâu? Dạ Thiên Thần đánh lén ta trong Tiên Lâm của Thành Dạ Ma, món nợ này, Lý mỗ hôm nay đặc biệt đến tìm ngươi tính sổ.

Dạ Thiên Thần trong lòng chấn động, đoán chắc chắn đã bị Thẩm Tiệm bán đứng, tức thì chửi thầm trong bụng.

Ánh mắt Mạnh Thủ Nghĩa trở nên lạnh lùng u ám.

Thanh Tương biết hắn đang nghĩ gì, thế là giọng điệu du dương vang lên:

- Nam Long rất có quyết đoán, không hổ là truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ. Một nhân vật thẳng thắn như ngươi, có thể cho biết có phải Mạnh Hóa Long và Phục Văn Ngạn chết trong tay ngươi hay không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Mạnh huynh quả thực khiến người ta hâm mộ, Thanh cô nương không chỉ là một vị mưu sĩ xinh đẹp, mà còn cam tâm làm lá xanh để tôn lên vẻ thần thánh không tỳ vết, không nhiễm bụi trần của ngươi.

Trang Nguyệt đứng cách Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương không xa, nhẹ giọng truyền âm cho Khương Ninh:

- Tiểu thư, rõ ràng là hắn đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, cố tình nói cho chúng ta nghe mà. Hừ!

Khương Ninh lại không nghĩ như vậy. Thanh Tương là vị hôn thê của Mạnh Thủ Nghĩa, còn vị hôn thê của Lý Duy Nhất là...

Thanh Tương khẽ thở dài một tiếng:

- Nam Long không hề phủ nhận, lại nói lảng sang chuyện khác, đáp án đã quá rõ ràng.

Mạc Đoạn Phong đã bước tới phạm vi trăm trượng cách Thủy Mộc Các, hét lớn một tiếng:

- Mạnh Thủ Nghĩa, đừng trốn sau lưng nữ nhân nữa, đêm nay phân rõ thắng bại, để tránh cho sau này thứ hạng của ngươi tụt lùi trên Trường Sinh Địa Bảng, trong lòng lại không phục.

Mạnh Thủ Nghĩa nói:

- Mạnh mỗ chỉ là biết tu vi của ngươi chưa đạt tới đỉnh phong, thắng ngươi chẳng có gì vang dội. Nếu ngươi cứ một mực đòi thua, ta đành chiều ý.

Thân thể Mạnh Thủ Nghĩa mờ ảo, thi triển thân pháp lĩnh ngộ được từ một trong những trang của Địa Thư, hệt như thuấn di, xuất hiện ở phía trước mặt tất cả các Học Thủ, trực diện với Mạc Đoạn Phong.

Một nhóm Học Thủ phía sau nhanh chóng lùi khỏi Kính Hồ.

Trong đó có một số người lấy Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc dẫn đầu, bay vút về phía trai lâu nơi Lý Duy Nhất đang ở bên bờ hồ.

Đôi mắt hổ của Mạc Đoạn Phong nhìn chằm chằm, nhận ra Thiên Địa Tự Tại cảnh quả nhiên danh bất hư truyền. Mạnh Thủ Nghĩa chỉ ung dung đứng đó liền hóa thành trung tâm của toàn bộ thiên địa, tất cả pháp tắc thiên địa đều xoay quanh hắn, không có chút sơ hở nào, hoàn toàn không có góc chết để tấn công.

Mạc Đoạn Phong ngửa mặt thét dài, tóc dài và vạt áo không gió mà tự bay, giơ cao hộp đao bằng kim loại sải bước xông ra, đạp cho mặt nước Kính Hồ không ngừng nổ ầm ầm.

- Keng!

Một tiếng đao reo vang vọng khắp bầu trời đêm.

Trong tình huống đa số võ tu Trường Sinh cảnh bên trong Mạnh Thanh Viên còn chưa kịp nhìn rõ, Càn Cương Đao đã nằm trong tay Mạc Đoạn Phong, hộp đao bắn thẳng về phía Mạnh Thủ Nghĩa tựa như đạn pháo, hòng nhiễu loạn tràng vực của Thiên Địa Tự Tại cảnh.

Ánh mắt Mạnh Thủ Nghĩa từ đầu tới cuối vẫn đặt trên người Mạc Đoạn Phong.

Nói chính xác hơn, là nhìn chằm chằm vào Càn Cương Đao không rời mắt.

- Bùm!

Hộp đao bằng kim loại bay đến cách vị trí của Mạnh Thủ Nghĩa ba trượng thì bị một luồng sức mạnh vô hình đánh văng ra ngoài.

Mạc Đoạn Phong triển lộ ra nội tình tu vi thâm hậu, tựa như không hề mất một chút thời gian nào, toàn bộ hơn chín ngàn kinh văn đều nổi lên trên Càn Cương Đao trong tay hắn, uy năng của Pháp khí trong chớp mắt đã đạt đến đỉnh phong. Điểm này, chính là điều mà người có nội tình mỏng manh như Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu thiếu sót nhất.

Đương nhiên, hai người chỉ là có mặt kém hơn khi quyết đấu với cao thủ hàng đầu nhất.

Vừa ra tay liền thi triển đao thứ nhất của Đoạn Phong Thất Trảm!

Nhất hải ở phổi vốn là khí hải nhỏ nhất, nhưng được Mạc Đoạn Phong dựa vào bí pháp trong Đoạn Phong Thất Trảm mở rộng đến kích cỡ không hề thua kém ngũ hải, không biết lớn gấp bao nhiêu lần so với võ tu cùng cảnh giới.

- Ào!

Một đao bổ ra, pháp khí trong nhất hải điên cuồng tuôn vào cánh tay và Càn Cương Đao.

Ngân mạch liên kết với cánh tay trong nháy mắt mở rộng gấp mười lần trở lên.

Mạnh Thủ Nghĩa thật sự không muốn giao thủ với Mạc Đoạn Phong tứ trọng trung kỳ.

Nhưng khi đao thứ nhất của Đoạn Phong Thất Trảm chém tới, hắn liền trong thu lại tâm trạng khinh thường, phát hiện ra không thể tránh khỏi đao này, hoàn toàn bị đối phương khóa chặt.

Hai tay áo thả ra hai áng thanh vân, một tay chỉ lên trời, một tay ấn hướng đất, tiếp đó, hắn cứng rắn đỡ lấy đao quang phảng phất như khai thiên lập địa kia.

- Ầm ầm ầm!

Hai áng thanh vân chặn đứng Càn Cương Đao. Mạnh Thủ Nghĩa đứng tại chỗ không nhúc nhích mảy may, Thiên Địa Tự Tại cảnh khiến toàn bộ Kính Hồ hóa thành một mặt gương phỉ thúy khổng lồ màu xanh lam.

Đao khí xuyên mây mà đi.

Bốp một tiếng, mặt hồ phía sau Mạnh Thủ Nghĩa vỡ ra, chia làm hai nửa.

Đây là lần đầu tiên Lý Duy Nhất được chứng kiến một đao dốc toàn lực của Mạc Đoạn Phong sau khi đạt tới tứ trọng. Uy lực nhường này, thảo nào Tiêu Vũ của Thánh Đường Sinh Cảnh lại tự mãn vì có thể ép hắn sử dụng ra đao thứ nhất trong Đoạn Phong Thất Trảm.

Lý Duy Nhất biết, sở dĩ Mạc Đoạn Phong mới đánh đã sử dụng Đoạn Phong Thất Trảm, là do không muốn bởi vì đánh lâu không hạ được khiến tâm cảnh bị ảnh hưởng.

Đoạn Phong muốn dùng bảy đao phân định thắng bại.

Phó Nham Thủ khẽ thở dài, chung quy không khuyên can được Mạc Đoạn Phong và Lý Duy Nhất, đành phải cõng thùng đựng thẻ tre lên, chen ra khỏi đám võ tu Trường Sinh cảnh của Tông Thánh Học Hải.

Lý Duy Nhất không thèm nhìn đám người như hổ rình mồi ở phía sau, nói:

- Lý mỗ đến là vì Dạ Thiên Thần và Xử Phương Thúc, những người khác có thể lui xuống được rồi! Ta chỉ khuyên một câu như vậy thôi!

- Vù!

Trên vách tường, mặt đất, nóc nhà, cầu thang trong trai lâu nổi lên một lượng lớn trận văn.

Trung tam thập tam gia của Tông Thánh Học Hải đều là Ức Tộc, hoặc tiếp cận Ức Tộc.

Ba mươi ba vị Học Thủ đều là nhân vật cấp chân truyền của Ức Tộc.

Dám leo lên tầng ba, đều là những cường giả Trường Sinh cảnh cực kỳ tự tin vào thực lực của bản thân.

Trong đó có một người nắm chặt nắm đấm, xung quanh năm ngón tay liền xuất hiện một vòng xoáy không gian cỡ nhỏ. Một người khác đứng dựa lưng vào tường, con ngươi chín màu xuyên qua song cửa sổ nhìn bóng lưng Lý Duy Nhất trong phòng. Vị Học Thủ thong dong ở đầu cầu thang, thiên địa xung quanh liền trở nên mờ ảo.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters